Hướng Về Hải Đăng, Hoặc Là Phương Xa
Trong ngọn hải đăng đổ nát ở ngoài Làng Khối Xếp, hình như có người đang lo lắng về điều gì đó...
Wiki cơ chế
Thuộc Tính
Tên: Hướng Về Hải Đăng, Hoặc Là Phương Xa · Loại: Nhiệm Vụ Thế Giới Hạn Giờ · Khu Vực: Simulanka · Phiên Bản Phát Hành: 4.8
Hội Thoại
Làng Khối Xếp, SimulankaMô Tả Nhiệm Vụ: Trong ngọn hải đăng đổ nát ở ngoài Làng Khối Xếp, hình như có người đang lo lắng về điều gì đó...Có 2 kịch bản cho đoạn hội thoại sau:Kịch bản 1: Nói chuyện với Esnoir phía sau ngọn hải đăngEsnoir: Hải đăng... Tôi phải kéo hải đăng lên, như vậy thì bạn của tôi mới tìm thấy đường về nhà... Phù... Chỉ cần nghỉ ngơi thêm một chút nữa...Nhà Lữ Hành: E là sức người không thể kéo lên được rồi.Nhà Lữ Hành: E là phải nhờ tôi giúp rồi.Esnoir: Hmm? Trông (cô/cậu) không giống người ở Làng Khối Xếp chúng tôi lắm, thật kỳ lạ.Esnoir: Tôi tên Esnoir, là người bảo vệ của ngọn Hải Đăng Viễn Vọng này. Tôi và hải đăng xin chào mừng hai vị.Esnoir: Nhưng thành thật mà nói, (cô/cậu) đến đây thực sự không đúng lúc. Ban nãy có một con rồng khổng lồ vừa vội vàng đi qua cách đây không lâu.Esnoir: Bước chân của nó liêu xiêu chao đảo, mà tình cờ hai chúng tôi lại đang ở trên con đường mà nó hung hăng tiến bước.Esnoir: Tiếng ầm ầm vang lên, tôi và hải đăng đều bị nó đẩy cho ngã nhào... Như (cô/cậu) đã thấy, tôi đã bò dậy được, còn hải đăng thì vẫn nằm đó.(Đoạn hội thoại thay thế sẽ xuất hiện khi người chơi chưa hoàn thành Cho Đến Tận Cùng Của Thế Giới)Paimon: Ôi... Tuy nghe rất nhẹ nhàng, nhưng cũng có nghĩa là hải đăng này đã bị con rồng khổng lồ đó đánh gục.(Đoạn hội thoại thay thế sẽ xuất hiện khi người chơi hoàn thành Cho Đến Tận Cùng Của Thế Giới)Paimon: Chà... xem ra khi Durin Nhỏ đi ngang qua đã làm đổ ngọn hải đăng này rồi...Esnoir: Tôi đã thử nhiều cách, hàng xóm trong làng cũng đến giúp, cố gắng đỡ hải đăng đứng dậy.Esnoir: Nhưng hải đăng cứ như bị chọc tức vậy, dù thế nào cũng không chịu đứng lên...Esnoir: Hàng xóm trong làng còn phải canh chừng con rồng, nên tôi chỉ có thể tạm một mình suy nghĩ giải pháp.Esnoir: Điều này thực sự tồi tệ. Ngọn hải đăng bị đổ, không có ánh sáng... những nhà thám hiểm đi xa phiêu lưu sẽ không thể trở về làng.Nhà Lữ Hành: Những nhà thám hiểm là sao?Esnoir: Họ là những người khám phá, nhà du hành, những người sẵn sàng bỏ lại tất cả để đi đến những nơi xa xôi ngao du.Nhà Lữ Hành: Các nhà thám hiểm "đi xa" đến đâu?Esnoir: Hành trình của họ tiến thẳng đến tận cùng chân trời. Nếu họ chỉ đến Vương Thành Tinh Cầu hoặc Ao Khúc Hát Mưa, thì họ sẽ không cần hải đăng dẫn đường khi trở về.Esnoir: Các nhà thám hiểm lên thuyền nhỏ, đi về nơi các vì sao rơi xuống... hay phía bên kia của cầu vồng.Esnoir: Khi họ muốn quay lại, ngọn đèn trên hải đăng này sẽ chỉ đường cho họ.Esnoir: Một số nhà thám hiểm cư xử kỳ lạ khi họ trở về. Họ luôn nói về "giá trị" và "sự phù hợp", cứ tự lẩm bẩm không ngừng.Esnoir: Nhưng họ cũng mang về rất nhiều viên đá đẹp, những bức tranh đẹp và những hạt giống trong hành lý của mình!Nhà Lữ Hành: Đợi đã, nếu họ không muốn quay lại thì sao?Esnoir: Vậy thì tùy ý họ thôi. Nhưng dù thế nào đi nữa, ánh sáng của hải đăng ở Làng Khối Xếp sẽ luôn chiếu rọi đến tận phương xa, nơi các vì sao rơi xuống.Esnoir: Chỉ cần họ muốn, bất cứ ai cũng có thể đi theo ánh sáng này để về làng bất cứ lúc nào.Paimon: Nơi các vì sao rơi xuống... nghe như đang khám phá thế giới bên ngoài...Paimon: Vậy sao... Này? [ ], đang cau mày nghĩ gì vậy?Nhà Lữ Hành: Tôi tự hỏi điều gì sẽ xảy ra sau khi họ ra ngoài...Esnoir: Tôi không phải là nhà thám hiểm, nên không hiểu những điều này. Nếu Rozel vẫn còn ở đây, mọi người có thể hỏi anh ấy.Esnoir: Rozel là nhà thám hiểm dũng cảm nhất và tò mò nhất. Với chiếc chong chóng trên thuyền của mình, lần nào anh ấy cũng đi rất xa, đến những nơi gần như không thể nhìn thấy ánh sáng. Nhưng lần nào anh ấy cũng có thể trở về làng an toàn.Esnoir: Theo kế hoạch mà Rozel nói với tôi, lẽ ra anh ấy phải trở lại làng từ vài ngày trước. Có lẽ bây giờ anh ấy đã hoàn toàn lạc lối, giống như những người hàng xóm đi xa khác...Esnoir: Nghỉ ngơi thế là đủ rồi! Tôi phải động viên hải đăng và thắp đèn lên! Tất cả các nhà thám hiểm đang chờ ánh sáng của hải đăng đưa họ trở về làng!Esnoir: Vị khách thân mến, (cô/cậu) có thể giúp tôi lần nữa, dựng hải đăng này đứng lên không? Như vậy, ánh sáng có thể chiếu xa hơn, càng nhiều nhà thám hiểm bên ngoài nhìn thấy hơn.Nhà Lữ Hành: Chuyện nhỏ, tôi sẽ đẩy hải đăng đứng lên ngay.Paimon: Này! Nghiêm túc đấy chứ? Nói trước nhé, sức tôi có hạn, nếu muốn đẩy... thì tôi có thể cổ vũ cho [ ]!Nhà Lữ Hành: Hãy để tôi xem xét xung quanh trước...Paimon: Được, nếu có dụng cụ thì có thể đẩy hải đăng lên...Paimon: ...Nghĩ thế nào cũng không thể, hải đăng lớn như vậy...Esnoir: Haha... việc này đúng là khó xử lý, chúng ta cùng nghĩ cách nào. Ừm, hay là... tháo từng viên gạch xuống và xây lại ngọn hải đăng mới...Esnoir: Không được không được, cái móc treo đèn trên đỉnh tháp đã bị lỏng, nếu tháo lung tung... không chừng ngọn đèn đó sẽ lăn thẳng xuống...Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Tìm cách dựng lại ngọn hải đăng...?Paimon: Tuy nói như vậy... nhưng chúng ta có thể dựng lại hải đăng được không?Paimon: Tóm lại, xem xét xung quanh thử đi, biết đâu sẽ tìm thấy manh mối gì.(Tuỳ chọn hội thoại: Nói chuyện với Esnoir)Esnoir: Hay là... tháo từng viên gạch xuống và xây lại ngọn hải đăng mới...Esnoir: Không được, nếu làm vậy... ngọn đèn trên đỉnh tháp không chừng sẽ lăn xuống...(Điều tra điểm đầu tiên)Nâng Mạnh!!!Trong tiếng cổ vũ của Paimon, đứng tấn vững vàng, siết chặt phần thân, hai tay giữ lấy phần dễ đỡ nhất của hải đăng.\nĐiều chỉnh khoảng cách nâng hai bên... hít sâu... thẳng ngực... Dồn hết sức mạnh vào vai... Đợi đã, là dồn vào phần vai, hay phần lưng nhỉ? Tóm lại... cứ dồn lực đã, cố lên nào!...Dưới sự an ủi của Paimon và cái nhìn chăm chú của hải đăng, thôi thì vẫn nên buông lỏng hai tay vậy.\nTóm lại, nghĩ cách khác trước đã...(Điều tra điểm thứ hai)Nâng Mạnh!!!Trong tiếng cổ vũ của Paimon, dùng vai đỡ lấy hải đăng, hai chân đứng vững...\nLên nào! Dùng sức vào!!!\nHải đăng nghiêng ngả đáp lại sức mạnh to lớn của bạn (một cách kính trọng) bằng cơ thể nặng nề bất động... Ít nhất bạn đã can đảm đối mặt với thách thức.