(Phần 2)
...
...
Đứa trẻ tên Yingxing này là tộc đoản sinh từ bên ngoài đến xin học kỹ nghệ. Suốt đoạn đường tôi đã phải mất một khoảng thời gian để bắt chuyện với cậu bé hay ngại ngùng này, mới có thể hỏi ra được lai lịch của cậu ấy (Trông cậu ấy hơi thiếu tự tin, nhưng trẻ con mà, phải động viên nhiều vào thì mới chịu nói chuyện với bạn chứ.)
Cũng giống như những kẻ cầu trường sinh sẽ không ngừng chạy đến Luofu, đối với những người khao khát học kỹ nghệ mà nói, Zhuming là một trường dạy nghề không kém gì Pier Point và Screwllum (có lẽ còn có thánh địa kỹ thuật khác mà tôi không biết). Dân Ngoại Giới từ các nơi ở biển sao đến Zhuming học nghề nhiều không đếm xuể, trong số họ đa số sau khi học thành tài đều quay về quê nhà, truyền tri thức cho đồng bào. Nhưng Yingxing thì khác, cậu bé không có nhà để về.
Cố hương của cậu đã bị đội thuyền của người Boris phá hủy, biến thành một vườn ươm vũ khí... Tôi không biết điều này mang kết cục như thế nào, nhưng người thân và đồng bào của cậu bé này đã trở thành những khối thịt không chút danh dự, trở thành chất dinh dưỡng cho những con thú máy to như núi đó. Thế là, cậu bé may mắn thoát chết này sau khi đến Xianzhou, chỉ nhắm vào một mục tiêu mà phấn đấu: Cậu cố gắng học để chế tạo vũ khí cho Vân Kỵ, thề rằng sẽ tiêu diệt tận gốc những yêu nghiệt khủng bố đó. Cậu ấy thật lợi hại, nhỏ tuổi như vậy nhưng đã được công nhận với tư cách là một người thợ chân chính.
"Nhưng mà... những sư phụ tiên nhân khác trong sở đều nói là em vẫn còn kém xa lắm."
"Không phải là thiếu sức lực, cũng không phải là thiếu cái tâm..."
"Mà là, em không thể nào sống rất lâu rất lâu như họ... Kiến thức em học được rồi cũng có giới hạn."
"Có lẽ, cuộc đời này của em cũng không thể nhìn thấy được ngày báo thù cho cha mẹ."
Nhìn bộ dạng rầu rĩ của cậu ấy, tôi có chút đau lòng.
"Đừng nghe những kẻ già đầu đó nói năng lung tung, họ không phải tiên nhân gì đâu, họ đố kỵ em thôi."
"Trong Câu Lạc Bộ Thiên Tài đâu thiếu gì những thiên tài tuyệt thế với tuổi thọ chỉ mấy mươi năm! Thành quả của người ta vẫn gây chấn động đấy thôi. Sống lâu hay ngắn thì có liên quan gì đến thành tựu của một con người chứ?"
"Em chỉ cần một lòng đi thực hiện sự nghiệp mà em muốn làm, có thành hay không đều là ý trời thôi."
Tinh thần của cậu bé hình như phấn chấn lên một chút. Đột nhiên cậu lại lắc đầu. "Kẻ già đầu cũng không phải chỉ toàn nói năng lung tung! Sư phụ Huaiyan... ông ấy rất tôn trọng em, ông ấy dạy em rất nhiều thứ!"
Một nỗi hận lớn như thế, một thân thế đáng thương như thế, một thiên tài trí tuệ như thế, tôi không nhịn được muốn xoa đầu đứa trẻ đó. Nhưng dường như cậu ấy nhìn qua là biết ngay ý định trong lòng của tôi, nên đã dùng bàn tay nhỏ bé của mình đặt lên tay tôi, vỗ vỗ lên đó. Giống như đột nhiên chợt bừng tỉnh, nhớ ra mục đích chuyến đi này của mình.
"Ưm... sư phụ có dặn, phải dắt mọi người đi tham quan Cung Điện Rèn Đúc Diệm Luân trước."
"Theo quy trình khẩn cấp, không phải chúng ta nên bàn chuyện quân chi viện và vũ khí trước sao?"
"Em... em cũng chỉ làm theo yêu cầu của sư phụ Huaiyan mà thôi."
"Rèn đúc luyện thiên tinh, điểm thiết trợ anh hùng. Quân giới đấu quang uy, sắc nhọn giữ yên bình." Tại sảnh chính của Cung Điện Rèn Đúc có treo mấy câu thơ.
Theo ghi chép của "Thượng Quốc Mộng Hoa Lục", hoàng đế của vương quốc cổ khuyết danh đã từng dùng khuôn đúc vũ khí như một món quà khởi hành để tặng cho người thợ đại tài của Zhuming là Yang Di. Vật này đã lưu truyền đến nay, là bảo vật trấn cung trong Cung Điện Rèn Đúc. Ví như binh khí mà Xianzhou Săn Bắn sử dụng, hết sáu bảy phần là do Sở Công Nghiệp Zhuming chế tạo ra, mà căn cứ địa của Sở Công Nghiệp Zhuming chính là Cung Điện Rèn Đúc Diệm Luân trước mắt chúng ta.
Những người bạn đồng hành cảm thấy rất khó hiểu với sự sắp xếp này. Huaiyan đưa chúng tôi đến đây là muốn cho chúng tôi thấy việc luyện vũ khí là rất quý giá và không hề dễ dàng, muốn dựa vào đây để mặc cả? Ông ấy phái một đứa trẻ đến dẫn đường, là ám ý muốn từ chối?
Cứ nghĩ đến chuyện phải biện luận thì tôi thấy hơi bồn chồn. Trên đất của người khác, cho dù có thấy bất mãn cũng không được nói ra, đây là tuyệt chiêu giữ mạng mà bà nội đã dạy tôi. Tôi quyết định, cho đến khi nào Huaiyan chịu gặp chúng tôi, nếu không sẽ tuyệt đối không mở miệng thể hiện sự bất mãn!
...
...
Nội dung nguyên văn từ file dữ liệu chính chủ của game, hiển thị đúng theo tiếng bạn đang chọn.