(Phần 3)
...
...
Yingxing bé nhỏ dắt chúng tôi ngồi thuyền đến cổng vào đại điện có hình vòng cung u ám. Cậu ấy tiện tay cầm lấy một tờ giấy, xếp vài đường là thành hình dạng một chú chim, nói một câu rồi con chim giấy vỗ cánh bay xa. Sau chốc lát, hình như cơ quan ở chỗ nào đó nhận được mệnh lệnh, tứ bề của đại điện vang lên âm thanh chấn động như núi lở. Tường thành hình vòng cung không ngừng phân tách, thu lại, dần dần chỉ còn lại nền tảng đại điện bên dưới chân chúng tôi, không biết ánh sáng từ đâu rọi vào làm cho cả căn phòng bừng sáng.
Cả nhóm sứ đoàn gần như muốn ôm lấy nhau, sợ đến nỗi không dám thở. Thoáng chốc, chúng tôi ý thức được sảnh đường mà chúng tôi đang đứng đang bay trên một quỹ đạo vô hình, dưới chân chúng tôi, là một chùm ánh sáng chói lòa như hằng tinh. Chúng tôi giống như đang bám trên một thiên thạch, men theo quỹ đạo chầm chậm di chuyển, lơ lửng phía trên chòm "thái dương" này.
Chùm sáng này không ngừng chuyển động, biến hóa, giống như một trái tim biết nói chuyện vậy.
Nó đang nói chuyện. Nó quả thực biết nói chuyện!
Mỗi một tia sáng của "thái dương" đều đang nhảy nhót, giống như dòng nước chảy mãnh liệt, lại vừa giống như sự tức giận bị đè nén từ thời xa xưa cho đến nay, đang đay nghiến, đang gầm gừ, và thử chui vào trong ý thức của tôi. Trong khoảnh khắc, vô số cảnh tượng giống như những trang sách bị gió thổi lật tung dưới đất, quét qua một cách điên cuồng rồi ập vào tâm trí tôi:
Một cái "cây" nhìn không thấy ranh giới đang rũ xuống những cành cây xen lẫn khe hở trời sao.
Trong chân không, con thuyền đang phun ra ánh hào quang của nhật nguyệt trông giống như một con thiêu thân đang lao vào dòng lửa, lao vào trong máu thịt biến hóa vô định, và còn cả loài chim có hình người với đôi cánh dang rộng...
Tôi nghe thấy bên tai mình truyền đến tiếng gào thét của xe mây và thuyền sao trước khi bị rơi xuống, "Che chở Xianzhou!", "Vân Kỵ luôn thắng!"...
Pho tượng Kim Nhân khổng lồ cao hàng trăm mét đang bước đi, giơ ra cánh tay sắt giằng co với con quái thú khổng lồ có vô số nhãn cầu, răng sắc nhọn và máu thịt nhầy nhụa.
Trên không trung, các chiến sĩ với thần thái ngời ngời tay cầm thương kích và trường cung tỏa ra ngọn lửa chết chóc, mỗi một người trong họ hầu như đều đã được đục đẽo và tuyển chọn, sở hữu sức mạnh và vẻ đẹp vượt xa người Xianzhou hiện nay.
Điều khiến người ta càng phải kinh ngạc đó là, trên người họ khoác lên ngọn lửa không phải tự nhiên, mà dường như là hóa thân của dũng khí và cơn giận trong lòng họ. Họ xung phong hết lượt này đến lượt khác, từng người chìm vào trong bóng đen vô bờ bến, họ đã không quay về nữa...
"...Kết thành lời thề, nguyện luôn giữ trọn!" Ánh hào quang cứ thế thét gào, chấn động bên tai.
"Các vị! Hãy tập trung tinh thần, không được nhìn thẳng "Toại Hoàng"!"
Một âm thanh chấn động như tiếng sấm vang lên phía trên đại điện, mọi người đều đang cố gắng giữ thăng bằng, sau khi tiếng kim loại vang lên, dường như có một lá chắn vô hình đã được tạo lên, nhanh chóng ngăn cách ánh sáng và ảo giác đang bủa vây đại điện, để cho tòa cung diện này trở về trạng thái tĩnh lặng ban đầu. Mọi người dần tỉnh táo lại sau cơn mê loạn.
Chủ nhân của Cung Điện Rèn Đúc, người trường thọ nhất Xianzhou, thợ trong các người thợ - Huaiyan cuối cùng đã đến.
"Vốn định căn dặn đồ đệ đưa các vị đến nơi này, để bàn chuyện binh khí và chi viện. Không ngờ cậu ấy lại quên mất che đi "Mặt Trời Giả" này, suýt chút đã làm các vị bị nó mê hoặc, là lỗi của lão phu, tôi xin tạ lỗi với các vị."
Huaiyan với bước đi vững chắc như núi đang bước lên những bậc thang đang không ngừng hiện hình, chầm chậm đi đến trước mặt chúng tôi.
"Yêu cầu của tổng đà Qingying tôi đã nhận được rồi. Yaoqing gặp bất lợi trong chiến đấu, Zhuming không thể khoanh tay đứng nhìn."
Nhưng... Tiếp theo ông ấy chắc sẽ nói "nhưng". Tùy tình hình khác nhau của các Xianzhou, nếu bị cường địch truy kích, bao vây hoặc cần thiết phải nghỉ ngơi tịnh dưỡng, thì Xianzhou này có quyền quyết định có xuất binh chi viện hay không. Đối với yêu cầu mà chúng tôi đưa đến, ông ấy sẽ đưa ra lý do gì để từ chối đây?
"Zhuming không thiếu vũ khí, tôi sẽ cung cấp ba trăm chiến hạm, hai mươi ngàn nỏ sấm và hai mươi ngàn thanh trường đao theo yêu cầu của Qingying. Nhưng... Zhuming cũng đang có trọng trách tiêu trừ yêu ma của mình cần phải tiến hành."
"Về việc quân chi viện, tôi có thể điều động viện binh bằng với số người trong sứ đoàn của quý vị đây!"
...
...
Nội dung nguyên văn từ file dữ liệu chính chủ của game, hiển thị đúng theo tiếng bạn đang chọn.