\nTiếp tục dùng sức! Cố lên nào!!\nHải đăng vẫn nghiêng ngả trên mặt đất, giữ im lặng chính là hành động thiện ý nhất của nó đối với bạn.\nDùng... Ây da!\nTrong tiếng răng rắc của thắt lưng, bạn cũng ngã nhào xuống đất. Sau khi được Paimon cẩn thận xoa bóp rất lâu, bạn mới có thể đứng bình thường trở lại...\nHay là, thử nghĩ cách khác xem...(Điều tra điểm thứ ba)Kéo Mạnh!!!Sau một hồi suy nghĩ không biết nên tập trung sức lực vào đâu, cuối cùng bạn cũng chọn được một khối gạch trông có vẻ dễ cầm nắm.\nNắm chặt lấy nó, trong tiếng cổ vũ của Paimon, bạn dùng sức thật mạnh, muốn kéo hải đăng đang đổ ngã đứng dậy...\n...Bạn và khối gạch thân thiện suýt rơi khỏi đảo, nhưng may mắn là Paimon đã tóm được quần áo của bạn.\nHay là... thử nghĩ cách khác xem...Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Nói chuyện với EsnoirPaimon: Ôi! Đèn đã bị tháo rồi! Nó, nó sẽ không hỏng đấy chứ!Nhà Lữ Hành: Đừng lo! Nó vẫn còn phát sáng!Paimon: Hả? Thật sao, tại sao ngọn đèn này vẫn phát sáng sau khi được tháo ra...Nhà Lữ Hành: Pai... Paimon! Cho này!Paimon: Đừng đưa cho tôi! Dù sao thì chúng ta cũng sẽ bị mắng thôi!Paimon: Làm sao để... Ơ? Đợi đã... tại sao ngọn đèn này vẫn sáng sau khi được tháo ra...Paimon: Vì vậy... sở dĩ hải đăng này có thể chiếu sáng, là vì thực sự có một "ngọn đèn" siêu sáng treo trên đó...Paimon: Thường thì thứ phát ra chùm tia sáng mạnh trên hải đăng, lẽ ra phải là một cơ quan vô cùng phức tạp chứ nhỉ?Paimon: Ây da, mặc kệ đi! Nếu ngọn đèn này đã được tháo ra một cách bình thường, chẳng phải rất tiện lợi sao?Paimon: Lúc nãy Esnoir nói muốn đỡ hải đăng dậy, là vì muốn treo đèn lên chỗ cao nhất, để mọi người có thể nhìn thấy...Nhà Lữ Hành: Ồ! Thế thì chúng ta treo đèn lên cao là được rồi!Paimon: Đúng rồi, haha, hai chúng ta suy nghĩ giống nhau đấy. Nếu có thể treo ngọn đèn này thẳng lên trời, chẳng phải mọi người đều có thể nhìn thấy sao?Nhà Lữ Hành: Nếu trên trời có một cái móc để treo đèn thì tốt...Paimon: Giống như lúc trước treo các ngôi sao cùng với Navia. Đáng tiếc là không có "Đoàn Tàu Trên Không" tiện lợi kia nữa...Nhà Lữ Hành: Trừ khi có một hòn đảo nổi thật cao...Esnoir: Hahaha, tôi nghĩ đây là một ý tưởng hay!Paimon: Anh Esnoir! Chúng... chúng tôi không làm hỏng thứ gì phải không...Nhà Lữ Hành: Nhìn kìa, ngọn đèn này vẫn sáng...Nhà Lữ Hành: Chắc là chưa hỏng...Esnoir: Đương nhiên! Nó còn phát sáng thì không thể xem là bị hỏng được.Esnoir: Hơn nữa mọi người nói rất đúng, nếu đèn có thể treo ở nơi cao hơn hải đăng... Những nhà thám hiểm đi xa sẽ nhìn thấy đèn rõ hơn.Esnoir: Tôi biết một hòn đảo, là điểm cao nhất quanh đây... Rozel đã dạy tôi cách quan sát độ cao, trong thời gian chờ anh ấy quay lại, tôi đã đo độ cao của tất cả các hòn đảo xung quanh... để giết thời gian.Esnoir: Nếu có thể treo ngọn đèn trên hòn đảo đó, chắc chắn ánh sáng sẽ chiếu đến nơi xa, đủ để những nhà thám hiểm đi theo ánh sáng về làng.Nhà Lữ Hành: Vậy thì có cách giải quyết vấn đề rồi.Nhà Lữ Hành: Xem ra chúng ta thật thông minh.Paimon: Chuyện nhỏ này sao mà làm khó được tôi chứ?Paimon: Nhưng mà, người tên Rozel kia biết cũng nhiều thứ thật đấy...Esnoir: Tất nhiên, Rozel là nhà thám hiểm dũng cảm nhất và tò mò nhất. Anh ấy không chỉ đi vòng quanh thế giới, mà còn đi du lịch bên ngoài thế giới chỉ bằng chiếc thuyền được lắp chong chóng...Esnoir: Lần nào anh ấy cũng đi đến nơi rất xa, gần như không thể nhìn thấy ánh sáng. Nhưng Rozel nói, dù ánh sáng có yếu đến đâu thì anh ấy cũng biết hải đăng ở đó, có thể đi theo ánh sáng về làng an toàn.Esnoir: Nhưng bây giờ ngọn hải đăng đã đổ, ánh sáng đã khuất sau đường chân trời...Kịch bản 2: Thử chạm vào chiếc đènMục Tiêu Nhiệm Vụ: Tìm cách dựng lại ngọn hải đăng...?Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Nói chuyện với EsnoirPaimon: Ôi! Đèn đã bị tháo rồi! Nó, nó sẽ không hỏng đấy chứ!Nhà Lữ Hành: Đừng lo! Nó vẫn còn phát sáng!Paimon: Hả? Thật sao, tại sao ngọn đèn này vẫn phát sáng sau khi được tháo ra...Nhà Lữ Hành: Pai... Paimon! Cho này!Paimon: Đừng đưa cho tôi! Hải đăng này nhất định có người canh giữ, dù thế nào đi nữa, chúng ta cũng sẽ bị mắng!Paimon: Làm sao để... Ơ? Đợi đã, tại sao ngọn đèn này vẫn sáng sau khi được tháo ra...Paimon: Mặc kệ đi, nhân lúc chưa có ai phát hiện, mau treo ngọn đèn trở lại!Esnoir: Xin hãy đợi đã, hai vị khách thân mến!Paimon: Nhất, nhất định là người canh giữ ngọn hải đăng... chúng ta bị phát hiện rồi...Nhà Lữ Hành: Nhìn kìa, ngọn đèn này vẫn sáng...Nhà Lữ Hành: Chắc là chưa hỏng...Esnoir: Không đâu, đương nhiên là nó chưa hỏng. Hai vị tháo ngọn đèn này xuống, ngược lại đã giúp tôi giải quyết được một vấn đề lớn!Esnoir: Quên tự giới thiệu. Tôi là Esnoir, là người canh giữ hải đăng, đây là hải đăng, hai chúng tôi xin chào mừng hai vị.Esnoir: Nhưng (cô/cậu) đến đây thực sự không đúng lúc... Dạo trước, hải đăng đã bị một con rồng khổng lồ hung hăng húc đổ... Tôi đang nghĩ cách để dựng dậy.Esnoir: Có như vậy, ánh sáng mới có thể chiếu ra xa, giúp những nhà thám hiểm đi xa tìm được hướng quay về làng.Esnoir: Nhưng mà hiện tại (cô/cậu) đã tháo ngọn đèn xuống. Tôi nghĩ... nếu ngọn đèn này được treo lên cao, thì những nhà thám hiểm đi xa chắc chắn sẽ thấy được ánh sáng của nó.Paimon: Ồ... Thì ra là vậy, nghe có vẻ hợp lý.Nhà Lữ Hành: Đợi một chút, nhà thám hiểm là sao?Nhà Lữ Hành: Những người này thì liên quan gì tới hải đăng?Esnoir: Chắc hai vị lần đầu tới đây phải không. Nhà thám hiểm là những người khám phá, nhà du hành, những người sẵn sàng bỏ lại tất cả để đi đến những nơi xa xôi ngao du.Esnoir: Hành trình của họ tiến thẳng đến tận cùng chân trời. Nếu họ chỉ đến Vương Thành Tinh Cầu hoặc Ao Khúc Hát Mưa, thì họ sẽ không cần hải đăng dẫn đường khi trở về.Esnoir: Các nhà thám hiểm lên thuyền nhỏ, đi về nơi các vì sao rơi xuống... hay phía bên kia của cầu vồng.Esnoir: Khi họ muốn quay lại, ngọn đèn trên hải đăng này sẽ chỉ đường cho họ.Esnoir: Một số nhà thám hiểm cư xử kỳ lạ khi họ trở về. Họ luôn nói về "giá trị" và "sự phù hợp", cứ tự lẩm bẩm không ngừng.Esnoir: Nhưng họ cũng mang về rất nhiều viên đá đẹp, những bức tranh đẹp và những hạt giống trong hành lý của mình!Nhà