Tiếng Vọng Của Sinh Mệnh
Đã lấy lại được Tên Cổ của Kachina, hãy giao nó cho Mavuika nào.
Wiki cơ chế
Thuộc Tính
Tên: Tiếng Vọng Của Sinh Mệnh · Loại: Nhiệm Vụ Ma Thần · Khu Vực: Natlan · Phiên Bản Phát Hành: 5.0
Chuỗi Nhiệm Vụ
1. A Decision · 2. To Reclaim an Ancient Name · 3. Echoes of Life · 4. Into Eternal Night · 5. Past and Future · 6. Phần tiếp theo: Beyond the Smoke and Mirrors
Thông Tin Bổ Sung
Bí Cảnh: Di Tích Huyền BíMô Tả:Con đường duy nhất dẫn đến Vương Quốc Dạ Thần. Nơi này từng thuộc về tộc rồng cổ đại, nay đã trở thành phế tích. Do bị Vực Sâu ảnh hưởng, trong di tích vẫn còn khá nhiều mối nguy hiểm không thể lường trước...Nguyên Tố đề xuất: Thuỷ, Hoả
Lời Thoại
Đấu Trường Lửa Thánh: Đền Pax, NatlanMô tả nhiệm vụ: Đã lấy lại được Tên Cổ của Kachina, hãy giao nó cho Mavuika nào.Mục tiêu nhiệm vụ: Giao Tên Cổ của Kachina cho MavuikaPaimon:Chúng tôi về rồi đây, Tên Cổ của Kachina cũng đã tìm được rồi!Nhà Lữ Hành:Vừa rồi Đấu Trường Lửa Thánh đã xảy ra chuyện gì vậy?Mavuika: Chuyện này... Kể ra thì hơi phức tạp, để tôi nói đơn giản nhé.Các bạn nghe Hỏa Thần kể về trận chiến giữa cô ấy với Capitano và chuyện hy sinh sức mạnh của cô ấy.Paimon: Lại là Fatui, sao ở đâu cũng có bọn chúng đến gây rối vậy!Mualani: Hỏa Thần đại nhân đã mất đi sức mạnh sao? Nếu chuyện này bị Fatui biết được thì bọn chúng sẽ thừa thắng xông lên mất!Mavuika: Haha, cho nên đây là bí mật nhỏ giữa chúng ta. Đừng nói ra nhé, nếu không thì tôi sẽ gặp rắc rối đấy.Tuy tôi rất muốn để mọi người yên tâm, nhưng tình hình bây giờ chúng ta bị các thế lực truy đuổi, nhìn thế nào cũng không giống cục diện có thể yên tâm rồi....Chuyện phức tạp thì cứ giao cho tôi. Mọi người chỉ cần tập trung vào việc muốn làm là được.Iansan: Ừm, tôi cũng sẽ thay mặt Hỏa Thần đại nhân giúp đỡ mọi người. Mặc dù năng lực của tôi có hạn...Mavuika: Hahaha, khiêm tốn quá đấy Iansan. Thực lực của cô đã được mọi người biết đến từ lâu rồi, là niềm tự hào của Cộng Đồng Trù Phú đấy.Mualani: Nói sao nhỉ, tôi thấy thật có lỗi. Mọi người có nhiều việc cần để tâm như vậy, mà tôi chỉ quan tâm đến cảm xúc của mình.Mavuika: Có gì phải xin lỗi chứ, ai cũng có cảm xúc mà. Tôi cũng không ngoại lệ, nên tôi rất hiểu cảm giác đó.Đã tìm được Tên Cổ của Kachina rồi thì chúng ta mau đi tìm cô bé thôi. Theo tôi nào.Mavuika dẫn các bạn đi vào một căn phòng nhỏ chứa đầy vật trưng bày...Paimon: Đây là nơi nào vậy?Ơ, đó chẳng phải là bùa hộ mệnh của Atea sao?Mavuika: Haha, tinh mắt đấy. Đúng vậy, đây chính là nơi tôi dùng để lưu trữ các loại đồ lưu niệm.Mualani: Tôi cũng lần đầu tiên thấy đó... Không ngờ lại nhiều như vậy.Chasca: Hầu như đồ đạc của mỗi bộ tộc đều có, việc thu thập chúng chắc phải tốn rất nhiều công sức nhỉ.Mavuika: Ừm, các vị có thể xem đó là sở thích của tôi. Ở Natlan, ai cũng lớn lên cùng với những câu chuyện về anh hùng mà.