"Cậu Bé Đồng Hồ và Đội Trưởng Súng Lục"

bộ 3 quyển, thế giới Penacony, toàn văn 5 tiếng nguyên bản từ Honkai: Star Rail, đọc miễn phí, không chỉnh sửa.

← Về Thư Viện

Cập nhật lần cuối: 31/07/2026

Số liệu ở trang này lấy trực tiếp từ kho dữ liệu game nội bộ của gamevika (đếm/đọc thẳng từ bản ghi thật), không phải ước tính hay chép từ nơi khác.

"Cậu Bé Đồng Hồ và Đội Trưởng Súng Lục"

Phần 3

Chương 3 Khi mọi người đang thận trọng tiến về phía trước, một kẻ toàn thân đen sì đã lặng lẽ trốn vào đường hầm, nó vùi mình dưới đất, chỉ cần Cậu Bé Đồng Hồ đi qua, là sẽ bị bắt xuống đất ăn thịt. Nhưng đội trưởng luôn cảnh giác đã đi trước một bước, nó còn chưa kịp há miệng, thì đạn đã chui vào trong lỗ mũi nó. "Cẩn thận, là Ruồi Già!" Ruồi Già còn chưa phản ứng kịp, thì bất thình lình một tia lửa đã bắn ra từ đầu đội trưởng, tiếng rên thất thanh vọng tới từ đằng trước, chẳng mấy chốc yên tĩnh lại bao trùm khắp đường hầm. "Tích tắc, may mà có đội trưởng ở đây, không thì tôi đã trở thành bữa tiệc thịnh soạn của nó rồi." "Đừng vui mừng quá sớm, Ruồi Già chưa bao giờ đi săn một mình, chắc chắn trong đường hầm còn có đồng bọn của nó." Quả nhiên đúng như đội trưởng nói, chỉ chớp mắt sau, trong đường hầm đã tràn ngập tiếng "vo ve". Ruồi Già là một đám quái vật không biết nói, nhưng chúng đáng sợ hơn kẻ xấu bình thường, chúng đi đến đâu mọi thứ sẽ bị ăn sạch đến đó. Mọi người ở đây nhanh chóng nhận ra một sự thật, khu rừng trước mặt đã bị ăn sạch rồi! Bọn chúng đang bay về phía Thị Trấn Mộng Đẹp! "Phải ngăn cản chúng chui qua đường hầm này!" Nhưng đằng trước quá tối, thậm chí còn chẳng nhìn thấy bóng Ruồi Già, phải đánh bại những con quái vật này thế nào đây? Ngay khi bánh răng của Cậu Bé Đồng Hồ vội vàng đến mức suýt bị kẹt, thì ánh sáng trong đường hầm trở nên chói mắt. "Đội trưởng, chúng tôi đến giúp anh." Các bạn bướm ra sức vỗ cánh, bột phấn của chúng giống như những ngôi sao lấp lánh trong đường hầm, chiếu rọi hình dáng xấu xí của Ruồi Già. Nhờ ánh sáng này, Đội Trưởng Súng Lục thành thạo bóp cò, họng súng trên đỉnh đầu gần như phun ra lửa. Từng chú bướm mất đi lớp phấn sáng rơi xuống đất, những chú bướm mới sẽ tiến lên thay thế vị trí của chúng. "Không thể tiếp tục thế này được, Cậu Bé Đồng Hồ, mọi người trốn đi, để tôi đối phó với Ruồi Già." "Nhưng..." "Tôi là Đội Trưởng Súng Lục đấy, sẽ không thua đám quái vật này đâu." Nhân lúc đội trưởng lơ là, một con Ruồi Già lao thẳng tới, định tiêu diệt đối thủ dũng cảm nhất ở đây. Nhưng các chú bướm đã kết hợp thành một vách tường mỏng, cánh của họ bị đâm lả tả, bột phấn sáng chọc mù mắt Ruồi Già. Trong tiếng súng không ngớt sau lưng, Cậu Bé Đồng Hồ và các chú chim ra sức bỏ chạy, cho đến khi hai chân mỏi nhừ, hai cánh không giơ lên được nữa, sau đó khu rừng và thị trấn quen thuộc lại xuất hiện trước mặt. Khi Cậu Bé Đồng Hồ dẫn mọi người quay lại đường hầm, cuộc chiến đã kết thúc từ lâu, bột phấn sáng của những chú bướm vương vãi khắp nơi, soi chiếu nơi này sáng hơn cả ban ngày. Ánh sáng này dẫn họ về phía trước, bước qua từng cái xác Ruồi Già, ra khỏi hang động. Ruồi Già đã ăn hết mọi thứ, chỉ có duy nhất là không ăn đá ở đây. "Tích tắc, đội trưởng, các bạn bướm, mọi người đang ở đâu?" Không có ai trả lời. Những viên đá đã sửa xong thị trấn bị tàn phá, nhưng Đội Trưởng Súng Lục và các bạn bướm cũng sẽ không trở về nữa. Đôi khi, ánh nắng xuyên qua khe hở đường hầm, chiếu xuống bột phấn đã mất đi ánh sáng, những màu sắc lấp lánh ấy, khiến Cậu Bé Đồng Hồ cảm giác như có người đang nói chuyện với mình. "Này, Cậu Bé Đồng Hồ, chúng ta hãy đi thám hiểm thôi!"

Nội dung nguyên văn từ file dữ liệu chính chủ của game, hiển thị đúng theo tiếng bạn đang chọn.

Tiếp theo bạn nên…
Chạm vào ô đang sai…