Lữ Hành: Đợi đã, nếu họ không muốn quay lại thì sao?Esnoir: Tất nhiên điều đó còn tùy thuộc vào mong muốn của họ. Dù thế nào đi nữa, ánh sáng của hải đăng ở Làng Khối Xếp sẽ luôn chiếu về phương xa, nơi những vì sao rơi xuống.Esnoir: Chỉ cần họ muốn, bất cứ ai cũng có thể đi theo ánh sáng này để về làng bất cứ lúc nào. Nhưng giờ đây hải đăng đã đổ, ánh sáng không thể chiếu đến nơi xa được nữa...Esnoir: Bạn của tôi, Rozel mới lên đường cách đây vài ngày, chắc hẳn bây giờ anh ấy đã hoàn toàn mất phương hướng, cũng giống như những nhà thám hiểm đang đi xa khác.Esnoir: Tôi muốn dựng ngọn hải đăng này dậy, nhưng dù mọi người trong làng cùng cố gắng hết sức cũng không thể lay chuyển được, nhưng hiện tại... (cô/cậu) đã tháo ngọn đèn xuống rồi.Nhà Lữ Hành: Nếu ngọn đèn đã tháo xuống mà vẫn phát sáng...Nhà Lữ Hành: Hay là treo nó lên chỗ thật cao?Paimon: Đúng rồi, chỉ cần treo đèn lên cao... thì có thể chiếu đèn ra xa, như vậy sẽ có nhiều người nhìn thấy ánh sáng hơn.Nhà Lữ Hành: Nếu trên trời có một cái móc để treo đèn thì tốt...Paimon: Giống như lúc trước treo các ngôi sao cùng với Navia. Đáng tiếc là không có "Đoàn Tàu Trên Không" tiện lợi kia nữa...Nhà Lữ Hành: Trừ khi có một hòn đảo nổi thật cao...Esnoir: Tôi biết một hòn đảo, là điểm cao nhất quanh đây... Rozel đã dạy tôi cách quan sát độ cao, trong thời gian chờ anh ấy quay lại, tôi đã đo độ cao của tất cả các hòn đảo xung quanh... để giết thời gian.Esnoir: Nếu có thể treo ngọn đèn trên hòn đảo đó, chắc chắn ánh sáng sẽ chiếu đến nơi xa, đủ để những nhà thám hiểm đi theo ánh sáng về làng.Paimon: Nhưng mà, người tên Rozel kia biết cũng nhiều thứ thật đấy...Esnoir: Tất nhiên, Rozel là nhà thám hiểm dũng cảm nhất và tò mò nhất. Anh ấy không chỉ đi vòng quanh thế giới, mà còn đi du lịch bên ngoài thế giới chỉ bằng chiếc thuyền được lắp chong chóng...Esnoir: Lần nào anh ấy cũng đi đến nơi rất xa, gần như không thể nhìn thấy ánh sáng. Nhưng Rozel nói, dù ánh sáng có yếu đến đâu thì anh ấy cũng biết hải đăng ở đó, có thể đi theo ánh sáng về làng an toàn.Nhà Lữ Hành: Chúng ta cùng đến hòn đảo đó xem thử đi.Nhà Lữ Hành: Chúng ta hãy treo đèn lên nơi cao nhất.Esnoir: Tôi rất muốn đi... nhưng tôi phải canh giữ ngọn hải đăng ở đây. Khi tất cả các nhà thám hiểm đi theo ánh sáng trở về làng, trạm đầu tiên sẽ là ngọn hải đăng.Esnoir: Dù ngọn hải đăng đã đổ, nhưng tôi vẫn phải cố gắng sắp xếp mọi thứ, tôi sẽ không bao giờ để ngọn hải đăng chào đón họ một mình.Esnoir: Còn Rozel nữa, anh ấy đã bôn ba bên ngoài lâu như vậy, tôi phải ôm lấy anh ấy một cái ngay khi gặp lại!Esnoir: Vị khách thân mến! Có thể nhờ (cô/cậu) giúp tôi treo ngọn đèn lên nơi cao nhất được không? Tôi có tiền tiết kiệm, tuyệt đối không để (cô/cậu) phải làm không công đâu.Nhà Lữ Hành: Rozel thực sự giỏi như vậy sao?Esnoir: Chắc chắn rồi! Rozel không phải là người ngồi không chờ chết, anh ấy có trái tim rất dũng cảm!Esnoir: Ngay cả khi ánh sáng biến mất, anh ấy vẫn sẽ mượn sức chong chóng di chuyển khắp nơi, không ngừng tìm kiếm đường về làng.Esnoir: Vị khách thân mến, xin (cô/cậu) hãy giúp tôi, và cũng là giúp đỡ Rozel, cầu xin (cô/cậu) đấy.Nhà Lữ Hành: Dù sao đã nói đến nước này rồi...Nhà Lữ Hành: Cứ giao cho tôi.Esnoir: Cảm ơn (cô/cậu)! Tôi xin thay mặt hải đăng và Rozel cảm ơn (cô/cậu).Esnoir: Tôi sẽ ở đây chờ Rozel, và cả (cô/cậu) nữa!(Nhận Đèn Chiếu Xa Khối Xếp)(Tuỳ chọn hội thoại: Nói chuyện với Esnoir)Esnoir: Vị khách thân mến đã trở lại.Nhà Lữ Hành: Sao anh vẫn còn canh giữ hải đăng?Esnoir: Khi tất cả các nhà thám hiểm đi theo ánh đèn trở về làng, trạm dừng đầu tiên của họ sẽ là ngọn hải đăng.Esnoir: Dù ngọn hải đăng đã đổ, nhưng tôi vẫn phải cố gắng sắp xếp mọi thứ, tôi sẽ không bao giờ để ngọn hải đăng chào đón họ một mình.Esnoir: Còn Rozel nữa, anh ấy đã bôn ba bên ngoài lâu như vậy, tôi phải ôm lấy anh ấy một cái ngay khi gặp lại!Esnoir: Vị khách thân mến, xin (cô/cậu) hãy giúp tôi, và cũng là giúp đỡ Rozel. Tôi sẽ ở đây chờ Rozel và cả (cô/cậu) nữa!Nhà Lữ Hành: Về nhà thám hiểm...Esnoir: Những nhà thám hiểm là những người khám phá, nhà du hành, những người sẵn sàng bỏ lại tất cả để đi đến những nơi xa xôi ngao du.Esnoir: Phương xa mà họ muốn đi, là nơi tận cùng của những vì sao rơi, phía bên kia cầu vồng.Esnoir: Khi họ muốn trở về làng, ánh sáng của ngọn hải đăng này là tín hiệu dẫn đường duy nhất cho họ.Esnoir: Ra ngoài du ngoạn là một chuyện tốt. Nhưng một số nhà thám hiểm đã có sự thay đổi sau khi quay trở về.Esnoir: Một số nhà thám hiểm luôn nói về "giá trị". Khi nhìn thấy một chiếc mũ đẹp, phản ứng đầu tiên của họ luôn là nó trị giá bao nhiêu, nó được làm từ chất liệu gì...Esnoir: Như thể họ không nhìn thấy những bông hoa và hoa văn xinh đẹp trên chiếc mũ.Esnoir: Rozel nói, là do các nhà thám hiểm đã được khám phá nhiều điều mới lạ, giống như nước trong ao bị hòa lẫn nhiều màu sắc khác nhau.Esnoir: Tôi hỏi anh ấy, liệu đây có phải là điều tốt không. Rozel nói rằng đó chỉ là một sự thay đổi, sự thay đổi thì không phân tốt xấu.Esnoir: Haiz, tôi thật sự không thể hiểu được...Nhà Lữ Hành: Về Rozel...Esnoir: Rozel từng là hàng xóm của tôi, chúng tôi trò chuyện, uống trà, chơi trò chơi cùng nhau mỗi ngày.Esnoir: Nhưng đột nhiên một ngày, Rozel nói với tôi rằng anh ấy muốn trở thành một nhà thám hiểm... Sau đó anh ấy bắt đầu chuyến đi của riêng mình.Esnoir: Đầu tiên, anh ấy đi khắp thế giới, đến Vương Thành Tinh Cầu, Ao Khúc Hát Mưa và Rừng Chúc Phúc.Esnoir: Sau này, Rozel muốn đi xa hơn nên đã đóng một chiếc thuyền nhỏ, dự định đi về nơi tận cùng của vì sao rơi, giống tất cả các nhà thám hiểm khác.Esnoir: Anh ấy từng mời tôi đi cùng, nhưng tôi... Tôi không lên tàu. Tôi chỉ làm một chiếc chong chóng và tặng nó cho Rozel.Esnoir: Bằng cách đó... Khi anh ấy lên đường, con tàu sẽ chạy nhanh hơn một chút, khi trở về làng cũng sẽ nhanh hơn.Esnoir: Đúng rồi! Rozel khác với những nhà thám hiểm khác, anh ấy biết cách đội mũ, cũng biết tại sao ngôi nhà lại tồn tại.Nhà Lữ Hành: Tạm biệt.Esnoir: Tạm biệt, vị khách thân mến, tôi sẽ ở đây chờ Rozel và cả (cô/cậu) nữa!Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Đến hòn đảo cao nhất để treo đèn lên chỗ cao nhấtPaimon: Đây chính là hòn đảo mà Esnoir đã nói tới, nhìn cái cây đó xem, rất phù hợp để treo đèn lên đấy!Paimon: Có một người khác ở bên dưới... Lẽ nào đó là người chăm sóc cái cây này? Chúng ta đi hỏi thử xem.Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Nói chuyện với PanuellePanuelle: Chauvigne... Sao anh lại tức giận? Haiz, có lẽ thực sự anh không nên ra ngoài du ngoạn...Paimon: Xin chào, xin hỏi cây này là do anh trồng sao? Chúng tôi muốn... à ừm...Nhà Lữ Hành: Trang trí cho cây một chút.Paimon: Nói chính xác hơn, là... treo một ngọn đèn.Nhà Lữ Hành: Treo một ngọn đèn lên cây.Panuelle: Đèn ư? Treo đèn là điều tốt, với ánh sáng ấm áp, có lẽ Chauvigne sẽ có tâm trạng tốt hơn, sẽ sẵn lòng nói chuyện với tôi hơn.Panuelle: Nếu cần tôi giúp thì cứ gọi nhé.Paimon: Tuyệt vời! Không ngờ mọi việc lại suôn sẻ đến thế, [ ], chúng ta mau treo đèn lên cây đi.(Optional Dialogue: Talk to Panuelle)Panuelle: (Cô/Cậu) muốn trèo lên cây này sao? Vậy phải cẩn thận đấy.Panuelle: Nếu bất cẩn ngã xuống, chân giẫm phải sỏi thì sẽ rất khó chịu.Cái cây này thích hợp để treo đèn một cách kỳ lạ, không tốn quá nhiều sức lực đã cùng Paimon treo ngọn đèn lên cây.Paimon: Vậy là được rồi! Ánh sáng chắc chắn có thể chiếu rất xa.Nhà Lữ Hành: Nhưng không có chuyện gì xảy ra cả.Nhà Lữ Hành: Ừm... vậy tiếp theo chúng ta nên làm gì đây?Paimon: Tất nhiên là đợi một lát rồi, không chừng những nhà thám hiểm đó đã nhìn thấy ánh sáng và đang trên đường trở về.Paimon: Hoàn toàn... không có chuyện gì xảy ra, cũng không có ai trở về.Panuelle: Làm phiền rồi. Hai người treo đèn lên cây để làm gì vậy?Nhà Lữ Hành: Chuyện là thế này...Thuật lại chuyện đã xảy ra cho Panuelle...Panuelle: Thì ra là vậy, chuyện của Esnoir và hải đăng tôi cũng đã nghe nói, treo đèn lên cao là ý kiến khá hay. Nhưng...Nhà Lữ Hành: Có lẽ đèn treo chưa đủ cao.Paimon: Vậy... Cũng không thể treo đèn lên trời được, nghĩ thế nào cũng không làm được.Nhà Lữ Hành: Paimon, hãy ôm đèn bay đến chỗ cao hơn đi.Paimon: Vậy tôi phải ở trên trời bao lâu chứ? Hơn nữa, cũng không biết cao bao nhiêu là phù hợp, cũng đâu thể thử mọi độ cao được?Paimon: Nếu trên trời có một cái móc để chúng ta treo đèn lên thì tốt quá...Panuelle: Treo đèn lên trời... Nếu là lúc trước, có lẽ sẽ làm được.Nhà Lữ Hành: Thấy không, tôi biết sẽ có cách mà!Nhà Lữ Hành: Bên trên còn chỗ treo đèn sao?Panuelle: Xin hãy nghe tôi nói hết trước đã! Ý tưởng của tôi chưa chắc đã giúp được...Panuelle: Ở gần đây còn có "Đảo Thì Thầm", chỉ cần hiến tặng một món quà cho nữ thần trên đảo, nữ thần sẽ biến ước nguyện của người tặng thành hiện thực...Nhà Lữ Hành: Ồ! Có hòn đảo lợi hại vậy à!Paimon: Được rồi... Vậy chúng ta mang ngọn đèn này đến "Đảo Thì Thầm" đó xem thử đi.Panuelle: Nhưng tôi không biết hiện giờ nữ thần còn lắng nghe ước nguyện của mọi người hay không...Panuelle: Trước đây tôi đã đến hòn đảo đó để hiến tặng món quà... Tuy nhiên, không biết vấn đề ở chỗ nào... Nữ thần đã không biến ước nguyện của tôi thành hiện thực...Paimon: Ơ? Ước nguyện gì vậy?Panuelle: Ước nguyện của tôi rất đơn giản, tôi chỉ hy vọng Chauvigne và tôi sẽ mãi là bạn...(Một đoạn hồi tưởng diễn ra)Panuelle: Chauvigne và tôi từng sống ở đây cùng nhau, cùng chăm sóc cây cối, cùng uống trà, cùng nhau trò chuyện...Panuelle: Anh ấy từng đi du ngoạn nơi xa, khi anh ấy trở về, tôi gần như không nhận ra anh ấy. Nhưng điều đó không quan trọng! Tôi cảm thấy chúng tôi vẫn là bạn bè, vẫn thấu hiểu nhau!Panuelle: Nhưng... Nhưng Chauvigne dần dần trở nên kỳ lạ hơn, suốt ngày nói những điều kỳ lạ, chán nản... Thậm chí còn từ chối lời mời dùng trà của tôi!Panuelle: Tôi rất lo Chauvigne sẽ không còn muốn làm bạn với tôi nữa... nên tôi định đến "Đảo Thì Thầm", để cầu nguyện với nữ thần.Panuelle: Vốn dĩ, theo truyền thuyết lâu đời nhất trong làng, nữ thần luôn ưu ái những người dũng cảm. Chỉ cần người dũng cảm mang theo một món quà chứng minh được lòng dũng cảm của mình và cầu nguyện với nữ thần, thì người đó có thể nhận được hồi đáp từ nữ thần...Panuelle: Nhưng... nhưng tôi thực sự lo lắng rằng nữ thần sẽ không ưu ái mình, nên đã mang theo một chiếc vảy rồng.Panuelle: Mọi người có biết con rồng lớn đột nhiên xông ra khỏi Hầm Mỏ Khối Gỗ không?Panuelle: Nó đã giẫm nát nhiều ngôi nhà, còn làm hư hại cả ngọn núi... Những nhà thám hiểm không thể sửa thuyền và chế tạo công cụ trên núi, đành phải tìm một nơi khác làm điểm xuất phát cho chuyến đi xa của mình...Panuelle: Ngọn núi đó ở ngay đằng kia, bây giờ cũng vỡ vụn như cái tên "Biển Vỡ Vụn" vậy!Panuelle: Chúng tôi đã cố gắng xua đuổi con rồng, bảo vệ ngôi làng!Panuelle: Mỗi khi nó bay qua làng, chúng tôi lại cầm ghế, bàn, nĩa, muỗng để đuổi nó đi.Nhà Lữ Hành: Nhìn tình hình hiện tại trong làng, mọi người đã thành công rồi.Nhà Lữ Hành: Chúng tôi cũng chuẩn bị vài bộ muỗng nĩa vậy!Paimon: Này... con rồng đó đâu phải bánh mì hay bơ chứ, muỗng nĩa đều vô dụng thôi.Paimon: Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, thật may là con rồng đã không đáp ngay xuống làng và làm những hành động như phun lửa, lăn lộn gì đấy.(Đoạn hội thoại thay thế sẽ xuất hiện khi người chơi chưa hoàn thành Cho Đến Tận Cùng Của Thế Giới)Nhà Lữ Hành: Ở một góc độ nào đó thì...Nhà Lữ Hành: Con rồng này cũng khá dễ nói chuyện.Panuelle: Tóm lại, khi con rồng bị chúng tôi xua đuổi, thỉnh thoảng nó sẽ đánh rơi một số thứ như vảy rồng... Đây cũng là bằng chứng cho thấy chúng tôi đã đánh đuổi được con rồng.Panuelle: Tôi cảm thấy, chiếc vảy rồng này chắc chắn đủ để chứng tỏ lòng dũng cảm của tôi... Những người hàng xóm xung quanh cũng nghĩ vậy.