Đồ vật là thứ chứa đựng ký ức tốt hơn, đáng tin cậy hơn nhiều so với đầu óc của chúng ta.Tôi còn phải chuẩn bị một số nghi thức. Mọi người cứ tham quan đi, xem như là giết thời gian nhé.Nếu tò mò về nguồn gốc của món đồ nào đó thì tôi sẽ kể cho mọi người nghe.Paimon: Vậy thì tôi không khách sáo nhé!Mục tiêu nhiệm vụ: Quan sát đồ lưu niệm trong phòngMô tả nhiệm vụ: Xem các món đồ lưu niệm trong phòng, chờ nghi thức chuẩn bị xong.Lựa Chọn Đối Thoại: Nói chuyện với MavuikaMavuika: Tôi còn phải chuẩn bị một số nghi thức. Mọi người cứ tham quan đi, xem như là giết thời gian nhé.Nếu tò mò về nguồn gốc của món đồ nào đó thì tôi sẽ kể cho mọi người nghe.Lựa Chọn Đối Thoại: Nói chuyện với ChascaChasca: Loài hoa này đẹp thật, lẽ nào Hỏa Thần đại nhân tưới nước định kỳ sao?Lựa Chọn Đối Thoại: Nói chuyện với MualaniMualani: Mồi câu này, hình như tôi có chút ấn tượng...Lựa Chọn Đối Thoại: Nói chuyện với IansanIansan: Chú ý nhẹ tay nhé, ví dụ như cái ly này, nặng lắm đó.Xem bùa hộ mệnh của AteaNhà Lữ Hành:(Bùa hộ mệnh của Atea, đã mang lại rất nhiều may mắn cho cô ấy.)Paimon: Đây chính là bùa hộ mệnh của Atea.Mavuika: Nguồn gốc thì chắc các vị cũng đã rõ rồi. Đây là thứ đã đi theo Atea cả đời, mang lại cho cô ấy rất nhiều may mắn khi chiến đấu.Hộp thoại bổ sung sẽ xuất hiện nếu người chơi tương tác với Vũ khíXem vũ khí mà vị anh hùng Tenoch để lại...Nhà Lữ Hành:(Vũ khí mà anh hùng Tenoch sử dụng năm trăm năm trước. Đúng là lớn thật...)Paimon: Ở đây có một món vũ khí rất lớn, là của bộ tộc nào vậy?Mavuika: À, đó là vũ khí của Tenoch, vị anh hùng năm trăm năm trước. Nói một cách chính xác thì anh ấy không thuộc về bất kỳ bộ tộc nào cả.Bởi vì trước khi thảm họa Vực Sâu bùng nổ, anh ấy đã bị lưu đày vì một số lý do.Paimon: Lưu đày...Mavuika: Đây là chuyện bất đắc dĩ, nhưng anh ấy cũng đã chấp nhận hình phạt này. Theo anh ấy thì đây là kết cục mà anh ấy đáng phải chịu.Nhưng khi Vực Sâu ập đến, các bộ tộc cần gấp một thứ sức mạnh để khích lệ, để mà nói thì anh ấy chính là người không hề e sợ, không bao giờ lùi bước.Anh ấy đã tập hợp sáu bộ tộc, và lập nên kỳ tích trong trận đại chiến...Nhưng vì anh ấy đã mất đi Tên Cổ, cho nên ngay cả Thơ Hoàn Hồn sau trận chiến cũng không thể đưa anh ấy trở về.Cứ như vậy, anh ấy bị chôn vùi vào trong lòng đất của Natlan, bên cạnh hàng ngàn hàng vạn chiến binh và dân thường.Paimon: Woa, nghe lợi hại nhỉ.Mavuika: Đúng không? Ngay cả hiện tại, câu chuyện về Tenoch thì ai ai cũng đều biết cả.Hộp thoại bổ sung sẽ xuất hiện nếu người chơi tương tác với đai lưngXem đai lưng vinh dự của lực sĩ Kitera...Nhà Lữ Hành:(Chiếc đai vinh dự của lực sĩ Kitera. Đây quả thật là bản sao, ngay cả Paimon cũng cầm lên được.)Paimon: Woa, chiếc đai này còn to hơn cái đầu tôi nữa!Mavuika: Cộng Đồng Trù Phú có thói quen rèn luyện thân thể và đấu sức với nhau. Chiếc đai này cũng là một biểu tượng của vinh quang.Có lẽ là để gia tăng độ ấn tượng của sức mạnh mà bản gốc của