Phần 2
Chương 2
"Lâu rồi không gặp, Đội Trưởng Súng Lục! Hãy kể tiếp câu chuyện trên đại dương bao la đi!"
"Vù vù, cậu chính là Cậu Bé Đồng Hồ phải không, rất hân hạnh được gặp cậu!"
"Nghe nói quả của Cô Gái Cây Ăn Quả bị ăn sạch rồi, Chim Giấy, các bạn sẽ không ăn chúng tôi chứ?"
Vừa đi vào đường hầm, các chú bướm đã thi nhau nói ríu rít, họ vỗ cánh vù vù, đường hầm cũng lung linh lên, rồi cả con đường bừng sáng. Quả là một nhóm bạn đáng yêu, Cậu Bé Đồng Hồ nghĩ thầm.
Đường hầm quanh co như một mê cung khổng lồ, dù là các chú bướm, cũng chỉ dám quanh quẩn gần cửa hang. Nhưng vì có đội trưởng dẫn đường, nên tất cả đã lấy can đảm, bay vào sâu hơn.
"Tích ~ tắc, nơi đây rộng lớn quá, nếu Thị Trấn Mộng Đẹp cũng rộng như vậy thì tốt."
"Chỉ cần tìm được rừng rậm mới, thì cả trăm đường hầm thế này cũng không bằng thị trấn của chúng ta."
Thị trấn to bằng một trăm đường hầm, vậy đúng là rất rất to, thậm chí Cậu Bé Đồng Hồ không tưởng tượng được nó trông thế nào.
"Tích tắc, đội trưởng thường xuyên thám hiểm trong đường hầm thế này sao, anh không sợ à?"
"Ha ha, chút nguy hiểm ấy chẳng là gì so với cuộc thám hiểm ở Khu Rừng Amethyst của chúng tôi đâu. Lúc ấy cậu mắc vào mạng nhện của Nhện Dương Cầm, khiến Công Chúa Gương sợ quá chừng."
"Tích tắc, Nhện Dương Cầm quả là một người tốt, bây giờ tôi vẫn nhớ chiếc bánh kem nó tặng chúng ta lúc sắp đi."
Vừa nghe thấy Cậu Bé Đồng Hồ lại có câu chuyện mới, các chú chim liền nhao nhao đòi cậu kể. Nhưng Cậu Bé Đồng Hồ có quá nhiều câu chuyện, không thể kể hết được, cậu chỉ đành đồng ý, khi nào về Thị Trấn Mộng Đẹp, sẽ từ từ kể cho chúng nghe.
Dù có những người bạn bướm giúp đỡ, nhưng vẫn phải là một người vô cùng dũng cảm mới có thể băng qua đường hầm đáng sợ thế này. Có điều mọi người thấy Đội Trưởng Súng Lục và Cậu Bé Đồng Hồ vừa nói vừa cười, nên sợ hãi trong lòng cũng giảm đi rất nhiều.
Mà đây cũng là điều Đội Trưởng Súng Lục mong muốn. Đừng thấy anh ấy chỉ là một khẩu súng ngắn nóng vội mà lầm, đầu óc đội trưởng thông minh lắm. Mỗi khi thấy bạn bè gặp khó khăn hay thấy bất an, anh sẽ khéo léo dùng cách riêng của mình để không khí vui vẻ lên.
Dưới sự dẫn dắt của anh, đường hầm vốn tĩnh mịch, tràn ngập tiếng cười nói, đường hầm đáng sợ trở thành đường hầm vui vẻ. Dĩ nhiên, những nguy hiểm trong đường hầm không hề vì sự dũng cảm của biệt đội thám hiểm mà biến mất đi, chỉ chốc lát sau, các bạn bướm đã thoáng cảm thấy kỳ quặc.
"Đội trưởng, chúng tôi nghe thấy những tiếng vo ve, không giống bướm, cũng không giống chim."
Ở trong đường hầm có đủ loại giống loài, một số trong chúng là bạn bè, nhưng đa phần là kẻ xấu. Tuy nhiên những người bạn đều thích phát ra tiếng "vù vù", "chíp chíp" và tích tắc, vì vậy đội trưởng phán đoán, kẻ xuất hiện trong đường hầm, chắc chắn là những kẻ xấu hết sức đáng sợ.
"Mọi người im lặng, tăng tốc tiến lên nào."
Giọng nói của Đội Trưởng Súng Lục vô cùng kiên quyết, dù là Cậu Bé Đồng Hồ thích phá phách cũng phải bịt kim đồng hồ trên mũi, để tránh bị kẻ xấu nghe thấy.
Biệt đội thám hiểm càng đi càng xa, trong đường hầm cũng càng ngày càng yên tĩnh, mọi người nín thở tập trung, bên tai chỉ có tiếng cánh bướm vù vù. Đội Trưởng Súng Lục bảo vệ đồng đội sau lưng, mỗi bước đi đều vô cùng cẩn thận. Nhưng trong bóng tối không nhìn rõ, những thứ đáng sợ đó vẫn âm thầm tiếp cận biệt đội thám hiểm.
Lặng lẽ, tham lam, nhanh chóng.
Nội dung nguyên văn từ file dữ liệu chính chủ của game, hiển thị đúng theo tiếng bạn đang chọn.