Cuốn Theo Làn Khói

Nhiệm Vụ Ma Thần
Tóm tắt nhanh

Citlali đến như đã hẹn, nhưng cô ấy cũng đưa ra một yêu cầu: Hy vọng các bạn có thể giúp cô ấy tìm lại cháu trai mất tích là Ororon. Các bạn nhận ủy thác và lên đường cùng Citlali.

Wiki cơ chế

Nội dung theo HoYoWiki chính chủ miHoYo (wiki.hoyolab.com) — CHÍNH VĂN, không phải diễn giải lại.
Thuộc Tính

Tên: Cuốn Theo Làn Khói · Thể Loại: Nhiệm Vụ Ma Thần · Khu Vực: Natlan · Phiên Bản Ra Mắt: 5.1

Mục Tiêu Nhiệm Vụ

1. Điều tra manh mối · 2. Đi Theo Citlali · 3. Kiểm tra doanh trại phía trước · 4. Tiếp tục tiến lên và điều tra · 5. Chia ra điều tra · 6. Tiếp tục điều tra manh mối xung quanh · 7. Xác nhận dấu vết còn lại ở hiện trường · 8. Đến doanh trại mà Citlali tìm được · 9. Đánh bại kẻ địch · 10. Xác nhận tình trạng của Ororon · 11. Đến Phòng Quản Lý · 12. Đợi đến 8h tối hôm sau · 13. Đến nơi hẹn sẵn · 14. Quay về Đấu Trường Lửa Thánh · 15. Đến quán rượu · 16. Đi theo Citlali đến chỗ khác

Chuỗi Nhiệm Vụ

1. All Names are Noble · 2. To Whence the Smoke Drifts · 3. The Flickering Light Splits in Twain · 4. Tiếp Theo: The Rainbow Destined to Burn