chiếc đai này rất nặng. Dù là hai người trưởng thành cũng chưa chắc đã nhấc lên được.Vấn đề là chiếc đai nặng như vậy, cho dù người mang được nó là lực sĩ cơ bắp vạm vỡ, thì cũng phải chịu một áp lực đến mức không thở nổi.Paimon: Quả thật là vậy...Mavuika: Vậy nên Kitera, chủ nhân của chiếc đai này đã tìm thợ thủ công để làm ra một bản sao nhẹ hơn, cũng chính là cái ở trước mặt hai vị đấy.Trong lúc tập luyện, anh ta sẽ dùng bản sao này để làm dụng cụ bảo vệ phần eo của mình.Paimon: Thực ra anh ta chỉ muốn mang nó bất cứ lúc nào để khoe khoang thôi nhỉ!Hộp thoại bổ sung sẽ xuất hiện nếu người chơi tương tác với đạo cụ nghi thứcXem đạo cụ nghi thức của Yemaya...Nhà Lữ Hành:(Đạo cụ nghi thức mà Yemaya để lại, và thứ nước nho hơi lạc lõng. Nếu không phải sắp hết hạn thì... Paimon chắc sẽ rất muốn thử.)Paimon: Ở đây có rất nhiều chai lọ và thuốc men... Liệu có liên quan đến thuật giả kim không nhỉ?Mavuika: Không, đó là đạo cụ nghi thức của Chủ Nhân Gió Đêm, thường sẽ dùng để tăng cường năng lực giao tiếp với Vương Quốc Dạ Thần và cả Wayob nữa.Yemaya là chuyên gia trong lĩnh vực này, cũng từng dạy tôi rất nhiều kiến thức. Tuy trông cô ấy có vẻ rất nghiêm túc, nhưng thực ra lại là một người khá vui tính.Tặng những thứ này cho tôi, đều là vì học trò của cô ấy chê mấy bộ chai lọ này quá truyền thống, không thể tiếp tục truyền lại nữa.Còn về thứ đựng ở bên trong thì cũng không có gì đặc biệt... À, ngoài cái bình to ở giữa ra. Đó là thứ cô ấy muốn tặng cho tôi nhất.Paimon: Nghe lợi hại đấy, là thứ gì vậy?Mavuika: Nước nho...Paimon: Này!Mavuika: Hahaha, ngon lắm đó. Tuy bây giờ có vẻ như sắp hết hạn rồi...Hộp thoại bổ sung sẽ xuất hiện nếu người chơi tương tác với thợ câu huyền thoạiXem cần câu mà thợ câu huyền thoại Matavaru để lại...Nhà Lữ Hành:(Cần câu do thợ câu huyền thoại Matavaru để lại. Nếu biển cả là chiến trường, vậy thì đây chắc chắn là bảo kiếm của anh ấy.)Paimon: Còn có cả cần câu sao? Vừa nhìn là biết ngay đồ của Cư Dân Suối Nước rồi!Mavuika: Đúng vậy. Đó là một bộ dụng cụ câu cá, thuộc về thợ câu huyền thoại tên là Matavaru.Tôi và anh ta quen nhau ở quán rượu. Anh ta nói với tôi rằng bản thân đang săn lùng một loài cá khổng lồ, còn vạch ra kế hoạch chu toàn để bắt nó nữa.Tôi nhìn thấy ý chí chiến đấu và khát khao trong mắt anh ta. Với anh ta thì biển cả chính là chiến trường vinh dự mà anh đặt cược vào.Paimon: Vậy sau đó anh ta có thành công không?Mavuika: Sau đó tôi gặp lại thì trên người anh ta tràn đầy những vết sẹo. Anh ta vì con cá đó mà đã bị Vực Sâu xâm nhập vào cơ thể...Anh ta đã giết con cá đó, nhưng lại bị thương nặng, không thể ra khơi được nữa.Anh ta hỏi tôi rằng, "Hỏa Thần đại nhân, một ngư dân ra khơi không mang được cá về, thì rốt cuộc là thắng hay thua?"Paimon: Tôi thấy chắc chắn là thắng rồi...Mavuika: Tôi cũng nghĩ vậy. Trải nghiệm đó giá trị hơn nhiều so với chiến lợi phẩm.Sau đó, anh ta