(Đoạn hội thoại thay thế sẽ xuất hiện khi người chơi hoàn thành Cho Đến Tận Cùng Của Thế Giới)Nhà Lữ Hành: Durin Nhỏ không phải rồng xấu xa đâu.Nhà Lữ Hành: Cậu ấy chỉ muốn kết bạn với mọi người thôi.Panuelle: ...Vậy sao? Đây là cách kết bạn của rồng sao. Đúng là hơi bất ngờ đấy. Được rồi, khi đó chúng tôi không hiểu lời của cậu ấy, mà chỉ đuổi cậu ấy đi.Panuelle: Khi cậu ấy rời đi, đã để lại một chiếc vảy rồng... Tôi cảm thấy, vảy rồng này chắc chắn đủ để chứng tỏ lòng dũng cảm của tôi... Những người hàng xóm xung quanh tôi cũng nghĩ vậy.Panuelle: Sau khi tôi đặt vảy rồng lên, bức tượng nữ thần với vảy rồng trước mặt đã phát sáng! Ánh sáng vô cùng rực rỡ!Panuelle: Tôi cảm thấy, điều này chắc chắn có nghĩa là nữ thần đã chấp nhận điều ước của tôi và sẽ thực hiện nó ngay lập tức.Panuelle: Nhưng... Chauvigne không hề thay đổi chút nào. Anh ấy vẫn không muốn ra khỏi cái chậu đó, cũng vẫn không vui.Panuelle: Anh ấy thậm chí còn cố gắng thuyết phục tôi trở thành một nhà thám hiểm, và đi cùng anh ấy... Tôi không muốn như vậy!Nhà Lữ Hành: Đợi đã, ra khỏi "cái chậu"?Nhà Lữ Hành: Nghe như vậy, cảm giác anh ấy giống như một "chậu" hoa.Panuelle: Phải, Chauvigne bây giờ là một bông hoa sống trong chậu.Panuelle: Làm hoa cũng tốt, anh ấy có thể sống cạnh gốc cây, còn tôi cũng có thể chăm sóc anh ấy, tưới nước, uống trà và hát cho anh ấy nghe.Panuelle: Nhưng Chauvigne luôn nói rằng, dù đi đến đâu, anh ấy cũng phải biết rõ vị trí của mình. Đây là điều anh ấy học được từ chuyến đi xa... mà chậu hoa kia chính là vị trí của anh ấy.Panuelle: Dù tôi có thuyết phục thế nào, anh ấy vẫn không chịu ra khỏi đó... Nữ thần dường như không thực hiện ước nguyện của tôi, nhưng tôi lại không biết vấn đề nằm ở đâu...Panuelle: Xin lỗi, chắc chắn tôi đã lãng phí thời gian của mọi người khi nói dài dòng như vậy.Panuelle: Đảo Thì Thầm ở ngay bên kia, mọi người có thể đi xem thử, có lẽ nữ thần sẽ sẵn lòng lắng nghe ước nguyện của mọi người.(Nhận Đèn Chiếu Xa Khối Xếp x1)Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Đến Đảo Thì Thầm, cầu nguyện với ba bức tượng "Nữ Thần"Paimon: Đây hẳn là Đảo Thì Thầm, có lẽ những bức tượng xung quanh tượng trưng cho nữ thần?Paimon: Tuy không biết nên dâng lên món quà gì... Nhưng tóm lại, chúng ta hãy đi điều tra khu vực xung quanh trước đã.Điều tra Bức Tượng Dịu Dàng ở bên tráiBức Tượng Dịu Dàng: (Dâng vũ khí ở đây, xóa tan sự hoang mang mù mịt.)(Điều tra Bức Tượng Tao Nhão ở giữa)Bức Tượng Tao Nhão: (Hãy cầu nguyện ở đây, nói rõ lý do của nguyện vọng đó.)(Điều tra Bức Tượng Yên Bình ở bên phải)Bức Tượng Yên Bình: (Dâng giáp trụ, giữ cho mục tiêu không đổi.)Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Nói chuyện với PaimonPaimon: Thứ này, chắc là vảy rồng mà Panuelle dùng để cầu nguyện nhỉ?Nhà Lữ Hành: Hình như không lấy xuống được...Paimon: Thật sao? Được rồi... Ít nhất chúng ta biết rằng anh ấy thực sự từng đến để xin điều ước.Nhà Lữ Hành: Xem ra anh ấy thực sự từng đến để xin điều ước.Paimon: Ôi... Tôi có cố gắng thế nào cũng không thể tháo nó ra được, xem ra nữ thần rất thích món quà này...Paimon: Ồ, ba bức tượng, chắc là phải thêm hai món quà nữa.Paimon: Nhưng rốt cuộc nên tặng quà gì đây? Hoàn toàn không có chút manh mối.Paimon: [ ] thấy thế nào?Nhà Lữ Hành: Nếu là tâm nguyện, có lẽ nên tặng ngọn đèn đó.Paimon: Ồ! Rất có lý, dù sao thì mong muốn của Esnoir cũng là treo ngọn đèn này lên cao để mọi người có thể nhìn thấy.Paimon: Tuy nhiên, dù không cần xem xét tới vấn đề "giáp trụ", nhưng "vũ khí" thì lại không có chút manh mối.Paimon: Nói đến "vũ khí"... nó có thể là kiếm, cũng có thể là thương, phạm vi cũng quá rộng rồi.(Đoạn hội thoại thay thế sẽ xuất hiện khi người chơi chưa có Sừng Rồng Trông Như "Vũ Khí")Nhà Lữ Hành: Tôi sẽ lấy tất cả vũ khí trong túi ra và thử một lượt.Paimon: Ơ? Đợi đã! Thứ Panuelle đặt vào là vảy rồng! Vậy "vũ khí" này chắc có liên quan tới con rồng nhỉ?!Nhà Lữ Hành: Tôi cũng có vũ khí liên quan tới rồng!Paimon: Là thứ liên quan tới rồng của thế giới này! Rồng, của thế giới này!Nhà Lữ Hành: Có lẽ cả hai món quà đều liên quan đến rồng.Paimon: Đúng, thứ mà trước đó Panuelle đặt vào là "vảy rồng", chính là "giáp trụ".Paimon: Nghĩ theo cách này thì "vũ khí" chắc cũng liên quan tới rồng.Paimon: Nói thì là vậy...(Đoạn hội thoại thay thế sẽ xuất hiện khi người chơi hoàn thành Cho Đến Tận Cùng Của Thế Giới)Nhà Lữ Hành: Hay là chúng ta tìm Durin Nhỏ bàn bạc đi...Paimon: Hả? Tốt hơn là không nên, chúng ta đâu thể đi tìm và nói "Có thể bẻ miếng vảy hoặc sừng cho chúng tôi không"...Paimon: Cảm thấy như vậy... không được lịch sự...Nhà Lữ Hành: Vậy hãy đến chỗ núi bị con rồng phá hủy xem trước đi.Paimon: Chỉ đứng ở đây nghĩ thôi cũng vô ích. Nhưng Panuelle đã nói, ngọn núi đã bị con rồng đó phá tan rồi mà?Paimon: Nếu may mắn, không chừng có thể tìm thấy răng rồng, sừng rồng từ ngọn núi đó...Nhà Lữ Hành: Ồ, nghe rất giống vũ khí đấy!Paimon: Được rồi, chúng ta nhanh chóng xuất phát thôi, hy vọng ngọn núi sẽ không quá "vỡ vụn"...Paimon: Nhưng không ngờ Đảo Thì Thầm lại lớn như vậy, ba bức tượng nữ thần trên đó cũng rất to.Paimon: Trong các câu chuyện phiêu lưu thông thường, sẽ có những kho báu thần bí ẩn giấu dưới bức tượng nữ thần.Paimon: Haha... Hay chúng ta tìm thử xung quanh xem? Nói không chừng sẽ có thu hoạch gì đó.Nhà Lữ Hành: Đi dạo xung quanh cũng không vấn đề gì.Nhà Lữ Hành: Chắc nữ thần sẽ không trách tội đâu...Paimon: Ơ? À... Chúng ta hãy cẩn thận một chút, chỉ xem thôi, đừng làm hỏng đồ đạc.Paimon: Cứ như vậy đi. Còn về việc đi tìm kho báu trước hay đi tìm "vũ khí" trước... thì giao cho [ ] quyết định đấy.Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Đến Hầm Mỏ Khối Gỗ tìm kiếm "vũ khí"Paimon: Chà... vết nứt lớn quá, lúc con rồng khổng lồ va vào chắc đau lắm...Paimon: Tìm kiếm kỹ xung quanh xem sao, hy vọng sẽ tìm thấy thứ gì đó.(Bay theo sợi chỉ ma thuật để lấy quả bom nhằm thổi bay bức tường)Paimon: Nhìn kìa! Đó là... một thanh kiếm? Không đúng, không đúng, sao có thể có một thanh kiếm như vậy...Paimon: Nhưng... Đúng lúc chúng ta cũng đang tìm kiếm "vũ khí", hãy tìm cách lấy nó trước, tệ đến mấy thì nó cũng là một manh mối.(Sau khi đánh bại tất cả kẻ địch)Paimon(Đến chỗ con gopher)Paimon: Hả? Thanh kiếm đã được rút ra, là... là lũ chuột đất nhỏ này đã giúp đỡ!Paimon: Đây quả thật là một nơi thần kỳ... Nhưng dù sao đi nữa, có thể rút thanh kiếm ra được là tốt rồi.Nhà Lữ Hành: Nói thì là "kiếm"...Nhà Lữ Hành: Sờ vào thì thấy giống như... một cái sừng.Paimon: Sừng? Lẽ nào là... sừng của con rồng đó?Paimon: Nếu vảy rồng là "giáp trụ", vậy thì lấy sừng rồng làm "vũ khí" cũng hợp lý...Paimon: Bây giờ cũng không còn manh mối nào nữa, chúng ta hãy lấy về dâng lên nữ thần. Mong nữ thần sẽ thích món quà của chúng ta...