Hội Thoại

Thung Lũng Tequemecan, NatlanMô Tả Nhiệm Vụ: Citlali đến như đã hẹn, nhưng cô ấy cũng đưa ra một yêu cầu: Hy vọng các bạn có thể giúp cô ấy tìm lại cháu trai mất tích là Ororon. Các bạn nhận ủy thác và lên đường cùng Citlali.Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Điều tra manh mốiCitlali: Đến rồi.Citlali: Theo lời khai thì nhân chứng đã nhìn thấy Ororon nói chuyện với binh sĩ Fatui tại đây.Citlali: Không biết hai người tin tôi đến mức nào, nhưng mà Ororon... là một đứa trẻ ngoan. Nó không thể đột nhiên dính líu đến Fatui được.Citlali: Thứ mà những nhân chứng đó nhìn thấy, nhất định là cảnh Fatui đe dọa hoặc hỏi thăm thông tin từ đứa nhóc rồi...Citlali: ...Nhưng mà, không có dấu vết đánh nhau thì ai mà tin tôi chứ, haiz.Paimon: (Không phải Kinich nói cô ấy rất có danh tiếng ở Natlan sao? Sao lại tỏ ra tuyệt vọng và bất lực thế nhỉ...?)Citlali: Có thể nói cho chúng tôi nghe thử anh ta là người như thế nào không?Citlali: Ororon à? Nó... là đứa trẻ bị vứt bỏ bên đường. Người trong bộ tộc nhặt nó về và mọi người cùng nhau chăm sóc. Có thể nói là nó đã lớn lên bên bếp cơm của mọi nhà.Citlali: Ororon đã học được khá nhiều từ chúng tôi, sau khi trưởng thành thì sống một mình ở vùng ngoại ô. Nó trồng các loại rau củ và nuôi Bọ Phlogiston, sống cuộc đời tự cung tự cấp.Citlali: Haiz, nó luôn là một đứa trẻ ngoan, thậm chí còn nhờ bạn nó giao giùm cả túi nông sản đến nhà tôi nữa.Citlali: (Nghe có vẻ như đúng là không phải người xấu nhỉ...)Citlali: Không sao, chúng ta tiếp tục tìm đi. Tìm được nó là sẽ biết ngay thôi.Citlali: Ororon nuôi Bọ Phlogiston trong một thời gian dài, giờ chúng bị quấy rầy nên sẽ tiết ra một loại Phlogiston đặc biệt. Chúng ta có thể tìm được tung tích của nó từ manh mối này.Citlali: Chúng ta tìm theo dấu vết của Phlogiston đi.Paimon: Hả? Dấu vết gì? Tôi có thấy gì đâu...Citlali: À đúng nhỉ, quên mất thị lực của hai người không nhạy với những thứ này lắm.Citlali: Đây, đưa tay ra nào.Citlali: ...Citlali: Bây giờ thì sao?Paimon: Có thấy được gì không?Nhà lữ hành: Tôi có thể thấy được dấu vết rồi.Paimon: Woa! Tôi cũng thấy được rồi này!Citlali: Đúng vậy, tôi đã dùng phép thuật để chia sẻ một phần khả năng cảm quan của tôi. Trong một khoảng thời gian tiếp theo, hai người sẽ nhìn thấy được Phlogiston.Paimon: Thứ này cũng có thể chia sẻ sao? Tôi lần đầu tiên nghe luôn đó.Citlali: Phép thuật này rất hiếm, người bình thường sẽ không thể thực hiện, nhưng tôi thì rất thành thạo. Khả năng cảm nhận của cô nhóc này yếu hơn, còn [NHÀ LỮ HÀNH] thì mạnh hơn chút.Citlali: Vừa rồi khi nắm tay (cô/cậu), tôi thấy được khả năng cảm nhận Phlogiston của (cô/cậu) là rất tốt. Có thể nói là có năng khiếu đấy.Citlali: Tóm lại, tiếp theo phải dựa vào thị giác để tìm kiếm tung tích của Ororon rồi. Cố lên nhé.Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Đi theo Citlali???: (Cái gì mà nói chuyện thâm sâu khó hiểu chứ? Mình coi như là một Shaman thân thiết dễ gần nhất rồi đấy. Làm gì có bà lão nào có cách nói chuyện trẻ trung với theo kịp xu hướng giới trẻ như mình chứ?)???: (Hmm, hay là cách nói chuyện của mình chưa đủ thời thượng nhỉ? Mình đã cố gắng hết sức để bắt chước giới trẻ rồi mà. Nhưng nhìn biểu cảm của họ...)???: (Hay gu ăn mặc của mình chưa đủ thời trang? Không thể nào... Chắc họ sẽ không cảm thấy mình là một bà lão quê mùa đâu nhỉ...)Paimon: (Hả?)Nhà lữ hành: (Hình như có giọng nói nào đó văng vẳng bên tai... Không đúng, là âm thanh trong lòng mình thì phải?)Paimon: (Giọng nói này là... Citlali?)Nhà lữ hành: (...)Nhà lữ hành: (Có vẻ như Paimon cũng nghe thấy rồi, nhưng vẻ mặt ngỡ ngàng đó... Hmm? Để nghĩ xem... À! Là tác dụng phụ của phép thuật mà cô ấy niệm.)???: (Nhưng ngẫm lại thì trợ thủ lần này mình tìm được cũng không tệ. Có những việc cần phải làm chung với nhau.)Nhà lữ hành: (Thì ra là dùng thần giao cách cảm để truyền đạt suy nghĩ sao? Lợi hại thật, không hổ danh là Citlali!)???: (Hửm? Ánh mắt này trông rất tự tin. Xem ra công việc của chúng ta rất thuận lợi.)Nhà lữ hành: (Đúng vậy! Cứ giao cho chúng tôi nhé.)Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Kiểm tra doanh trại phía trướcPaimon: Hmm... Dựa vào kinh nghiệm dẫn đường của tôi thì ở đây có dấu vết cắm trại.Citlali: Đợi đã... Phlogiston ở đây hơi kỳ lạ.Citlali: Để tôi xem nào...Citlali: ...!Paimon: Nó có hình dạng... Là một loại ký hiệu sao? Nhưng trông hơi nhỏ...Citlali: Đây là ký hiệu cầu cứu của Chủ Nhân Gió Đêm, chỉ có người trong bộ tộc chúng tôi mới đọc được. Quả nhiên Ororon đang bị uy hiếp.Citlali: Phải nhanh chóng tìm ra nó mới được.Citlali: (Để lại ký hiệu nhỏ như vậy, chứng tỏ Ororon rất cố gắng để không bị người khác phát hiện... Cũng có nghĩa là thằng bé thực sự đang bị Fatui canh chừng.)Citlali: (Nếu xảy ra xung đột trực diện thì mình cứ xông vào liều mạng với chúng là được. Nhưng mà... Nếu đứa cháu bé bỏng của mình ở trong đó, lỡ mình đánh trúng nó thì phải làm sao đây...)Citlali: (Không được, phải cẩn thận, không được đánh cả cháu mình... Ôiii, phiền phức quá! Không được, không được la lớn...)Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Tiếp tục tiến lên và điều traPaimon: Ở đây cũng có dấu vết con người từng đến qua!Citlali: Khoan đã, trạng thái Phlogiston quanh đây rất hỗn loạn...Citlali: ...Mùi trong gió cũng rất loạn. Hỏa, Lôi, và các nguyên tố khác nữa.Paimon: Kinich từng nói với chúng tôi là cô rất lợi hại! Quả nhiên là cô có thể cảm nhận được điều gì đó!Citlali: ...Citlali: (Hừm, đứa nhóc Kinich này cuối cùng cũng nói vài lời hay ho về mình rồi.)Citlali: Đây là vết tích xung đột.Citlali: Từ hiện trường cho thấy, hai bên chắc đã động thủ. Nhưng sau đó mùi của Phlogiston và các nguyên tố khác đã tản ra hai hướng khác nhau.Nhà lữ hành: Xem ra Ororon đã phản công rồi.Paimon: Hai người còn nhớ ký hiệu ban nãy không? Tôi đang nghĩ, nếu Ororon muốn tiếp tục để lại lời kêu cứu, nhưng không may bị đám Fatui bắt được... Vậy thì...Nhà lữ hành: (Citlali trông có vẻ rất lo lắng...)Nhà lữ hành: (Đúng là nhìn từ ký hiệu cầu cứu vừa rồi thì có lẽ Ororon đã bị đe dọa vì một lý do nào đó. Nhưng mà... Lấy ít đánh đông thì e là lành ít dữ nhiều rồi.)Citlali: Nếu như tín hiệu đã phân tán ra hai hướng, vậy thì chúng ta cũng phải tách nhau ra.Citlali: Tôi đi hướng này, bên kia nhờ hai người nhé. Lát nữa gặp lại nhau sau.Citlali: (Đứa nhóc Ororon này làm gì thế nhỉ!? Phiền mình thì thôi đi, lại còn bắt mình phải đi làm phiền người khác nữa! Đúng thật là!)Paimon: Cô ấy đi về phía kia rồi...Paimon: Ban nãy [NHÀ LỮ HÀNH] cũng đã nghe thấy rồi đúng không?Nhà lữ hành: Đúng vậy.Paimon: Sau khi Citlali đi thì âm thanh đó cũng biến mất rồi... Tôi thử gọi tên cô ấy trong lòng mà cô ấy cũng không có phản ứng gì cả.Nhà lữ hành: Không lẽ vụ thần giao cách cảm này không có tính năng hai chiều sao?Paimon: [NHÀ LỮ HÀNH] cũng nghĩ thế đúng không? Tôi cũng cho rằng năng lực này là hai chiều. Chúng ta nghe được suy nghĩ trong lòng cô ấy, và cô ấy cũng sẽ nghe được những gì chúng ta nghĩ.Nhà lữ hành: Tôi nghĩ Citlali không nhận thấy điều gì cả...Paimon: Lúc nãy cô ấy nói bản thân sử dụng phép thuật này rất thuần thục, trước giờ không có sai sót gì... Lẽ nào do trường hợp của chúng ta đặc biệt quá nên mới xuất hiện tác dụng phụ này sao?Paimon: Ahaha, nhưng dù sao thì thế giới nội tâm của cô ấy cũng rất sôi động... Khác xa với ấn tượng ban đầu của tôi đó.Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Chia ra điều traMục Tiêu Nhiệm Vụ: Tiếp tục điều tra manh mối xung quanhMục Tiêu Nhiệm Vụ: Xác nhận dấu vết còn lại ở hiện trườngNhà lữ hành: (Ở đây có dấu vết của Phlogiston, nhưng mà...)Paimon: Có manh mối gì sao?Nhà lữ hành: Có vết tích còn sót lại của Phlogiston.Nhà lữ hành: Nhưng bị đứt quãng rồi...Paimon: Hửm? Không thể nhìn ra được là Ororon đã đi đâu sao?Paimon: Thật kỳ lạ, ý là ở đây đột nhiên không còn gì nữa đúng không? Chúng ta cũng không thể làm gì được với những dấu chân này...Paimon: Nhưng một người như vậy, lại còn có Fatui nữa, không thể nào đột nhiên bay lên trời rồi biến mất đấy chứ...Nhà lữ hành: (Paimon nói đúng, mọi chuyện rất bất thường. Hơn nữa...)???: (...Xem ra (cô/cậu) cũng nghe thấy tiếng gió dưới lòng đất nhỉ.)Nhà lữ hành: (?! Đợi đã, ban nãy có ai đó đang nói chuyện...)Nhà lữ hành: (Vương Quốc Dạ Thần?! Sao mình lại ở đây?)???: Rất xin lỗi, nhưng đừng nhúc nhích. Tôi không muốn làm hại (cô/cậu).Nhà lữ hành: (...!)???: Tôi xin lỗi vì lần đầu gặp mặt lại là trong tình cảnh này... Nhưng (cô/cậu) cũng giống như những loài động vật sẽ dựng đôi tai lên khi cảm nhận được nguy hiểm trong môi trường xung quanh.???: (Cô/Cậu) giỏi chiến đấu, nếu ở nơi khác thì tôi không thể làm gì được (cô/cậu). Nhưng giờ (cô/cậu) đang ở Vương Quốc Dạ Thần, là lãnh địa quen thuộc của Chủ Nhân Gió Đêm.???: Xin chào, Nhà Lữ Hành. Tôi tên Ororon, là người mà (cô/cậu) đang tìm.Nhà lữ hành: ...Vậy là sao? Anh chạy thoát khỏi tay Fatui rồi à?Ororon: Hmm... Thoát khỏi. Ừm, hiểu rồi, ngay cả bà cũng nói với (cô/cậu) là tôi bị Fatui ép buộc. Cũng như điềm báo sai lệch trong làn khói, (cô/cậu) đã bị lời nói dối đưa đến đây.Ororon: Việc để lại ký hiệu là để dụ (cô/cậu) đến. Nhưng chúng tôi không hề có ý lừa gạt, đây là... cách duy nhất mà tôi cùng một người bạn khác có thể làm để gặp riêng (cô/cậu).Nhà lữ hành: Là... Capitano?!Capitano: Xin chào, Nhà Lữ Hành phương xa.Ororon: Hãy cẩn thận với Nhà Lữ Hành này nhé. Linh hồn của (cô/cậu) ấy tạm thời bị chúng ta khống chế, và dường như đã mong manh hơn. Nhưng tôi đang phải tập trung hết sức lực để giữ (cô/cậu) ấy lại.Capitano: Là ta đã nhờ Ororon dụ (cô/cậu) đến đây, cũng như đã dùng nghi thức của Chủ Nhân Gió Đêm để mang linh hồn của (cô/cậu) đến với Vương Quốc Dạ Thần.Nhà lữ hành: Thì ra hai người đang hợp tác với nhau...Nhà lữ hành: Ngươi muốn làm gì?Capitano: (Cô/Cậu) từng qua lại với các đồng liêu của ta, nên ta đã được nghe rất nhiều về (cô/cậu). Với cục diện hiện giờ của Natlan, ta thật sự muốn có một cuộc gặp mặt chính thức với (cô/cậu).Capitano: Ta sẽ nói rõ động cơ của mình cho (cô/cậu) nghe, cũng như tại sao ta lại nghi ngờ Hỏa Thần Mavuika. Còn về phía (cô/cậu), cũng đừng nên quá mù quáng nghe theo kế hoạch của cô ta.Capitano: Nếu cảm thấy cần những thông tin này, thì hãy đến phía đông của đấu trường tìm ta. Nhớ đừng để bất kỳ ai biết, ta không muốn xảy ra thêm xung đột.Ororon: Sau khi trở về với hiện thực, (cô/cậu) sẽ gặp tôi. Dù tôi có nói gì thì cũng xin hãy giúp tôi giữ bí mật nhé. Tất cả là vì không để bà tôi bị cuốn vào chuyện này thôi.Nhà lữ hành: ...!!Paimon: Này, ban nãy bị sao vậy? Tôi có gọi thế nào cũng không nghe, lại còn gục xuống nữa!Nhà lữ hành: Tôi... không sao.Nhà lữ hành: (Ban nãy linh hồn của mình đã bị kéo ra ngoài sao? Cho nên ngay cả khi Paimon có gọi thì mình cũng không nghe được.)Citlali: Này, sao (cô/cậu) lại ngồi dưới đất thế? Không sao chứ?Paimon: Citlali! Ban nãy [NHÀ LỮ HÀNH] vừa ngẩn người ra, sau đó đột nhiên ngồi gục xuống đất đó...Citlali: Không lẽ là do những thứ còn sót lại của Vương Quốc Dạ Thần sao... (Cô/Cậu) có thấy khó chịu ở đâu không?Nhà lữ hành: Tôi không sao, chỉ hơi chóng mặt thôi...Citlali: Nghỉ ngơi chút đi, đừng vội. Xin lỗi, nếu tôi biết (cô/cậu) không khỏe... thì tôi đã không miễn cưỡng nhờ (cô/cậu) đi cùng tôi rồi.Nhà lữ hành: (Nếu họ nói thật thì họ phải có động cơ chính đáng cho những gì họ làm. Nhưng mình có nên tin họ không?)Nhà lữ hành: (Mình có thể nói ra sự thật, nhưng như vậy đồng nghĩa với việc từ bỏ manh mối này. Hiện giờ mình cũng chưa tiếp xúc nhiều với Chủ Nhân Gió Đêm và Fatui... Tốt nhất là nên giữ bí mật trước để thu thập thêm thông tin vậy.)Paimon: Nếu không khỏe thì phải nói ra đấy, lỡ đâu dính phải thứ gì đó kỳ kỳ lạ lạ thì sao... Hay để Citlali xem thử nhé!Citlali: Những người thường xuyên lữ hành bên ngoài thì cần phải biết giới hạn của bản thân. Nếu có việc gì cần nhờ tôi thì cứ nói nhé.Nhà lữ hành: Cảm ơn, tôi không sao đâu.Citlali: Dù sao thì vẫn nên nghỉ ngơi thêm chút nữa sẽ tốt hơn.Mặc dù sự việc khá khẩn cấp, nhưng bạn vẫn cùng Paimon và Citlali nghỉ ngơi tại chỗ một lúc.Lời nói của Ororon vẫn đang văng vẳng trong đầu bạn. Đồng thời, Citlali vẫn luôn quan sát bạn, và cũng kiểm tra cho bạn lần nữa.Citlali: Chậc, sau này vẫn nên cẩn thận chút nhé...Paimon: Đã đỡ hơn chưa?Citlali: Được rồi, chúng ta tiếp tục thôi.Citlali: Vừa rồi tôi đi theo dấu vết Phlogiston và tìm thấy một căn cứ, xung quanh có binh sĩ canh gác. Tôi cảm thấy rất có thể Ororon đang ở bên trong.Paimon: Ở gần đây sao? Vậy chúng ta mau qua đó đi!Nhà lữ hành: Xin lỗi, không ngờ lại vì tôi mà làm chậm tiến độ...Citlali: (Cô/Cậu) là trợ thủ mà tôi tìm được, mối quan hệ của chúng ta giống như gió và mây. Nếu (cô/cậu) không khỏe thì tôi cũng sẽ không thể hành động.Citlali: ...Nhưng nếu (cô/cậu) muốn đền bù thì lát nữa phải chiến đấu hết sức cho tôi đấy.Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Đến doanh trại mà Citlali tìm đượcCitlali: Nhìn bên kia xem.Paimon: Này, có phải ở giữa doanh trại có người không?Citlali: Là Ororon. Quả nhiên nó đã bị Fatui bắt đến đây.Nhà lữ hành: (Đó chính là Ororon... Giống với người mình vừa nói chuyện trong lúc xuất hồn.)Paimon: Được rồi! Chúng ta xông lên thôi!Ororon: ...Kosterlitzky: Này! Sao lại ngẩn người ra thế! Việc cấp trên giao xuống làm xong chưa?Ororon: ...Không có mặt trời.Kosterlitzky: Hả?Ororon: Khi không có mặt trời, tôi sẽ không thể nhìn rõ chân tướng. Anh đang che khuất ánh sáng, xin hãy tránh đường.Kosterlitzky: Hừ! Ngoài những lời vớ vẩn ra thì ngươi còn biết nói gì chứ?Citlali: Ơ hay...! Tôi phải vặn đầu tên nhóc đó mới được!Paimon: (Citlali đang cố gắng kiềm chế cơn tức giận kìa...)Citlali: Hừ... Chuẩn bị xong chưa? Đi xử lý chúng thôi!Citlali: Chuẩn bị... Ba, hai, một!Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Đánh bại kẻ địchMục Tiêu Nhiệm Vụ: Xác nhận tình trạng của OroronCitlali: Ororon!Ororon: Thưa bà!Paimon: Chậc... Dù biết Citlali là "Bà Itztli", nhưng mỗi lần nghe thấy có người gọi cô ấy là bà thì cứ thấy là lạ thế nào ấy...Ororon: Và... Cũng xin chào (ông/bà).Nhà lữ hành: (Ông/Bà)!?Paimon: Anh gọi [NHÀ LỮ HÀNH] là (ông/bà) à!?Ororon: Đúng vậy! Không phải sao? (Ông/Bà) là bạn của bà Citlali, trông cũng cùng tuổi với bà ấy, nên (dĩ nhiên phải gọi là ông)/(dĩ nhiên cũng phải gọi là bà) rồi.Citlali: Đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng có xem đây là chuyện đương nhiên chứ. Người nhìn trạc tuổi bà rất nhiều, nhưng cháu không thể đi khắp nơi và gọi mọi người là cô dì chú bác ông bà được!Paimon: Đợi đã, anh ta có phải là trẻ con không vậy? Chắc không phải kiểu như chỉ có tám chín tuổi nhưng trong thân xác người lớn đâu đúng không?Ororon: Lời nói của cô như dây gai đâm vào tim tôi đó. Gai đâm vào tim rất khó gỡ, phải dùng kìm mới gắp ra được...Paimon: Gì mà đau lòng dữ vậy chứ... Anh chỉ cần nói không phải là được rồi mà!Ororon: Không, tôi trưởng thành rồi. Nhưng bà tôi luôn bảo là phải có lòng biết ơn. Tôi được mọi người trong Chủ Nhân Gió Đêm nuôi lớn, nên những người có ơn với tôi đều là trưởng bối của tôi cả.Nhà lữ hành: (Phong cách nói chuyện của anh ta rõ ràng khác với trước đây, nhưng bây giờ lại không giống như đang diễn. Anh ta bảo là dù có chuyện gì cũng phải phối hợp theo, còn nói là vì Citlali nữa...)Nhà lữ hành: Cho nên khắp nơi đều là cô dì chú bác của anh sao?Nhà lữ hành: Cho nên khắp nơi đều là ông bà của anh sao?Ororon: Đúng vậy.Paimon: Ahaha, gặp được người có vai vế nhỏ nhất trong chuyến hành trình rồi đó...Citlali: Ororon... Cháu nghĩ làm vậy thì sẽ bớt bị mắng một trận sao?Ororon: ...Citlali: Từ nhỏ bà đã dặn dò cháu thế nào? Phải cảnh giác ba điều!Ororon: Cảnh giác thú dữ, cảnh giác lừa đảo, cảnh giác những kẻ kỳ quái không biết từ đâu xuất hiện.Citlali: Nhớ được nhưng làm không được sao? Cháu ở một mình, khả năng gặp phải nguy hiểm đương nhiên sẽ cao hơn. Giờ thì hay rồi đấy, gặp nguy hiểm thật đây này!Citlali: Thậm chí còn bị bắt đi, phải nhờ người khác đến cứu nữa! May mà bà đến kịp đấy, nếu không thì cháu đã đầu một nơi thân một nơi rồi.Ororon: Cháu xin lỗi... Lần sau cháu sẽ chú ý hơn.Citlali: Lần sau? Chuyện nguy hiểm này mà cháu còn muốn có lần sau à? Cháu đùa kiểu gì thế!Ororon: ...Citlali: Hừ... Chúng không có làm hại cháu chứ?Ororon: Dạ không. Họ chỉ hỏi cháu những vấn đề liên quan đến địa hình Natlan, với muốn cháu vẽ bản đồ phân bố Địa Mạch cho họ thôi.Citlali: Cháu nói thật cho bà biết đi, người thần bí giúp Capitano thoát khỏi Hỏa Thần là cháu sao?Ororon: Dạ vâng.Citlali: Tại sao lại làm như vậy?Ororon: Bởi vì...Ororon: Bởi vì họ nói là sau đó sẽ còn cần cháu giúp đỡ. Nếu cháu không đồng ý thì họ sẽ tìm đến bà, còn nói là đã có cách để đối phó với bà nữa.Citlali: Hừ! Bà đây có phải người thường đâu mà sợ, chúng dám bén mảng đến chỗ bà sao? Còn cháu đấy, có cái đầu để trưng cho đẹp à? Ai nói gì cũng tin!Citlali: Cũng may Hỏa Thần đại nhân chỉ nói phải tìm người thần bí của Chủ Nhân Gió Đêm, chứ không viết hẳn tên của cháu vào lệnh truy nã đấy. Cháu đừng tưởng cô ấy không biết gì hết.Citlali: "Cho dù sự thật trước mắt sắp ập đến, thì cũng đừng nên hoảng sợ trước." Những lời bà dạy cháu quên rồi sao?Ororon: Cháu xin lỗi.Citlali: ...Hừ, thôi kệ đi.Citlali: Đám Fatui bị đánh bại cùng với doanh trại ở đây xem như là chứng cứ, chắc sẽ có thể minh oan được cho cháu.Citlali: Mau dọn dẹp rồi theo bà đi về. Ororon, nhớ rõ bài học hôm nay rồi nghiêm túc kiểm điểm nhé! Còn nữa, khi về thành thì theo bà đến Phòng Quản Lý để nói rõ đầu đuôi câu chuyện.Ororon: Dạ được. Bà có cần cháu mang theo rau củ đã trồng không?Paimon: Rau củ?Ororon: Đúng vậy. Ruộng nhà tôi có không ít rau củ, là tôi tự trồng, rất tươi ngon. Hỏa Thần đại nhân chắc không kén ăn đâu nhỉ.Citlali: Đã là lúc nào rồi, đừng nghĩ những chuyện đó nữa. Nếu phải gặp Hỏa Thần thì trước tiên cháu nên...Ororon: Học thuộc ba điều cảnh giác.Citlali: Gì chứ!? Phải nhấn mạnh là cháu không có cấu kết với Fatui mới đúng!Paimon: Đây là cách Chủ Nhân Gió Đêm dạy dỗ anh ta sao...Ororon: À vâng...Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Đến Phòng Quản LýSau khi trở về, Citlali đưa các bạn và Ororon đến gặp người của Phòng Quản Lý để giải thích rõ sự tình.Coyopa: ...Thì ra là vậy. Ororon ra tay giúp Capitano là để đổi lấy sự an toàn cho bà Citlali.Ororon: Đúng vậy. Tôi rất xin lỗi.Citlali: Nể tình Ororon muốn bảo vệ người trong tộc, các vị có thể xin Hỏa Thần đại nhân tha cho lần này không?Coyopa: Chúng tôi sẽ tổng hợp thông tin và báo cáo đúng sự thật. Khi nhận được kết quả thì chúng tôi sẽ báo lại cho các vị.Ororon: Tôi có cần phải ở lại đây không?Coyopa: Về lý thuyết thì sẽ cần. Nhưng nếu bà Citlali đây đồng ý bảo lãnh cho anh thì anh sẽ không bị giam giữ.Citlali: Được thôi. Chúng tôi cũng còn việc khác cần làm, không nên phí phạm thời gian ở đây nữa.Coyopa: Hiểu rồi, cảm ơn mọi người đã hợp tác. Anh Ororon, sau khi nhận được thông báo thì hãy đến Phòng Quản Lý càng sớm càng tốt nhé.Ororon: Tôi hiểu rồi. Cảm ơn anh, cảm ơn bà.Paimon: Phù, vậy là anh không cần phải trốn tránh nữa rồi.Citlali: [NHÀ LỮ HÀNH], Paimon, lần này cảm ơn hai người nhé. Chuyện này tôi sẽ ghi nhớ.Citlali: Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho Ororon thì tôi sẽ đi gặp Xilonen để cùng rèn Tên Cổ.Paimon: Được đó, cảm ơn nhé!Nhà lữ hành: Làm phiền Citlali rồi.Citlali: Có qua có lại thôi. Vậy thì tạm biệt nhé, cứ ngồi yên và đợi tin tức từ Citlali này là được.Citlali: Ororon, mau theo bà về. Hôm nay phải tìm chỗ ở mới trong thành cho cháu mới được.Ororon: Tạm biệt "(ông/bà)" [NHÀ LỮ HÀNH] nhé.Nhà lữ hành: "Đứa cháu" này thật là khách sáo quá...Ororon: ...Nhà lữ hành: (Biểu cảm của anh ta... Chắc là đang nhắc nhở mình đừng quên lời hứa đó.)Nhà lữ hành: (Anh ta hoàn toàn không giống đang nói dối. Nếu không phải tận mắt chứng kiến thì mình cũng không tin là anh ta có thể âm thầm sắp xếp nhiều việc như