đã giao cả bộ đồ câu cho tôi, hy vọng tôi có thể sử dụng chúng thật tốt.Paimon: Vậy có nghĩa là... Cô cũng biết câu cá sao!Mavuika: Haha, nếu có cơ hội thì chúng ta có thể so tài với nhau.Mục tiêu nhiệm vụ: Nói chuyện với MavuikaMô tả nhiệm vụ: Nghi thức sắp hoàn thành rồi, đi nói chuyện với Mavuika thôi.Mavuika: Số bột này vẫn cần thời gian để lắng xuống, chúng ta đợi thêm chút nữa nhé.Sau khi tham quan thì hai vị cảm thấy thế nào? Hiện giờ đã có trải nghiệm chân thực hơn về văn hóa của Natlan rồi chứ?Paimon: Đúng vậy. Mỗi một món đồ lưu niệm đều tượng trưng cho một câu chuyện. Xem ra Natlan đã trải qua rất nhiều câu chuyện nhỉ.Nhìn thấy bùa hộ mệnh là nhớ ngay đến những lời Atea từng nói. Với cô thì mỗi một thứ đều có thể đánh thức ký ức đặc biệt nhỉ.Mavuika: Ừm, đúng vậy. Tác dụng của đồ lưu niệm, thật ra rất giống với Tên Cổ được lưu truyền trong các bộ tộc.Đó chính là cho chúng ta thấy được hình thái thực sự của "thời gian".Paimon: Hình thái... của thời gian?Mavuika: Từ cảm nhận trực quan của chúng ta thì thời gian giống như một đường thẳng. Chúng ta chỉ có thể đi về phía trước, không thể thay đổi quá khứ, cũng chẳng thể dự đoán tương lai.Nhưng vẫn còn một cách giải thích khác. Tôi cho rằng nó gần với sự thật hơn: "Quá khứ", "hiện tại" và "tương lai" cùng tồn tại.Paimon: Hả? Cùng, cùng tồn tại? Tôi không hiểu lắm...Mavuika: Nói thế này nhé, giả sử một ngày nào đó hai vị đến được điểm cuối của chuyến hành trình, hai vị sẽ cảm thấy trải nghiệm của quốc gia nào là quan trọng nhất?Nhà Lữ Hành:Mọi trải nghiệm đều quan trọng như nhau cả.Mavuika: Đúng vậy. Tuy hai vị đã đến được điểm cuối, nhưng những gì trải qua trên chuyến hành trình vẫn không biến mất, mà nó chỉ chuyển hóa thành kinh nghiệm và trải nghiệm của hai vị thôi.Thiếu một phần trong đó có thể sẽ khiến hai vị đưa ra phán đoán khác nhau, và cũng có thể dẫn đến một kết thúc hoàn toàn khác.Ngược lại, "tương lai" chưa xảy ra cũng như vậy. Nó đã tồn tại trước khi nó xảy ra, chỉ là chúng ta thiếu đi cách thức để cảm nhận nó thôi.Đương nhiên sẽ có những người lợi hại có thể nhìn thấy tương lai, và họ gọi đó là "vận mệnh"... Khái niệm này đối với hai vị mà nói không hề xa lạ phải không?Paimon: Nghe có vẻ như rất có lý nhỉ! Rõ ràng là chưa xảy ra, nhưng lại đã tồn tại rồi...Mavuika: Con người chỉ có sở trường cảm nhận "hiện tại", nên rất dễ quên đi quá khứ và bỏ qua tương lai.Nhà Lữ Hành:Còn Tên Cổ thì ghi lại quá khứ.Mavuika: Nghi Lễ Hành Hương và Trận Chiến Người Gác Đêm sẽ hướng về tương lai.Người Natlan ở các không thời gian khác nhau cũng vì thế mà đoàn kết lại, mới có thể đối đầu với kẻ địch khó nhằn như Vực Sâu.Không thể không cảm thán, Hỏa Thần đời đầu rốt cuộc đã có tri thức như thế nào mới có thể tạo ra được một bộ quy tắc như vậy đây.Nhà Lữ Hành:Quy tắc là do Hỏa Thần đời đầu tạo ra sao?Mavuika: Ừm, Hỏa Thần đời đầu cũng là con người, nên vốn không có