(Nhận Sừng Rồng Trông Như "Vũ Khí")(Đoạn hội thoại thay thế sẽ xuất hiện khi người chơi có Sừng Rồng Trông Như "Vũ Khí")Nhà Lữ Hành: Tượng nữ thần từng có phản ứng với vảy rồng...Nhà Lữ Hành: Có lẽ cả hai món quà đều liên quan đến rồng.Paimon: Thứ liên quan đến rồng... đợi đã, có phải trước đây chúng ta đã nhặt được thứ gì đó trông giống một chiếc sừng từ ngọn núi đó không?Nhà Lữ Hành: Đúng rồi! Mà nó trông rất giống...Paimon: Giống một thanh kiếm! Có vẻ là "vũ khí" mà chúng ta đang tìm kiếm!Paimon: Nghe cũng hợp lý đấy!Nhà Lữ Hành: Tóm lại là vô cùng hợp lý!Paimon: Được rồi! Mặc dù trước đây Panuelle đã ước nguyện bằng vảy rồng, nhưng có vẻ ước nguyện đó đã không thành hiện thực...Paimon: Nhưng hiện tại vảy rồng và sừng rồng là manh mối duy nhất mà chúng ta có, vì vậy hãy thử chúng trước.Paimon: Nhưng không ngờ Đảo Thì Thầm lại lớn như vậy, ba bức tượng nữ thần trên đó cũng rất to.Paimon: Trong các câu chuyện phiêu lưu thông thường, sẽ có những kho báu thần bí ẩn giấu dưới bức tượng nữ thần.Paimon: Haha... Hay chúng ta tìm thử xung quanh xem? Nói không chừng sẽ có thu hoạch gì đó.Nhà Lữ Hành: Đi dạo xung quanh cũng không vấn đề gì.Nhà Lữ Hành: Chắc nữ thần sẽ không trách tội đâu...Paimon: Ơ? À... Chúng ta hãy cẩn thận một chút, chỉ xem thôi, đừng làm hỏng đồ đạc.Paimon: Hơn nữa, chúng ta cũng đã lấy được "vũ khí".Paimon: Cứ quyết định như vậy nhé. Về việc nên tìm kho báu trước hay đến gặp nữ thần để cầu nguyện trước... giao cho [ ] quyết định đấy.Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Đến Đảo Thì Thầm, cầu nguyện với ba bức tượng "Nữ Thần"Điều tra Bức Tượng Dịu Dàng ở bên trái(Dâng vũ khí ở đây, xóa tan sự hoang mang mù mịt.)(Điều tra Bức Tượng Tao Nhão ở giữa)(Hãy cầu nguyện ở đây, nói rõ lý do của nguyện vọng đó.)Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Nói chuyện với EsnoirRozel: Esnoir! Ôi trời, gặp được anh thật là tốt, tôi biết rằng tôi có thể tin tưởng anh... và tin tưởng ánh sáng anh mang đến cho tôi!Esnoir: Đó là lời hứa của tôi, bạn thân mến, bây giờ cuối cùng anh cũng đã quay lại. Nhưng về ngọn đèn... anh phải cảm ơn hai vị khách này.Rozel: Ôi trời, là hai vị treo ngọn đèn đó lên à? Lúc tôi trở về, còn tưởng hai vị bị kẹt trên hòn đảo đó, nên mới mời hai vị lên thuyền cùng tôi...Rozel: Tôi không biết phải tỏ lòng biết ơn đến hai vị thế nào, nếu ánh đèn không chiếu đến mạn tàu của tôi, chắc chắn tôi sẽ lạc đường trên biển.Rozel: Vậy thì... Esnoir, hải đăng của anh bị sao thế, quanh đây đã xảy ra chuyện gì vậy? Tôi bỏ lỡ điều gì rồi?Esnoir khua tay múa chân kể cho Rozel nghe chuyện xảy ra sau khi anh ấy rời đi...Rozel: Một con rồng lao vào làng, sau đó lao xuống thác nước phía sau?Rozel: Được rồi, có vẻ như tôi đã bỏ lỡ quá nhiều câu chuyện, khi nào có thời gian tôi nhất định sẽ nhờ anh kể lại cho tôi.Esnoir: Giờ tôi đang rảnh đây! Lúc nào cũng được, tôi cũng đang dọn dẹp khu đất trống bên cạnh, chúng ta có thể qua đó uống trà, ăn bánh... và ngửi hoa thơm!Rozel: Được, không thành vấn đề. Tôi cũng đang mong chờ điều này! Đúng lúc có thể cho anh xem những mẫu mới mà tôi đã thu thập được.Rozel: Anh sẽ không thể tin được tôi đã gặp những loài hoa và côn trùng nào đâu, tiếc là hành lý của tôi quá nhỏ, lần sau tôi nhất định sẽ đem theo cái to hơn!Esnoir: Lần sau à... Rozel, anh sẽ rời đi tiếp, phải không?Rozel: ...Đừng lo lắng. Esnoir, tôi sẽ ở lại đây cùng anh một thời gian dài. Tôi bảo đảm, sẽ có đủ thời gian để kể anh nghe những chuyện mới lạ.Nhà Lữ Hành: Anh vẫn định "đi xa" tiếp sao?Rozel: Đúng vậy. Tôi là một nhà thám hiểm, việc đi xa là sứ mệnh của tôi.Esnoir: Rozel, đừng đi! Anh không nhận thấy một số nhà thám hiểm trở nên kỳ lạ sau khi họ quay lại sao?Esnoir: Họ lo lắng về "giá trị" của những tấm thảm, những chiếc mũ... nhưng thực tế lại không hề quan tâm rốt cuộc chỗ nào đẹp nhất, chỗ nào được dệt tinh xảo nhất...Rozel: ...Đừng giận, Esnoir, chúng ta có thể nói chuyện này sau.Rozel: Tôi có mang hạt giống hoa từ bên ngoài về, chắc chắn anh chưa từng thấy màu sắc và hình dạng của các loài hoa này.Rozel: Đúng rồi, hai vị khách thân mến, tôi có mang về một số món quà mới lạ, cũng gửi tặng một ít cho các vị xem như thay lời cảm ơn.Rozel: Cảm ơn các vị đã chiếu ánh sáng vào mạn thuyền của tôi, cũng cảm ơn vì đã chăm sóc cho Esnoir.Rozel: Có ánh đèn, những nhà thám hiểm khác cũng sẽ lần lượt quay trở lại làng.Rozel: Tôi hy vọng họ có thể nghỉ ngơi thật tốt. Dù sao thì cũng còn rất nhiều "phương xa" đang chờ họ khám phá.Đoạn hội thoại sau nhiệm vụĐoạn hội thoại sau sẽ xuất hiện khi người chơi nói chuyện với Esnoir tại xích đu.Esnoir: Rozel, cho dù anh có nói với tôi bao nhiêu lần đi chăng nữa, tôi cũng sẽ không bao giờ đi xa cùng anh.Esnoir: Tôi là bạn của anh, điều đó sẽ không bao giờ thay đổi, tôi không ghét anh. Nhưng... nhưng tôi không thích đi xa.Rozel: Esnoir, nó không đáng sợ như anh nghĩ đâu, chỉ là một chuyến đi thế thôi.Rozel: Có rất nhiều loài hoa ở thế giới bên ngoài không thể tìm thấy trong làng, những con người mà tôi chưa từng thấy trước đây, thậm chí cả hình dạng của những đám mây cũng khác nhau.Rozel: Chẳng phải tôi đã mang hạt giống hoa từ bên ngoài về cho anh sao? Tôi đảm bảo, chắc chắn anh chưa từng thấy những bông hoa có hình dạng và màu sắc như thế này.Esnoir: Nó vẫn là hạt giống, tôi phải gieo trồng, đợi đến khi nó nở hoa.Rozel: Nếu anh muốn đi xa cùng tôi, thì chúng ta có thể trực tiếp tìm thấy loài hoa này.Esnoir: Rozel... Xin lỗi, tôi không muốn đi xa, tôi không muốn giống như những nhà thám hiểm đó.Esnoir: Họ luôn lo lắng về giá trị của những tấm thảm, chứ không quan tâm những chiếc mũ đẹp...Esnoir: Đây là sự thay đổi mà việc đi du lịch xa mang lại cho mọi người, tôi sợ điều đó.Rozel: Điều này đúng. Nhưng anh có để ý thấy những bản đồ, mẫu thực vật, còn có những sổ hành trình được viết kín trong hành lý của họ không?Rozel: Chúng tôi giống như một cơn gió đi qua hàng cây khác nhau, dòng sông chảy qua các hồ nước khác nhau... Chúng tôi gặp những con người mới, nhưng chúng tôi cũng không còn là bản thân của lúc trước nữa.Rozel: Đây là sự thay đổi mà việc đi xa đã mang lại cho chúng tôi. Tôi vừa sợ... nhưng cũng vừa biết ơn vì điều đó.Rozel: Cũng giống như một miếng bánh mì được quét bơ đều ở cả hai mặt, dù có cầm nó cẩn thận thế nào đi nữa, cũng sẽ có một mặt bị rối tung cả lên.Esnoir: Vậy thì tôi