vậy... Rốt cuộc anh ta muốn làm gì?)Paimon: Phuuù! Chuyện này cuối cùng cũng xong, muốn đi ăn cái gì đó quá đi...Nhà lữ hành: Paimon, tôi có chuyện này muốn nói.Paimon: Hả? Sao cơ?Bạn kéo Paimon sang một bên và kể lại chi tiết chuyện xuất hồn...Paimon: Haaả!? Capitano?!Nhà lữ hành: Bé bé cái miệng lại!Paimon: À ừm, xin lỗi! Tôi... Làm tôi sợ chết khiếp! [NHÀ LỮ HÀNH] gặp hắn trong Vương Quốc Dạ Thần thật sao? Hắn có động thủ không?Paimon: Cái tên Ororon này rốt cuộc muốn làm gì đây...? Tôi thấy vừa nãy anh ta nói chuyện rất thành khẩn, còn tưởng là thật chứ!Paimon: Nói gì mà lo lắng cho bà nên mới phải giúp Fatui, cuối cùng chỉ là cái cớ thôi... Thực ra anh ta đã cấu kết với Fatui rồi!Nhà lữ hành: Bây giờ thì vẫn chưa thể đưa ra kết luận...Nhà lữ hành: Chúng ta cần nhiều thông tin hơn.Paimon: Ừm, nói cũng phải.Paimon: Cũng may là [NHÀ LỮ HÀNH] nói cho tôi biết chuyện này đấy, nên là dù có lựa chọn thế nào thì tôi cũng sẽ luôn ủng hộ. Nếu [NHÀ LỮ HÀNH] muốn đi thì tôi sẽ đi cùng.Paimon: Vẫn còn một ngày nữa mới đến giờ hẹn. Đến lúc đó chúng ta đi gặp hai người đó đi.Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Đợi đến 8h tối hôm sauMục Tiêu Nhiệm Vụ: Đến nơi hẹn sẵnPaimon: Kỳ lạ, không có ai cả... Chúng ta bị lừa rồi sao?Nhà lữ hành: ...!Paimon: Ối!!! Cái gì vậy!?Ororon: Chào buổi tối nhé. Rất vui được gặp (cô/cậu).Paimon: Đừng có xuất hiện từ đằng sau như hồn ma thế chứ!Ororon: Xin lỗi, tôi đã quen rồi... Thật ngại quá.Paimon: Con người anh cứ hay nói xin lỗi thì có ích gì chứ? Trông thì có vẻ rất thành khẩn, nhưng cách hành xử lại cứ kỳ lạ thế nào ấy!Ororon: Cô nói đúng, bà tôi cũng nói vậy đấy... Hmm, cách cô nói chuyện rất giống bà tôi đó, giọng điệu cũng y hệt.Paimon: Hả? Đừng nói là anh cũng muốn gọi tôi là bà đấy nhé!?Ororon: Cũng... không phải không được.Nhà lữ hành: Anh hẹn chúng tôi đến đây có chuyện gì?Nhà lữ hành: Mau nói chuyện chính đi.Ororon: ...Ororon: Không có ai đi theo. Đến lượt ngài rồi đấy.Capitano: Rất tốt. Các người đã đến như lời hẹn, chứng tỏ ta không nhìn nhầm người.Nhà lữ hành: Ta chỉ quan tâm đến tình báo thôi.Nhà lữ hành: Ta không quan tâm Fatui đánh giá ta như thế nào.Capitano: Nhưng sự đánh giá này thực sự tồn tại. Childe nói rằng các người rất đam mê với những điều chưa biết, và có can đảm vượt qua nguy hiểm... Ta muốn hợp tác với người như vậy, chứ không phải trở thành kẻ thù.Capitano: Nếu cứ mặc kệ chuyện này thì giữa chúng ta chắc chắn sẽ có một trận chiến, mà ta lại muốn tránh chuyện này.Nhà lữ hành: Tại sao?Capitano: Ta đã nghe rất nhiều về chiến tích của (cô/cậu) ở những quốc gia khác. Tuy (cô/cậu) đã nhiều lần giao chiến với đồng liêu của ta, nhưng cũng không phải là người không nói lý lẽ.Capitano: Sau khi (cô/cậu) nắm được thông tin mà Hỏa Thần Mavuika không tiết lộ, thì có lẽ (cô/cậu) sẽ xem xét lại đề xuất hiện tại của ta.Ororon: Chắc các vị đã biết kế hoạch của Hỏa Thần đại nhân rồi. Muốn đánh bại Vực Sâu và giải cứu Natlan thì cô ấy còn phải đợi hai vị anh hùng nữa xuất hiện.Paimon: Tại sao anh lại biết? Thôi bỏ đi, chuyện này không quan trọng, dù sao thì hai người cũng đã biết rồi...Capitano: Ta vẫn luôn theo dõi tiến triển của kế hoạch này. Nói thật, phương pháp của cô ta rất nguy hiểm. Liệu anh hùng có thật sự xuất hiện không? Sức mạnh này có đủ để đánh bại Vực Sâu không?Capitano: Nếu như xảy ra sai sót gì thì Natlan... Thậm chí là cả Teyvat đều sẽ bị chôn vùi.Capitano: Các người nghĩ cô ta thật sự không còn cách nào khác đúng không. Nhưng nếu ta nói cô ta đã có kế hoạch ứng phó khẩn cấp khác, chỉ là chưa bao giờ tiết lộ thì sao?Paimon: Kế hoạch ứng phó khẩn cấp...?Capitano: Ngay cả khi kế hoạch hiện tại thất bại thì cô ta cũng có thể giúp Natlan tiếp tục tồn tại. Chỉ là cách làm đó sẽ phải trả cái giá thê thảm hơn, nên cô ta đã dùng nó làm phương án dự phòng.Capitano: Ta không rõ suy nghĩ này đến từ do dự, sợ hãi hay là ngây thơ, nhưng Natlan của hiện tại đã không còn thời gian cho cô ta tỉnh ngộ nữa rồi.Capitano: Điều ta lo nhất chính là trách nhiệm quá lớn sẽ khiến cô ta càng không thể đối mặt với nỗi đau. Cuối cùng ngay cả thời cơ khởi động phương án dự phòng cũng bỏ lỡ, và Natlan sẽ bị hủy diệt.Capitano: Chúng ta phải hành động thay cho cô ta, ngay bây giờ.Nhà lữ hành: Đây chỉ là suy đoán một chiều của ngươi thôi.Paimon: Đúng vậy, có chứng cứ gì không? Đừng tưởng chỉ dựa vào lời nói đơn phương này là bọn ta sẽ tin nhé!Paimon: Lúc đó ngươi rõ ràng định cướp Gnosis, không phải là vì kế hoạch của Nữ Hoàng Băng Giá sao?Nhà lữ hành: (Đợi đã, cướp Gnosis, "hành động thay cô ta", không lẽ...)Nhà lữ hành: Gnosis có liên quan đến phương án dự phòng này sao?Capitano: Đúng vậy. Quả nhiên (cô/cậu) rất nhạy bén, nhưng chuyện đó không liên quan đến Nữ Hoàng bệ hạ.Capitano: Tuy nhiên, nếu đã thua trong trận chiến thì ta không nên có ý đồ gì với Gnosis nữa. Nhưng mục tiêu cứu lấy Natlan của ta vẫn không hề thay đổi.Capitano: Bây giờ, ta đã tìm ra cách mới. Chúng ta có thể thực hiện ngay lập tức nếu như đạt được thỏa thuận...Capitano: ...Hừm.Ororon: Có người ở đây!Paimon: Hả...? Capitano biến mất rồi?Ororon: Có thứ gì đó đang đến gần... Nguy rồi!Citlali: Thứ gì là thứ gì hả? Là bà của cháu đấy!Ororon: Ối!Paimon: Citlali?! Sao... Sao cô lại ở đây?Citlali: Lần trước khi chia ra hành động thì tôi đã để ý rồi. Dụng cụ nghi thức bị giấu đi, [NHÀ LỮ HÀNH] bị xuất hồn... Tôi chỉ muốn xem thử xem tên nhóc này muốn làm gì thôi!Citlali: Ororon, cháu to gan lắm... Dám lén bà đi cấu kết với Fatui sao?Ororon: ...Citlali: Lại nữa rồi, hễ bị mắng là im lặng. Cháu tưởng như vậy là có thể trốn tránh sao?Ororon: Cháu không có trốn tránh.Citlali: Còn dám cãi à! Được, vậy bây giờ cháu đang làm gì ở đây?Ororon: Cháu xin lỗi bà... Cháu cảm thấy có lỗi quá...Citlali: Cháu...! Cái tên nhóc này, cây gậy của ta đâu rồi!? Phải dạy cho đứa nhóc này một bài học mới được...Paimon: Ối! Bình tĩnh đã, Citlali! Lần này cũng không phải không có thu hoạch gì! Ít ra thì cũng biết được Capitano không định tiếp tục cướp Gnosis nữa!Paimon: Có chuyện gì thì đợi quay về rồi nói nhé, được không?Nhà lữ hành: Đúng đó, không nên đánh trẻ con ở đây.Citlali: ...Nghe đây, cháu còn đứng được ở đây là nhờ có [NHÀ LỮ HÀNH] và Paimon nài nỉ giùm đấy! Đừng tưởng ta không định xử lý cháu, rõ rồi chứ?Citlali: Phù... (Cô/Cậu) nói đúng, [NHÀ LỮ HÀNH]. Chúng ta về thành rồi nói. Nếu tiện thì phiền hai người giúp tôi canh chừng Ororon nhé.Nhà lữ hành: (Ban nãy Capitano nói đến đoạn quan trọng thì bị gián đoạn mất. Nhưng ít ra thì Ororon vẫn còn ở đây, tìm cơ hội để hỏi anh ta vậy...)Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Quay về Đấu Trường Lửa ThánhCitlali: Hừ! Ta sống đến tuổi này rồi mà chưa từng gặp đứa nhóc nào như vậy cả! Điểm lợi điểm hại của việc này cháu phải biết rõ chứ! Dùng cái đầu để suy nghĩ đi nào, Ororon!Citlali: Tại sao cháu lại giúp Capitano chứ? Mau khai thật đi!Ororon: ...Citlali: Ơ hay, không nói à? Được đấy, vậy ta hỏi câu khác. Capitano muốn làm gì? Hắn ta có liên quan gì đến Natlan?Ororon: ...Citlali: Này, câm rồi à? Cháu dám phớt lờ bà vậy sao!?Ororon: ...Nhà lữ hành: (Có vẻ Ororon không có ý định trả lời...)Citlali: Động não chút được không? Giúp Capitano thì cháu được lợi gì? Việc này chỉ mang lại cho cháu và Chủ Nhân Gió Đêm vô số rắc rối thôi.Citlali: Thường ngày thì rõ là nghe lời, sao giờ lại lỗ mãng vậy không biết? Có gì thì cứ nói ra là được, sao lại phải chọn cách này chứ!?Ororon: ...Paimon: Ối!? Sao anh ta lại nhìn mình thế?Ororon: ...Xin lỗi nhé, làm liên lụy đến hai vị rồi.Nhà lữ hành: Ahaha... Không sao cả.Ororon: Hai vị tốt bụng thật đấy. Người bình thường chắc đã bỏ trốn cả rồi... Không phải ai cũng thích nghe bà tôi cằn nhằn đâu.Nhà lữ hành: Đúng là có chút bối rối thật...Ororon: Ừm. Giống như đi qua nhà bạn bè chơi, đột nhiên thấy bạn mình đang mắng một con Saurian không chịu nghe lời vậy...Paimon: Ví dụ cụ thể thật đó... Anh có người bạn như vậy thật sao?Ororon: Có đấy. Mỗi lần anh ta dạy dỗ đám nhóc đó là biểu cảm của chúng y chang Paimon vậy, vừa bối rối vừa bất lực.Paimon: Này, rõ ràng là anh đang bị mắng mà! Đừng biến chuyện này thành chuyện của chúng tôi chứ!Ororon: Cũng phải, xin lỗi. Vậy hai vị ráng đợi thêm chút nhé, chắc bà tôi sắp mắng xong rồi.Citlali: Còn dám buôn chuyện với nhau sau lưng bà lão này sao... Các người đúng là to gan mà!Paimon: Ối ối! Cháu xin lỗi bà...!Citlali: Hừ... "Xin lỗi bà" à... Hahaha, bỏ đi! Biết ngay là lời của bà lão này cũng chỉ như gió thoảng bên tai thôi mà... Đủ lông đủ cánh rồi, có nói cũng không chịu nghe nữa.Citlali: Trong miệng thì nói là tôn trọng bà lão như ta, sự thật thì sao chứ? Sau này đừng có bảo Ifa mang khoai tây bắp cải gì đó đến nhà ta nữa nhé! Ta không cần thứ đồ của đứa trẻ không biết nghe lời.Paimon: Ifa là ai vậy? Người giao hàng à?Citlali: Không quan trọng! Chơi chung với đứa nhóc này lâu thì chắc cũng không phải thứ tốt đẹp gì rồi. Chậc, con nít lớn rồi thì không thể quản được nữa, bà lão này còn có thể nói được gì nữa chứ?Citlali: ...Ororon, nếu đến giờ cháu vẫn còn suy nghĩ đến sứ mệnh thì đúng là sai lầm nghiêm trọng. Địa Mạch trở thành như vậy không phải lỗi của cháu, chuyện đó cũng đã kết thúc từ lâu rồi.Paimon: Hình như bước vào tình tiết mới rồi thì phải? Tôi bắt đầu nghe không hiểu rồi này...Ororon: Không phải đâu, thưa bà.Nhà lữ hành: (Hửm? Giọng nói này có chút kỳ lạ...)Ororon: Bà hay nói những lời chán ghét bản thân mình khi bà thấy buồn, cháu cũng biết lần này cháu đã làm bà đau lòng. Cháu rất xin lỗi.Citlali: Giọng nói này... Ororon?! Cháu đang ở đâu?!Paimon: Sao nghe có vẻ như anh ta đang ở nơi rất xa nhỉ? Nhưng không phải anh ta đang ở ngay đây sao?Ororon: Cháu rất xin lỗi. Giải cứu Natlan là trách nhiệm của mỗi người, cháu phải đi đây.Citlali: Ororon, quay lại đây ngay! Ororon... Đáng ghét mà, bột bào tử thực vật? Nó dùng trò này để che mắt sao?Paimon: Sao anh ta lại đột nhiên biến đến chỗ xa như vậy thế? Có chuyện gì vậy?Citlali: Trò vặt mà thôi! Nghiền bào tử thành bột rồi rắc vào trong không khí, nếu làm tốt thì có thể tạo ra một ảo ảnh...Citlali: Hoàn toàn không nhìn ra sơ hở, không lẽ nó ngày nào cũng dùng cách này để đi săn sao? Luyện trò này đến mức hoàn hảo như vậy thì có ích gì chứ!?Citlali: Tên tiểu tử thối này, tức chết được... Lần sau gặp lại nhất định phải đánh cho què chân!Paimon: Ối, bớt giận nào... Nhưng sao Ororon cứ năm lần bảy lượt lẩn tránh vậy? Nếu như muốn bảo vệ Natlan thì tại sao phải xa lánh chúng ta chứ?Nhà lữ hành: Hơn nữa anh ta cũng không định nói rõ ràng.Citlali: ...Citlali: Ban nãy nó hình như muốn nói chuyện với hai người nhỉ? Tôi rất xin lỗi vì đã ngắt lời. Nhưng cho dù có nghe hết những lời vớ vẩn đó đi nữa thì cũng chẳng giúp ích được gì đâu.Citlali: Tên tiểu quỷ đó chắc sợ trước sau gì cũng bị tôi cạy miệng, nên mới bất chấp mà bỏ trốn. Thật là...Nhà lữ hành: (Capitano chắc đã có một kế hoạch quan trọng nào đó. Nếu không thì Ororon cũng sẽ không tiếp tục đi theo hắn ta.)Nhà lữ hành: (Manh mối ở đây đứt đoạn rồi. Mình nên tìm Hỏa Thần để xác nhận trực tiếp phương án của Capitano thì hơn. Vả lại...)Nhà lữ hành: (Sự kiên quyết của Ororon đã khiến Citlali rất thất vọng. Mình phải nghĩ cách an ủi cô ấy.)Nhà lữ hành: Lúc nãy cô nói sứ mệnh của Ororon là gì?Citlali: ...Citlali: Từ đây về thành còn khá xa, cứ từ từ mà đi... Để tôi nghĩ xem nên bắt đầu kể từ đâu đã.Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Quay về Đấu Trường Lửa ThánhCitlali: Hai người rảnh chứ? Có đói bụng không? Muốn ăn chút gì đó không?Paimon: Đúng nhỉ, đã lâu rồi chưa ăn gì... Vừa được nghỉ ngơi một chút là thấy đói ngay...Citlali: Đi thôi, tìm quán rượu nào đó nghỉ ngơi một lát đi, tôi mời.Nhà lữ hành: Chúng tôi có thể tự thanh toán mà...Paimon: Hả? Thật sao? Có người mời cũng không chịu à?Nhà lữ hành: ...Paimon: (À, đúng rồi... Trên đường về Citlali khá ít nói, tâm trạng có vẻ như không được tốt...)Paimon: [NHÀ LỮ HÀNH] nói đúng, chúng tôi là nhà mạo hiểm lão luyện mà, nên có thể tự trả tiền được.Nhà lữ hành: Paimon có quỹ đen, cứ để Paimon trả là được.Paimon: Hả? Sao tự nhiên lại biến thành tôi mời rồi?Nhà lữ hành: ...Paimon: (Chậc... Vẻ mặt của Citlali trông u sầu quá.)Paimon: Khụ, tôi mời thì tôi mời. Thân là người dẫn đường giỏi nhất Teyvat, mời bữa cơm thì có là gì chứ...Paimon: Được rồi, Citlali, hãy cứ nhận lời mời dùng bữa của Paimon này nhé!Citlali: Chậc, không cần tôi mời sao? Haiz... Tôi chỉ muốn mời hai người ăn cơm thôi mà.Paimon: Hửm? Không cần phải tiết kiệm Mora giùm cô sao...Citlali: Hah, Mora thì bõ bèn gì chứ. Nể tình chúng ta đã đồng hành khá lâu, để bà lão nhàm chán này mời khách nhé.Paimon: Được rồi được rồi... Citlali à, phấn chấn lên nào.Citlali: Ăn chút thịt nướng là tâm trạng sẽ tự nhiên tốt lên thôi, không cần lo lắng.Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Đến quán rượuBa người cùng đi vào quán rượu, tìm một chỗ yên tĩnh và ngồi xuống.Bạn và Paimon gọi đồ ăn và nước trái cây, Citlali gọi vài chai rượu và bắt đầu nốc ừng ực.Citlali: ...Paimon: Hm? Cô đang nhìn gì vậy?Citlali: Bên kia có phải có hai người đang đứng không? Trông giống nhau thật, là cặp song sinh à?Paimon: Nhưng ở đó chỉ có một người thôi.Citlali: Hả? Sao có thể chứ... Đầu óc tôi không còn minh mẫn nữa rồi. Cô chủ, cho thêm vài chai đi!Paimon: Không lẽ cô ấy say rồi sao?Nhà lữ hành: Cô ấy uống cũng không ít mà...Chanca: Đến ngay đây! Chà, không ngờ Bà Itztli lại dẫn bạn bè đến đấy, lại còn là [NHÀ LỮ HÀNH] đang rất nổi tiếng nữa.Paimon: Ồ? Cô biết chúng tôi sao? Ahihi...Chanca: Đương nhiên rồi, chẳng phải các vị đã cứu Kachina sao? Chẳng trách sao lại có thể làm bạn với bà Citlali, bà ấy không để tâm đến người thường đâu. Haiz, không biết đã bao lâu rồi không thấy bà ấy có bạn mới đó.Paimon: Mọi người ở đây cũng gọi cô ấy là "bà" sao?Chanca: Gọi là bà đã là khách sáo rồi, thế hệ của tôi thì phải gọi bà ấy là bà cố luôn ấy chứ... Bà ấy cũng là nhân vật nổi tiếng trong Chủ Nhân Gió Đêm, nên thường ngày không ai dám bắt chuyện với bà ấy cả.Citlali: Hửm? Chanca, nói xấu gì trước mặt ta thế?Chanca: Cháu nào dám chứ! Thấy bà có bạn mới cháu mừng còn không hết nữa là. Bạn của khách lâu năm thì chắc chắn cũng là khách quý rồi.Citlali: Haiz, được rồi, cháu cứ đi làm việc của mình đi. Không cần nhìn chằm chằm vào ta, ta không có nôn lên bàn đâu mà lo.Chanca: Haha, vậy cháu tin là vậy nhé.Sau khi cô chủ đi, Citlali lại uống mấy ly rượu rồi ngồi bất động trên ghế.Các bạn còn đang tưởng cô ấy không say, mà chỉ đang suy tư thôi.Citlali: ...Paimon: Citlali? Citlali!Citlali: Hừ... Ai thế? Ai dám gọi thẳng tên ta! Hức...! Muốn đấu với Bà Itztli này à, đúng không?Paimon: Cô có đang tỉnh không vậy? Có cảm giác như cô đang nói chuyện với không khí ấy...Citlali: Hừ! Các người cứ gây sự với ta, sau đó thì sao? Các người thua, rồi thấy ta rất đáng sợ mà tránh né à? Một tên cũng vậy, hai tên cũng vậy, tất cả đều nói ta là yêu quái trong đám Shaman...Citlali: Nói xem! Ta giống yêu quái lắm sao? Chỗ nào của ta giống chứ?Paimon: À ừm... Bà Citlali à, bà không phải yêu quái đâu!Citlali: Đúng đấy! Đừng tưởng là ta rảnh lắm! Ta nói cho các người biết, ta còn rất nhiều việc phải làm... Giúp thủ lĩnh giải quyết khó khăn, nói chuyện với Wayob, thiền định...Citlali: ...Hức! Còn phải lo cho đám tiểu quỷ đến xin theo học nữa! Đúng, là cháu đấy!Nhà lữ hành: Hả? Tôi à?Nhà lữ hành: À ừm... "Cháu" là đồ đệ mới, đúng không?Citlali: Đừng có giả bộ, không phải ta đã dạy cho cháu cách tìm Phlogiston sao? Ta dạy có tốt không? Nói mau!Nhà lữ hành: Bà dạy giỏi lắm!Nhà lữ hành: Cảm ơn sư phụ!Citlali: Hừm, cuối cùng cũng có một đứa nhỏ biết lễ độ. Tốt lắm, bà lão đây rất đáng tin cậy đấy, bà sẽ... hức...Citlali: Zzz... zzz...Paimon: Không lẽ cô ấy đã ngủ trong khi mắt vẫn còn đang mở sao? Ôi trời...Citlali: Trong tấm màn đen tối này, mở ra một chương căm hận. Khói bụi, phía sau khói bụi...Chanca: Ồ, bà ấy đang thiền đó! Mỗi lần uống say là bà ấy đều sẽ như vậy, không phải đang ngủ đâu! Bây giờ đầu óc của bà ấy đang hoạt động rất nhanh.Paimon: Đây cũng là sở trường của Chủ Nhân Gió Đêm sao?Chanca: Thay vì nói là của Chủ Nhân Gió Đêm, chi bằng nói là do bản lĩnh của bà Citlali thì hơn. Những gì người ta biết thì bà ấy đều sẽ biết, nhưng cái mà bà ấy biết thì chưa chắc có người học được.Citlali: Cảnh báo... Cảnh báo... Màu đỏ của sự nguy hiểm... Nay đã xuất hiện trong đôi mắt đó...Citlali: ...Huh!Paimon: Waaaaaah!Nhà lữ hành: Cô tỉnh rồi sao?Citlali: [NHÀ LỮ HÀNH], Paimon...? Tôi...Paimon: Sao vậy?Citlali: Tôi... Có chút buồn nôn... Huệ...Chanca: Cố nhịn! Cố nhịn lại nhé!Citlali: Phù... May mà nhịn được...Paimon: Làm tôi sợ chết khiếp, còn tưởng cô sẽ nôn lên bàn thật chứ!Citlali: Chuyện bất lịch sự như vậy tôi sẽ không làm trước mặt người ta đâu. À mà trước đây cũng chưa từng nhé, không hề.Nhà lữ hành: (Mình có hỏi trước đây đâu...!)Paimon: Cô vẫn ổn chứ? Hay là đi dạo một chút cho thoải mái nhé?Citlali: ...Citlali: Tôi có rất nhiều điều muốn nói, nhưng lại không thể mở lời được...Paimon: Tại sao vậy? Muốn nói gì thì cứ nói thôi.Citlali: Chậc, Paimon à, đừng có nghĩ đó là lẽ đương nhiên chứ. Chúng ta quen biết nhau chưa lâu, đúng chứ? Than phiền chuyện cá nhân với người mới quen sẽ bị người ta ghét đấy.Paimon: Tôi hiểu. Ý của cô là hy vọng chúng tôi dù có nghe thấy gì cũng đừng ghét cô đúng không?Citlali: Không phải thế! Cái tên nhóc bay bay này không biết xấu hổ sao? Xấu hổ ấy! Tôi đã sống biết bao nhiêu năm rồi mà vẫn không thoát khỏi nó đây... Cô chắc cũng phải biết chứ nhỉ?Paimon: À ừm... Thực ra thì...Nhà lữ hành: Hay là chúng ta nhân cơ hội này nói ra luôn nhé?Citlali: Hả? Nói cái gì?Paimon: Nói đi nào, tôi thấy đây là cơ hội tốt đó!Nhà lữ hành: Được rồi, Citlali...Nhà lữ hành: Xin hãy bình tĩnh nghe tôi nói...Bạn mô tả lại những sự việc diễn ra trong quá trình giải cứu Ororon một cách khách quan, công bằng và không để cảm xúc xen vào nhất có thể.Hôm đó, Citlali đã dùng phép thuật chia sẻ một phần khả năng cảm quan cho bạn và Paimon. Tác dụng phụ là các bạn có thể tạm thời nghe thấy suy nghĩ trong lòng cô ấy.Citlali: ...Citlali: Tôi... tôi thật sự...Paimon: Cô đừng đau lòng quá, không sao đâu! chúng tôi cảm thấy những suy nghĩ đó rất bình thường mà.Citlali: Tôi thật sự không chịu nổi bản thân nữa! Tại sao lại xảy ra chuyện này chứ!?Citlali: Bình thường lải nhải còn chưa đủ, giờ lải nhải trong lòng cũng bị người khác nghe thấy... Đúng thật là...Citlali: Chuyện này giống như không khóa cửa nhà vậy, bản thân đang lăn lộn trên nền nhà trong bộ đồ ngủ thì có người mang rau củ đến nhà và phát hiện...Paimon: Cô... làm những chuyện đó thật sao?Citlali: Ai mà không có đồ ngủ chứ! Đừng nói là hai trăm tuổi, ngay cả khi sống đến năm trăm hay cả ngàn tuổi thì cũng có thể mặc đồ ngủ lăn lộn trên sàn nhà mà! Tôi chỉ đang làm chuyện mà mọi người cũng sẽ làm thôi...Citlali: ...Nhà lữ hành: Cô không sao chứ? Trông cô có vẻ như mất cảm xúc luôn rồi.Citlali: Đi ra ngoài với tôi đi. Tôi có vài chuyện muốn chia sẻ.Paimon: Cô ấy hoàn toàn tuyệt vọng luôn rồi... Giống như tù nhân sẽ khai sạch mọi thứ và chấp nhận số phận trước mặt vậy...Nhà lữ hành: Chúng ta đi theo cô ấy đi, đừng để cô ấy làm chuyện dại dột...Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Đi theo Citlali đến chỗ khácCitlali: Thế nào? Phong cảnh nơi này không tệ chứ? Tôi thích đến đây một mình lắm.Paimon: Woa, cảnh ở đây đẹp thật đó!Nhà lữ hành: Cảm ơn cô đã dẫn chúng tôi đến đây.Citlali: Haha, tôi muốn khóc thật đấy...Paimon: Đừng khóc thật nhé! Chúng tôi, chúng tôi không dỗ được đâu!Citlali: Lấy ví dụ không được sao? Thật là... Tôi chỉ hơi xấu hổ thôi. Rõ ràng là hai người đã giúp tôi, vậy mà giờ lại còn nói cảm ơn tôi nữa...Citlali: Chúng ta cứ thoải mái một chút đi, nếu không tôi sẽ thấy rất khó chịu đấy.Paimon: Thật sao? Tôi còn tưởng Citlali sẽ là kiểu người rất coi trọng quy củ chứ.Citlali: Tôi ấy à, trước đây thì có thể xem là kiểu người như vậy.Citlali: Có một điểm cô nói đúng... Tôi rất ít khi cởi mở như vậy với người của Chủ Nhân Gió Đêm.Citlali: Trong mắt họ thì tôi chỉ là một bà lão kỳ quái. Nhận định này đã lưu truyền từ rất lâu rồi, rất khó để phá vỡ.Paimon: Nhưng tôi thấy cô cũng không khác gì với người bình thường mà?Citlali: Haha, mấy đứa nhóc ở Chủ Nhân Gió Đêm nghe thấy cô nói vậy sẽ sợ chết khiếp đấy... Họ sẽ nói những câu kiểu như "Bà Itztli là một nhân vật rất lợi hại, hãy chú ý thái độ của mình đi!"Paimon: Citlali đúng là rất có bản lĩnh, có phải là do họ sợ cô không?Citlali: Có người sợ tôi, có người không phục nhưng lại không thắng được tôi... Dần dần, mọi người có chút không biết cách để qua lại với tôi.Citlali: Còn các người thì sao? Không sợ tôi à?Paimon: Chúng tôi à? Chúng tôi không hề thấy cô đáng sợ luôn đấy...Nhà lữ hành: Paimon nói đúng.Citlali: Hừm... Đó là vì hai người không sống trong Chủ Nhân Gió Đêm thôi. Hai người không biết tôi đã từng dập tắt bao nhiêu ảo tưởng về sự vĩ đại của người trong tộc đâu!Citlali: Nhìn thấy tôi, họ liền biết dù bản thân có nỗ lực cả đời cũng sẽ không thể trở thành huyền thoại sống như tôi được.Citlali: ...Đợi đã, tôi không có khoác lác đâu! Hai người có thể không tin, hoặc là... hoặc là xem như tôi chưa nói gì nhé.Paimon: Chúng tôi tin mà! Hơn nữa Xilonen cũng nói cô rất đáng tin cậy. Với lại, tôi thấy Ororon cũng không sợ cô, vì cô là "bà" của anh ta sao?Citlali: Đúng vậy, với lại tình trạng của đứa nhóc đó có hơi đặc biệt.Citlali: Hai người đã giúp đỡ tôi và Ororon, cũng biết được kế hoạch của Mavuika... Tôi cho rằng hai người cần phải biết sự thật.Citlali: Thật ra, Ororon là một sự tồn tại rất đặc biệt ở Natlan. Tôi đã từng nói nó là đứa trẻ bị bỏ rơi...Citlali: Nhưng lý do trong đó... Chính là do linh hồn của nó bị khiếm khuyết. Đây là điềm báo vô cùng xui xẻo đối với Chủ Nhân Gió Đêm, thường sẽ mang đến tai ương và bệnh tật.Citlali: Không ai biết cha mẹ của nó là ai, nó chỉ bị bỏ lại trên một tảng đá ở nơi hoang vắng. Nhưng khá may là nó không bị dã thú ăn thịt.Citlali: Chủ Nhân Gió Đêm tin rằng bản thân có thể nhìn thấy linh hồn của con người, mà linh hồn khiếm khuyết của Ororon đã khiến họ nhìn thấy một khả năng mới cho Natlan khi đó...Citlali: Đó là thông qua hiến tế để khiến Ororon trở thành vật chứa.Citlali: Để các linh hồn lang thang hội tụ trên người Ororon, sau đó đưa nó đến Vương Quốc Dạ Thần. Như vậy sẽ có thể hoàn thành nghi thức, cường hóa sức mạnh của Địa Mạch.Paimon: Đợi đã, nghe có vẻ không ổn lắm!Nhà lữ hành: Đưa người sống đến Vương Quốc Dạ Thần sao?Nhà lữ hành: Vậy chẳng phải là đưa anh ta vào chỗ chết à?Citlali: (Cô/Cậu) nhìn thấy được vấn đề rồi đấy.Citlali: Sau khi Vương Quốc Dạ Thần bị tổn hại, linh hồn bên trong sẽ bị phân tán. Những linh hồn này không thể quay về Địa Mạch, chỉ có thể lang thang bên ngoài. Sự mất mát này lại càng khiến Vương Quốc Dạ Thần bị tổn hại thêm.Citlali: Nghi thức vừa nói có thể gửi lượng lớn linh hồn về đó trong một lần, đối với cả hai thì đó đều là việc tốt. Ororon thân là vật chứa, nên sẽ bị tế sống trong quá trình này.Citlali: Tôi không ngạc nhiên khi tộc trưởng lúc đó nghĩ ra cách này. Tình trạng Địa Mạch cực kỳ tồi tệ, không ai muốn Natlan bị hủy diệt cả. Đúng lúc có người thích hợp... Nên ai cũng muốn thử xem sao.Citlali: Tộc trưởng đã hỏi ý kiến của tôi, tôi không đồng ý, cũng không kiên quyết phản đối. Thế là họ đã thử... Nhưng thất bại. Vì thế mà Ororon đã thoát khỏi kiếp nạn đó.Citlali: ...Rất buồn cười phải không? Bây giờ nghĩ lại, không công nhận chưa chắc đã là chính nghĩa, không phản đối thực ra lại là dung túng. Lỡ như nghi thức thành công thì Ororon đã chết rồi.Citlali: Trong mắt bộ tộc Chủ Nhân Gió Đêm, sinh tử không phải là thứ cần phải tránh né. Nhưng nếu ban cái chết cho một đứa trẻ sơ sinh, vậy thì ý nghĩa cuộc đời của nó là gì chứ? Trở thành công cụ cho người khác sao?Citlali: Thật không công bằng! Vì thế mà khi biết kế hoạch thất bại, tôi vừa cảm thấy bản thân vô cùng đáng xấu hổ, lại vừa thấy nhẹ nhõm cả người.Citlali: Bản thân kế hoạch này không được bảo mật nghiêm ngặt, hoặc có thể nói là bảo mật cũng không có ý nghĩa gì. Sau khi Ororon lớn lên, chỉ cần điều tra là sẽ biết được thôi.Citlali: Mọi người đều nghĩ nó sẽ vui vì mình được sống sót. Nó cũng không nói gì, nhưng khi tôi sắp buông bỏ chuyện này thì...Citlali: Đột nhiên nó lại hỏi chúng tôi... "Nếu khi đó nghi thức thành công, có phải Natlan sẽ được cứu không?"Paimon: Sao lại như vậy chứ... Đây đâu phải lỗi của anh ta!?Citlali: Đúng vậy, đạo lý này nó hiểu rất rõ, nhưng vẫn cảm thấy tiếc nuối. Hơn nữa cảm nhận về linh hồn của Ororon rất mạnh, nó biết rõ tình trạng Địa Mạch đang tệ đến mức nào.Citlali: Có lẽ nó vẫn cảm thấy mình phải có trách nhiệm làm gì đó cho Natlan nên mới hợp tác với Fatui. Thật là, rốt cuộc Fatui đã nói gì với nó đây...Paimon: [NHÀ LỮ HÀNH] còn nhớ không? Capitano từng nói hắn ta đã tìm được cách. Lẽ nào Ororon cũng cho rằng cách này có thể làm được sao?Paimon: Tôi cảm thấy không thể để anh ta tiếp tục như vậy được... Chúng ta phải khuyên anh ta quay lại thôi!Nhà lữ hành: Ừm, đây là việc tiếp theo phải làm.Paimon: Ối, Citlali, sắc mặt của cô không được tốt lắm... Không sao chứ? Có cần về ngủ không?Citlali: Chắc là tôi uống hơi nhiều... Không sao, hóng gió chút là được...Citlali: Ọc! Quả nhiên tôi đã uống hơi nhiều rồi! Thôi vậy, tôi về đây...Nhà lữ hành: Đừng nản chí, chúng tôi nhất định sẽ giúp đỡ.Citlali: Rốt cuộc tôi nên nói sao để cảm ơn nhỉ...? Hai người đã giúp tôi rất nhiều, thật đó.Paimon: Đừng khách sáo, chúng ta là bạn bè mà! Hơn nữa cô cũng nói cô nợ chúng tôi một ân tình, nên chúng tôi càng không cần phải sợ cô rồi, đúng chứ?Citlali: Cũng phải... Được rồi, tôi đi ngủ trước đây, sau đó chúng ta sẽ cùng nhau nghĩ cách.Citlali: "Bạn bè"... Haha, tôi sẽ ghi nhớ đấy, bạn của tôi.Paimon: Hmm, tôi nghĩ chắc chắn là Ororon đã đi gặp Capitano rồi.Nhà lữ hành: Đúng vậy. Tôi định trực tiếp tìm Hỏa Thần để nói chuyện.Paimon: Ý là nói vụ phương án dự phòng sao? [NHÀ LỮ HÀNH] tin lời của Capitano à?Nhà lữ hành: Đây là cách nhanh nhất rồi.Nhà lữ hành: Chúng ta nên thẳng thắn với cô ấy.Paimon: Cũng đúng. Tìm cô ấy là cách nhanh nhất rồi!Paimon: Nhưng muộn như vậy, chắc cô ấy đã ngủ rồi. Sáng mai mới đi gặp Hỏa Thần vậy. Bây giờ chúng ta cũng nên... Oáp... Nên đi ngủ thôi...

Câu hỏi thường gặp

Nhiệm vụ Cuốn Theo Làn Khói mở như thế nào?

Xem khối "Thông tin nhiệm vụ" phía trên — điều kiện mở và chuỗi nhiệm vụ theo đúng công bố chính hãng.

Tiếp theo bạn nên…
Chạm vào ô đang sai…