năng lực này. Thế nhưng, người đó đã dùng ngai thần để mượn sức mạnh từ bầu trời, từ đó mà tạo ra quy tắc của Natlan.Cũng vì có quy tắc này mà người Natlan mới có thể trở thành thần.Thông qua Nghi Lễ Hành Hương để tuyển chọn ra người mạnh nhất, và khi bước lên ngai thần thì sẽ thức tỉnh ngọn lửa trong cơ thể.Ngoài ra, cũng sẽ nhận được rất nhiều tri thức và ký ức về Natlan. Những gì tôi nói với hai vị chính là học được từ Lửa Thánh.Paimon: Thì ra là vậy, là sức mạnh của ngai thần và quy tắc...Ơ, đây là... Ảnh gia đình sao?Mavuika: À, đúng vậy. Cha mẹ tôi, còn có em gái và chú Saurian nhỏ của chúng tôi nuôi nữa.Lúc đó tôi đã lấy một mảnh từ áo giáp da của cha để làm toan vẽ, rồi mời một họa sĩ cũng khá lợi hại đến thực hiện.Paimon: Em gái của cô dễ thương ghê! Cảm thấy như mối quan hệ của hai người rất tốt nhỉ!Hihi, trước đây tôi rất khó để tưởng tượng ra chuyện "chỉ là một con người bình thường trước khi trở thành thần"... Cho đến khi nhìn thấy bức tranh này.Trước khi cô trở thành thần thì trông cũng không có gì đặc biệt cả... À ừm, tôi có thể nói như vậy không?Mavuika: Thì Paimon cũng đã nói ra rồi đó, còn hỏi tôi sao?Paimon: Xin lỗi nhé... Miệng tôi hơi nhanh.Mavuika: Hahaha, đùa thôi. Paimon nghĩ tôi sẽ tức giận vì chuyện này sao.Dù cho người khác đánh giá thế nào thì đây cũng là quá khứ của tôi, là tài sản quý báu của tôi. Tôi luôn tự hào về nó.Cho dù con người trở thành thần thì chúng tôi cũng sẽ không cắt đứt mối liên hệ với gia đình. Chỉ là thường ngày sẽ rất bận rộn nên có hơi lo không xuể thôi.Cha rất giỏi hầm thịt, em gái thường mang theo hũ đựng thịt hầm đến tìm tôi, chúng tôi cùng ngồi ăn trên thảm.Có một lần đóng cửa không chặt, để chú Saurian nhỏ xông vào làm đổ.Thế là em gái tôi khóc to. Hai tên gây rối đó vốn dĩ muốn đến ăn thịt, thấy em gái tôi khóc đến mức ấy liền không dám nhúc nhích nữa.Sau đó chúng vô cùng tủi thân nằm bệt ra đất. Tôi vừa tức vừa bất lực, cuối cùng cũng đành kệ chúng mà cố gắng an ủi em gái.Paimon: Thật không thể tin nổi...Nhà Lữ Hành:Hỏa Thần lại khoan dung với hai con Saurian như vậy sao...?Mavuika: Dù sao cũng là người nhà mà, là một gia đình thì không phải sẽ như vậy sao? Hahaha, tôi thì lại cảm thấy đó là một câu chuyện rất thú vị đó.Chính vì có những trải nghiệm như vậy mà tôi mới luôn ghi nhớ, rằng cái gọi là "bảo vệ Natlan" rốt cuộc là đang bảo vệ cái gì.Paimon: Sau đó thì sao? Bức tranh này trông có vẻ hơi cũ, giờ chắc cô ấy đã trưởng thành rồi nhỉ?Mavuika: Tôi nhớ em ấy đã trở thành kiến trúc sư hay nghệ sĩ gì đó... Xây rất nhiều nhà cửa, tạo ra rất nhiều tác phẩm nghệ thuật đẹp mắt...Thôi không nói chuyện này nữa, bột đã lắng xuống rồi, chúng ta bắt đầu thôi. Iansan, Mualani, cả Chasca nữa, qua đây đi.