Phần 2
Hai
Một hàng người Cậu Bé Đồng Hồ đang theo sát phía sau Công Chúa Gương, chỉ cần là nơi mà gương soi có thể chiếu rọi tới, làn sương mù đáng sợ sẽ tan biến không còn nữa.
Trên đường đi, Cậu Bé Đồng Hồ trò chuyện với Công Chúa Gương về những chuyện trước đây... Họ gặp nhau trong một cuộc hành trình:
"Tích ~ tắc, Công Chúa Gương, cô có nhớ vương quốc Gương của bạn không? Ở đó mỗi một người dân đều là gương soi cả, chơi vui lắm."
"Tất nhiên là nhớ rồi, có hình tròn, hình vuông, hình ngôi sao, đủ loại đủ kiểu, mà tôi chính là chiếc gương hình tròn cao quý nhất trong đó... Lúc anh mới đến vương quốc Gương, tôi còn tưởng anh là "Hoàng Tử Gương" nữa đó!"
Trong tiếng cười, Cậu Bé Đồng Hồ nhớ lại những cảnh đẹp của vương quốc Gương và trải nghiệm khi đi du hành cùng Công Chúa Gương, đội trưởng Revolver... Họ đã đến nhiều nơi đẹp đẽ, nhưng không nơi nào đẹp bằng Thị Trấn Mộng Đẹp bây giờ.
Cậu Bé Đồng Hồ tin rằng, với sự giúp đỡ của bạn bè đồng đội, mọi người có thể làm cho trấn nhỏ trở thành nơi đẹp nhất trên thế giới này.
...Một tiếng cười nham hiểm phá tan sự yên lặng của Sa Mạc.
"Khà khà khà khà, ở đây không phải là Thị Trấn Mộng Đẹp, mà là Sa Mạc Ác Mộng của ta! Ta chính là vua của Ác Mộng!"
Cậu Bé Đồng Hồ khẳng định rằng, đó chắc chắn là giọng nói độc ác nhất mà cậu từng nghe, cho dù là kẻ cực kỳ xấu xa như Ông Chủ Đá cũng không có giọng điệu đáng sợ đến vậy. Giọng nói ấy dường như cách bọn họ rất xa rất xa, lại có vẻ như sát bên bọn họ. Nhưng mỗi khi ánh sáng của Công Chúa Gương chiếu sáng lên, giọng nói đó lại hét lên và bỏ chạy.
Mọi người cứ bước đi và bước đi, cũng không biết đã đi bao lâu, đến tận khi dường như sương mù trên toàn bộ Sa Mạc đã tan đi hết, họ bước vào một thế giới khác. Nhưng bởi vì Sa Mạc rất rộng rất lớn, cho nên đây có lẽ chỉ là ảo giác của Cậu Bé Đồng Hồ mà thôi. Cho đến khi trời cũng sắp tối đen rồi, họ mới đến được một nơi có sương mù dày đặc bao phủ.
"Xem ra đây chính là sào huyệt của quái vật này."
Công Chúa Gương dũng cảm cất bước tiến về trước, mỗi một bước chân, sương mù lại lùi về sau ba bước. Nhưng tiếng chuông cảnh báo trong đầu Cậu Bé Đồng Hồ đột nhiên kêu vang.
"Tích tắc! Công Chúa Gương, đây là một cái bẫy! Mau dừng lại đi!"
Nhưng đã không kịp nữa rồi, "Không Biết" giấu một sợi dây dài trong lòng đất mù sương, dùng nó để cản chân Công Chúa Gương. Chỉ nghe thấy một tiếng "loảng xoảng", Công Chúa Gương ngã xuống mặt đất, bể thành vô số mảnh nhỏ. Cùng lúc đó, tiếng cười to do gian kế thành công của "Không Biết" nhanh chóng theo sau sương mù, lần nữa bao trùm toàn bộ Sa Mạc.
"Răng rắc, làm sao đây, làm sao đây? Cậu Bé Đồng Hồ, Công Chúa Gương vỡ mất rồi!"
"Chíp chíp, làm sao đây, làm sao đây? Cậu Bé Đồng Hồ, chúng ta sẽ bị ăn thịt mất thôi!"
"Đừng sợ hãi, chưa đến lúc để khóc đâu, mọi người hãy nhặt những mảnh vỡ của tôi lên đi."
Giọng nói ấm áp quen thuộc lại lần nữa vang lên trong Sa Mạc, khi mọi người cầm những mảnh vỡ của Công Chúa Gương lên, những màu sắc như cực quang bắt đầu chảy theo cát vàng, những mảnh gương rơi xuống đất văng khắp mọi nơi, mỗi một mảnh gương vỡ đều chiếu rọi hình dáng của quái vật... Một hồn ma thấp bé, khôi hài, yếu hèn. "Không Biết" mất đi sức mạnh của mình, và vĩnh viễn tan biến đi trong tiếng than khóc.
Chỉ là, sau khi hoàn thành sứ mệnh của mình, Công Chúa Gương cũng không kịp nói một lời sau cùng. Chim Giấy vứt hết đi tất cả những viên đá, đội trưởng Revolver nhả hết đạn của mình ra, bọn họ và Cậu Bé Đồng Hồ cùng nhau nhặt lại từng mảnh từng mảnh vỡ của Công Chúa Gương... Đây là những gì cô ấy để lại, những báu vật cuối cùng.
Dù cho thân thể nát vụn, nhưng ánh sáng chói lọi của Công Chúa Gương vẫn luôn bảo vệ Thị Trấn Mộng Đẹp. Mỗi lần có sương mù và quái vật mới ập đến, tấm gương sẽ chiếu lộ ra hình dáng của quái vật, và cho đến ngày nay vẫn vậy.
...
Lại là một ngày mới, Cậu Bé Đồng Hồ đẩy mở cửa phòng, chiếc gương được họ cẩn thận ghép lại đang ngủ yên trong khu vườn của thị trấn.
"Tích ~ tắc, chào buổi sáng nhé, Công Chúa Gương, lại là một ngày tươi đẹp nữa."
Nội dung nguyên văn từ file dữ liệu chính chủ của game, hiển thị đúng theo tiếng bạn đang chọn.