sẽ quét bơ một cách lần lượt, như vậy thì tôi còn có thể quét thêm vị khác nữa.Nhà Lữ Hành: Đây là một ý tưởng hay, nghe có vẻ chắc chắn sẽ ăn no.Nhà Lữ Hành: Đây là một ý tưởng hay, như vậy bơ sẽ không dính vào tay.Esnoir: Là (cô/cậu) à, cuối cùng (cô/cậu) cũng đến rồi. Rozel đã nói với tôi rằng thế giới bên ngoài rất đẹp, còn mời tôi đi cùng anh ấy...Esnoir: (Cô/Cậu) có biết gì về thế giới bên ngoài không? Nó có... thực sự giống như những gì Rozel đã nói không?Nhà Lữ Hành: Đúng vậy. Thế giới bên ngoài có rất nhiều điều mới mẻ.Paimon: Đúng đó, ngoài kia có rất nhiều món ngon vật lạ, anh có thể gặp rất nhiều chuyện thú vị, còn có thể quen biết rất nhiều người tuyệt vời. Chẳng hạn như...1.Nhà Lữ Hành: Có những người tập trung vào bản chất tươi đẹp của sự vật.1.Nhà Lữ Hành: Một lý tưởng rực rỡ không bao giờ phai nhạt...1.Nhà Lữ Hành: Và những người làm việc chăm chỉ cho ước mơ của họ.Esnoir: Thật sao? Ôi, tôi tưởng thứ duy nhất ở thế giới bên ngoài là "giá trị", ai cũng muốn đội mũ nhưng lại không dám.Paimon: Chuyện này... à, cái đó... giống, giống như sô cô la trên mặt bánh kem, mỗi viên đều có hương vị khác nhau.Paimon: Nếu mỗi viên sô cô la đều có hương vị giống nhau, vậy chẳng phải chiếc bánh kem sẽ rất bình thường sao?1.Nhà Lữ Hành: Paimon, thật biết nói chuyện.1.Nhà Lữ Hành: Paimon đã hoàn toàn hòa nhập vào nơi này...Paimon: Nghe lâu như vậy rồi, ít nhiều cũng đã quen thuộc, haha, thấy rất có lý phải không?Esnoir: Vậy sao? Tôi... tôi cần phải suy nghĩ lại... Có lẽ, đi xa một chuyến ngắn cũng không tệ...?Rozel: Đừng lo lắng, Esnoir, ngày khởi hành tiếp theo vẫn còn rất xa, tôi có thể cùng anh từ từ suy nghĩ về điều đó.Nhà Lữ Hành: Thế giới bên trong cũng không tệ.Paimon: Ừ. Dù sao thì đây cũng là nhà của Esnoir. Esnoir nhất định rất thích nơi này. Mà hơn nữa...2.Nhà Lữ Hành: Ở đây có rất nhiều bạn bè quen thuộc.2.Nhà Lữ Hành: Có rất nhiều hoa đẹp...2.Nhà Lữ Hành: Và những chiếc bánh thơm ngon.Esnoir: Đúng vậy! Tôi sợ sẽ mất đi những thứ này, nên luôn lo lắng về chuyện đó.Esnoir: Tất cả đều rất tốt, rất tuyệt... Tôi không muốn họ thay đổi, mà tôi cũng không muốn thay đổi chính mình.Esnoir: ...Nhưng. Đi xa sẽ khiến mọi thứ trở nên khác biệt. Phải không, Rozel?Rozel: Đúng, chắc chắn rồi. Tôi không muốn nói dối anh, cũng không có ý làm anh buồn, Esnoir thân mến.Esnoir: Được rồi... Được rồi. Tôi hiểu tấm lòng của anh, anh nhất định cũng hiểu tấm lòng của tôi.Esnoir: Tôi sẽ suy nghĩ về lời mời của anh và đưa ra quyết định sau... Ít nhất là bây giờ, chúng ta sẽ cùng nhau uống trà trong sự bình yên.Rozel: Được rồi... Tôi sẽ ở cạnh anh, Esnoir. Ngày khởi hành tiếp theo vẫn còn rất xa, tôi có thể cùng anh từ từ suy nghĩ về điều đó.Đoạn hội thoại sau sẽ xuất hiện khi người chơi nói chuyện lại với Esnoir.Có 2 kịch bản cho đoạn hội thoại sau:Kịch bản 1: Chọn thế giới bên ngoàiEsnoir: Rozel, có lẽ... tôi có thể đi cùng anh. Nhưng mà... tôi không biết phải chuẩn bị như thế nào.Rozel: Rất đơn giản. Chỉ cần chuẩn bị mứt, bánh mì và một tấm lòng hiếu kỳ. Mặc một bộ đồ thoải mái, đem theo một ít để dự phòng nữa.Rozel: Sau cùng, hãy chuẩn bị sẵn tâm lý... vì dọc đường rất có thể anh sẽ phải vứt bỏ một số thứ trong đó.Esnoir: Ồ, nghe có vẻ rất phức tạp. Mà hơn nữa tôi không muốn vứt chúng đi, đều là đồ của tôi, rất quý giá, tôi rất yêu quý những món đồ đó.Rozel: Sau khi chúng rời xa thì anh sẽ gặp dược những món đồ quý giá mới mẻ thôi, Esnoir thân mến.Rozel: Tin tôi đi, đây sẽ là một hành trình đầy thú vị.(Đoạn hội thoại bổ sung sẽ xuất hiện khi người chơi quay lại xích đu cạnh ngọn hải đăng sau một ngày trong game và kiểm tra Thư Với Nét Chữ Xiêu Vẹo để lại)Thư Với Nét Chữ Xiêu Vẹo: "Lá thư này gửi cho hàng xóm, bạn bè, hải đăng và bông hoa nhỏ."Thư Với Nét Chữ Xiêu Vẹo: "Tôi chuẩn bị đi xa với Rozel. Cứ thoải mái dùng xích đu, bàn và ghế của tôi nhé."Thư Với Nét Chữ Xiêu Vẹo: "Chúc mọi điều vui vẻ."Thư Với Nét Chữ Xiêu Vẹo: "Từ người hàng xóm, Esnoir."Kịch bản 2: Chọn thế giới bên trongEsnoir: Xin lỗi, Rozel. Tôi... tôi vẫn không thể đi cùng anh được.Esnoir: Tôi cảm thấy đủ khi ở đây. Như vậy, khi anh đi xa trở về, ít nhất sẽ có người đón tiếp.Rozel: Nhưng mà Esnoir, tôi...Esnoir: Tôi không đủ thông minh, cũng không đủ dũng cảm, Rozel à. Nhưng tôi nghĩ...Esnoir: Gió thổi qua bụi cây, sông chảy qua hồ nước, mọi thứ tiếp diễn lặp đi lặp lại, cuối cùng vẫn sẽ về với điểm bắt đầu.Esnoir: Có lẽ, sau khi trải qua nhiều thay đổi, cuối cùng thì nguyện vọng của chúng vẫn là... quay về với bản thân của thuở ban đầu.Rozel: ...Esnoir: Tôi sẽ ở nhà đợi anh, bạn tốt à, vẫn như ngày nào.(Đoạn hội thoại bổ sung sẽ xuất hiện khi người chơi quay lại xích đu cạnh ngọn hải đăng sau một ngày trong game và kiểm tra Thư Với Nét Chữ Xiêu Vẹo để lại)Esnoir: ...Vẫn nên để sự "thay đổi" đến chậm hơn một chút.Đoạn hội thoại bổ sung sẽ xuất hiện khi người chơi tương tác với Panuelle sau Bước 4.Panuelle: Rốt cuộc Chauvigne đang nghĩ gì nhỉ? Haiz, anh ấy không chịu nói chuyện với tôi.Nhà Lữ Hành: Về Chauvigne...Panuelle: Xin chào. Thật xin lỗi... Chauvigne còn đang giận tôi, không chịu ra nói chuyện với tôi.Panuelle: Haiz, nhưng ở bên đó không chỉ thiếu gió mà còn thiếu ánh nắng, nếu anh ấy héo mất thì phải làm sao đây?Paimon: Ừm... nếu là một chậu hoa thì...Nhà Lữ Hành: Chúng ta có thể trực tiếp bê anh ấy ra mà.Panuelle: Tôi đã thử qua rồi. Nhưng Chauvigne cứ giận dỗi, tôi không thể đến gần anh ấy được...Panuelle: Tâm trạng anh ấy như giông bão, tôi suýt bị thổi bay luôn!Paimon: Đợi đã, sao nổi giận lại có thể thổi bay người khác được vậy?Nhà Lữ Hành: Vậy thì giông bão thật đấy.Nhà Lữ Hành: Quả thực không muốn người khác đến gần...Panuelle: Có lẽ là do trước đây tôi đã từ chối đi xa cùng Chauvigne, khiến anh ấy không vui...Panuelle: Có thể nhờ hai vị khách quý đến thăm Chauvigne không? Không chừng có thể khuyên được anh ấy.Nhà Lữ Hành: Không thành vấn đề, chúng tôi đi thử xem sao.Paimon: Ừm, chúng tôi từng đi đến nhiều nơi, cũng từng gặp nhiều người, biết đâu... có thể khuyên được anh ấy.Panuelle: Vậy thì tốt quá rồi! Chauvigne đang ở trong hang động dưới hòn đảo này, hãy đến đó tìm anh ấy nhé.Panuelle: Tôi... tôi phải dọn dẹp nơi này, tìm một chỗ phơi nắng thích hợp nhất cho Chauvigne.