Đợi khi mọi người đặt Tên Cổ lên đó thì chúng ta sẽ bắt đầu.Mục tiêu nhiệm vụ: Đặt Tên Cổ của KachinaMô tả nhiệm vụ: Đặt Tên Cổ của Kachina và tìm kiếm vị trí của em ấy.Mavuika: Tiếng vang sinh mệnh lan tỏa đất trời, câu chuyện sẽ mãi lưu truyền về sau.Hỡi danh xưng cổ xưa, xin hãy để người con định mệnh đáp lại tiếng gọi từ nơi này.Kachina: Ơ... Mình lại nhìn thấy ảo giác rồi sao?Mualani: Kachina! Em không sao chứ?Kachina: Hả?! Mình... Mình không nhìn nhầm chứ? Không lẽ đây là trò đùa của Vực Sâu sao?Mualani: Bình tĩnh nào Kachina, là chị đây! Mọi người đang nghĩ cách để đưa em trở về đó!Kachina: Chị Mualani, {F#chị}{M#anh} Nhà lữ hành, chị Paimon, còn có mọi người nữa...Mọi người nghe em nói này. Em vẫn luôn điều tra ở Vương Quốc Dạ Thần, và em đã hiểu rồi, Wayob đang bị Vực Sâu ảnh hưởng!Em vốn nghĩ Wayob sẽ đưa em trở về, nhưng lại gặp phải một tên ma vật Vực Sâu rất lợi hại. Em suýt nữa là bị nó giết rồi...Kết quả là Wayob đã dùng chút sức mạnh yếu ớt để bảo vệ em. Em vừa né tránh ma vật, vừa tìm cách để giải cứu Wayob.Nhưng nơi này quá hỗn loạn. Em thường nghe thấy những âm thanh đáng sợ và nhìn thấy những cảnh tượng kinh hãi...Chasca: Đừng nghe theo những giọng nói đó, Kachina. Đó là âm thanh mà Vực Sâu đang cố thử để làm tan rã tâm trí của em đấy.Em chỉ cần đảm bảo sự an toàn của mình và chờ đợi, lát nữa mọi người sẽ đến.Kachina: Không sao đâu. Được trò chuyện cùng mọi người là em đã khỏe hơn nhiều rồi, không cần lo lắng cho em đâu...Vì em rất yếu, có hay không cũng không ảnh hưởng gì... Nên em bị lãng quên hay bị vứt bỏ cũng là chuyện bình thường. Hihi, cảm ơn mọi người đã quan tâm đến sự an toàn của em.Em sẽ tìm cách quay về, mọi người không cần mạo hiểm đến cứu em đâu.Mualani: Em lúc nào cũng như vậy. Bây giờ không phải là lúc để tỏ ra mạnh mẽ đâu, Kachina! Mọi người sẽ cứu em trở về.Bất kể Vực Sâu đã nói gì với em đi nữa, thì điều chị muốn nói là... Không một ai coi em là gánh nặng cả.Em đã thắng Trận Chiến Người Gác Đêm, em đã là anh hùng của Natlan. Bây giờ em chỉ cần đợi mọi người đến đón, và trở về để nhận tràng pháo tay chào đón anh hùng.Kachina: Hu... huhu... huhuhu...Em thực sự rất sợ! Ở đây vừa tối vừa âm u, em rất muốn trở về...Nhưng em cũng sợ mọi người sẽ gặp nguy hiểm, như vậy thì em lại trở thành gánh nặng mất.Mualani: Không phải em vẫn luôn tin tưởng mọi người sao? Những lúc thế này thì em vẫn nên giữ vững niềm tin như đã từng chứ."Chúng ta sẽ không chiến đấu một mình"... Mọi người sẽ không bỏ lại em một mình đâu.Paimon: Đúng vậy! Đã tới được đây rồi thì sao có thể từ bỏ chứ!Kachina: Cảm... ơn...Cẩn... thận...Mavuika: Xem ra việc liên lạc chỉ đến được đây thôi. Tiếp theo chính là bước nguy hiểm nhất, cần mọi người dùng cơ thể thật để đi vào bên trong Vương Quốc Dạ Thần.Cổng vào Vương Quốc Dạ Thần này vốn do Vực Sâu để lại khi xâm nhập, vậy nên e là chỉ trong thời gian rất ngắn cũng có thể khiến mọi người bị tha hóa.Mualani: Tôi biết, tôi chuẩn bị tâm lý rồi.Mavuika: Chúc cho mọi việc thuận lợi. Tôi sẽ liên lạc với Chuychu trước, cô ấy có kinh nghiệm trong việc xử lý tình trạng Vực Sâu ăn mòn.Trông bộ dạng của cô kìa, hai người lại cãi nhau rồi à?Chasca: ...Xin lỗi, lại phải phiền em ấy rồi.Iansan: Hỏa Thần đại nhân, hãy để tôi đi cùng nhé. Thêm một người thì sẽ thêm một phần sức.Mualani: Cảm ơn mọi người đã dấn thân vào nước sôi lửa bỏng vì tôi và Kachina. Không thể chậm trễ nữa, chúng ta xuất phát thôi.Mavuika: Tuy hiện tại tôi đã mất đi sức mạnh, không thể chi viện một cách thiết thực, nhưng tôi sẽ ở đây quan sát biến động của Vương Quốc Dạ Thần.Lỡ như, tôi chỉ nói lỡ như thôi nhé. Iansan, nếu như mọi người gặp phải tình huống không thể ứng phó thì...Iansan: Sẽ không có chuyện này đâu.Mavuika: Vậy thì tốt rồi.Lòng Chảo Vạn Hỏa, NatlanMục tiêu nhiệm vụ: Tiến vào di tích ngầmMô tả nhiệm vụ: Tình trạng của Kachina có vẻ không được tốt, phải mau chóng đến đó mới được...Lựa Chọn Hội Thoại: Nói chuyện với MavuikaMavuika: Cẩn thận đường đi nhé, tôi sẽ ở đây quan sát biến động của Vương Quốc Dạ Thần.Mục tiêu nhiệm vụ: Thám hiểm di tíchPaimon: Nơi này là phía dưới lòng đất của Natlan sao? Khác xa so với tưởng tượng của tôi đấy.Chasca: Đó là vì trong quá khứ xa xôi, Natlan từng được thống trị bởi loài rồng, tạo ra một nền văn minh vô cùng phát triển.Sau khi tộc rồng diệt vong thì loài người mới xây dựng nên trật tự của mình.Paimon: Cho nên đây là di tích của...Nhà Lữ Hành: Chắc không phải là loài Saurian thường thấy trên mặt đất đâu...Nhà Lữ Hành: Mà là loài rồng thực sự.Paimon: Ý là những thứ như rồng nguyên tố sao? Chúng từng có nền văn minh bậc cao à?Iansan: Đúng vậy. Nhưng do thời đại đó đã quá xa, nên có rất ít ghi chép thực tế, cũng không ai biết thiết bị ở đây có tác dụng gì.Vốn dĩ những di tích này đều bị bỏ hoang, nhưng do dạo gần đây Vực Sâu hoạt động mạnh, thiết bị trong di tích bất ngờ hoạt động trở lại một cách kỳ lạ.Mualani: Cũng có nghĩa là đoạn đường này chắc chắn sẽ không dễ đi, đúng chứ?Chasca:Không chỉ khó đi, mà đây chỉ là bước đầu tiên của vô số khó khăn thôi.Chasca, Iansan, và Mualani: Haha.Chasca & Iansan & MualaniNhà Lữ Hành:Vậy không phải vừa hay sao.Paimon: Mọi người đột nhiên cười gì vậy? Làm tôi sợ đấy...Iansan: Chắc mọi người ở đây đều đang rất hào hứng với chuyến mạo hiểm sắp tới nhỉ.Chasca: Đương nhiên. Tôi đã nóng lòng muốn thử từ lâu rồi đây.Traveker: Nhà mạo hiểm chính là vì điều này mà tồn tại.Mualani: Vậy thì đi thôi. Mặc kệ phía trước có gì, cứ xông qua là xong!Mục tiêu nhiệm vụ: Tiếp tục tiến vào sâu hơnMualani:Đây chính là lối vào bị Vực Sâu xé toạc mà Hỏa Thần nói nhỉ.Chasca: Đúng vậy. Tôi có thể cảm nhận được loại mùi vừa lạ lẫm vừa quen thuộc ở nơi sâu thẳm đó.Paimon: Không lẽ chúng ta phải chui vào đó sao?Nói trước nhé, đừng đẩy tôi! Tự tôi sẽ đi!
Câu hỏi thường gặp
Nhiệm vụ Tiếng Vọng Của Sinh Mệnh mở như thế nào?
Xem khối "Thông tin nhiệm vụ" phía trên — điều kiện mở và chuỗi nhiệm vụ theo đúng công bố chính hãng.