(Optional Dialogue: Talk to Panuelle)Panuelle: Tôi... tôi phải dọn dẹp nơi này, tìm một chỗ phơi nắng thích hợp nhất cho Chauvigne.Panuelle: Việc thuyết phục Chauvigne thì nhờ hai vị khách quý đây nhé.Panuelle: Nếu tôi đi gặp Chauvigne, thì không chừng anh ấy lại chê tôi lải nhải, rồi bắt đầu giận dỗi...(Đi xuống những chiếc thang)Paimon: Ôi! Gió to quá! Thì ra là tâm trạng bão tố kiểu này à....Paimon: Đừng, đừng giận nữa! Chúng tôi có việc cần nói!(Panuelle đã gửi chúng ta đến đây - kiểm tra ảnh chụp màn hình)Paimon: Phù... gió cuối cùng cũng dừng lại rồi...Nhà Lữ Hành: Xin hãy nghe chúng tôi nói.Nhà Lữ Hành: Panuelle có chuyện muốn nói với anh.Chauvigne: Được rồi. Tôi sẽ nghe các vị nói. Nhưng trước hết...Chauvigne: Nhìn dáng vẻ ngạc nhiên của hai vị. Tin chắc cũng muốn hỏi tôi rằng "Tại sao một chậu hoa lại biết nói chuyện".Chauvigne: Hoặc là "Tại sao anh lại biến thành một chậu hoa."Nhà Lữ Hành: Từng có nhiều người hỏi anh sao?Chauvigne: Lúc ở bên ngoài, có nhiều người hỏi tôi như vậy. Sau khi về nhà... thì không ai hỏi nữa.Paimon: "Bên ngoài" mà anh nói là chỉ thế giới bên ngoài sao?Nhà Lữ Hành: Tôi nghe nói, anh trở nên như vậy sau khi đi xa.Chauvigne: Thông tin đầy đủ lắm đấy. Chắc là nghe Panuelle kể đúng không?Chauvigne: Đúng vậy. Trong hành trình đi xa, tôi đã trở nên như vậy. Haha, theo cách nói của Rozel... thì đây là "sự thay đổi" mà tôi tự nguyện thực hiện.Paimon: Thay đổi có thể hiểu được. Nhưng tại sao anh lại biến thành chậu hoa vậy?Nhà Lữ Hành: Chắc không phải vì thích thực vật quá đấy chứ?Nhà Lữ Hành: Ước mơ của anh là trở thành nhà thực vật học sao?Chauvigne: Không phải. Chẳng qua tôi chỉ... chỉ muốn tìm được "vị trí" của mình.Chauvigne: Khi ở bên ngoài thế giới này, tôi từng gặp rất nhiều người. Có người là đầu bếp, có người là thợ trồng hoa, là giáo viên.Chauvigne: Dường như mỗi người đều tìm thấy một "vị trí" khiến bản thân yên tâm. Như vậy, mới có thể đứng vững trong cuộc sống.Chauvigne: Còn tôi thì sao? Tôi chỉ giỏi đi xa, nhưng chưa từng nghĩ đến việc tìm cho mình một "vị trí" ổn định.Nhà Lữ Hành: "Chậu hoa" này là "vị trí" của anh.Chauvigne: Đúng vậy, hiểu nhanh lắm.Chauvigne: Làm một bông hoa trong chậu, sẽ giúp tôi luôn có được "vị trí" khiến mình yên tâm.Chauvigne: Nhưng mà... haiz, nếu tôi đã có một cái chậu, cũng đã có được "vị trí" thuộc về mình, vậy tại sao tôi phải đi xa nữa?Chauvigne: Nhưng tôi lại là một nhà thám hiểm, nếu không đi xa thì tôi còn làm được việc gì có giá trị đây?Chauvigne: Tôi không hiểu. Càng biết về sự vật của thế giới bên ngoài, tôi càng không hiểu... "Vị trí" và "đi xa", rốt cuộc điều gì quan trọng hơn.Chauvigne: Tôi càng suy nghĩ, càng cảm thấy đau đầu... Khi nói chuyện cùng Panuelle, tôi cũng luôn đối đáp lan man.Chauvigne: Tôi sợ ảnh hưởng đến anh ấy. Nếu anh ấy vốn thích đi xa, sau khi nhìn thấy bộ dạng này của tôi thì liệu có ghét bỏ việc đi xa không?Chauvigne: Panuelle là bạn của tôi, điều này sẽ không bao giờ thay đổi. Tôi phải thành thật với anh ấy, tôi vẫn luôn trả lời tất cả câu hỏi của anh ấy.Chauvigne: Bao gồm cả... việc tôi muốn trở thành bông hoa là vì muốn có được một "vị trí" khiến mình yên tâm.Chauvigne: Có lẽ vì câu trả lời của tôi đã khiến Panuelle buồn... Hoặc cũng có thể là anh ấy không thích bộ dạng này của tôi.Chauvigne: Chúng tôi dần tách ra, và một chậu hoa như tôi thì không có cách để tự lên đó.Chauvigne: Nhưng như vậy cũng tốt, có lẽ Panuelle cũng không muốn gặp tôi, anh ấy chắc chắn đang giận tôi.Paimon: Ồ... thì ra là vậy. Hai người đều cho rằng "đối phương đang giận mình".Nhà Lữ Hành: Cho nên mới không chịu gặp đối phương.Chauvigne: Sao cơ? Ý, ý là Panuelle không có giận tôi sao?Nhà Lữ Hành: Suy nghĩ của hai người giống hệt nhau.Nhà Lữ Hành: Anh ấy cứ tưởng anh đang giận anh ấy.Nói cho Chauvigne biết suy nghĩ của Panuelle...Chauvigne: Trời ạ, sao tôi lại nghĩ như vậy, tôi không bao giờ muốn thấy anh ấy buồn, dù là khóe miệng anh ấy có hơi hướng xuống là trái tim tôi đã muốn tan nát rồi.Chauvigne: Hai vị khách quý! Nhờ hai vị đưa tôi lên đó, xin hai người đấy, tôi muốn mau chóng gặp được Panuelle! Không thể đợi thêm một phút giây nào nữa!Nhà Lữ Hành: Chỉ đợi câu này của anh thôi đấy.Paimon: Hi hi, chỉ đợi câu này thôi đấy. Chúng ta xuất phát nào [ ]!(Đưa Chauvigne đến gặp Panuelle)Panuelle: Chauvigne! Anh... anh đến rồi. Hãy nghe tôi, tôi chưa bao giờ giận anh cả, cũng không muốn rời xa anh.Panuelle: Chẳng qua tôi chỉ lo rằng anh không muốn tiếp tục làm bạn với tôi... Có một số nhà thám hiểm sẽ thay đổi, tôi cứ lo anh cũng sẽ như vậy.Panuelle: Tôi từng cầu nguyện ở chỗ nữ thần, nhưng... nhưng tôi không tìm được món quà tốt, nên người đã không đoái hoài đến tôi...Chauvigne: Không! Panuelle, việc này sẽ không bao giờ xảy ra. Tôi sẽ mãi là bạn của anh.Chauvigne: Tôi phải xin lỗi anh. Là tôi mãi chìm đắm trong suy nghĩ của mình, mà quên mất lắng nghe lời anh nói.Chauvigne: Tôi còn tưởng... tôi còn tưởng anh không muốn nhìn thấy bộ dạng này của tôi nữa.Nhà Lữ Hành: Vậy thì giờ hiểu lầm cuối cùng cũng được giải quyết rồi.Paimon: Đúng vậy. Tôi còn tưởng các anh có khúc mắc lớn, cực kỳ tức giận, hoàn toàn không muốn đoái hoài đến đối phương đó.Nhà Lữ Hành: Tuy nói khúc mắc như vậy cũng không nhỏ...Nhà Lữ Hành: Nhưng có thể giải quyết được là tốt rồi.Chauvigne: Cảm ơn hai vị khách quý. Nếu không có các vị thì tôi chắc vẫn còn ru rú không chịu ra ngoài đấy.Chauvigne: Bây giờ tôi đã có thể nói cho Panuelle biết suy nghĩ trong lòng mình rồi.Panuelle: Tôi luôn sẵn lòng nghe anh nói, Chauvigne. Dù là đi xa hay chậu hoa... đều được cả.Panuelle: Đúng rồi hai vị khách quý. Xin hãy nhận lấy những thứ này, tôi đặc biệt thu thập được đấy.Panuelle: Mong nữ thần phù hộ hai vị, không bao giờ cãi cọ với bạn của mình, sẽ luôn có người nguyện lắng nghe lời trong lòng.(Các đoạn hội thoại còn lại)Đây là... một thanh kiếm? Ừm, nhìn có vẻ hơi kỳ lạ...Được rồi, tiếp theo chúng ta đến Đảo Thì Thầm thôi. Nhưng mà... Panuelle vừa nói rằng bạn mình là một chậu hoa...
Câu hỏi thường gặp
Nhiệm vụ Hướng Về Hải Đăng, Hoặc Là Phương Xa mở như thế nào?
Xem khối "Thông tin nhiệm vụ" phía trên — điều kiện mở và chuỗi nhiệm vụ theo đúng công bố chính hãng.