Đáp Án Của Lá Sen Và Rừng Sâu

Nhiệm Vụ Thế Giới Hạn Giờ
Tóm tắt nhanh

Quán quân ếch giấy Faurobert và công chúa Cimest của Vương Quốc Chuông Gió dường như gặp phải một... vấn đề hơi kỳ lạ.

Wiki cơ chế

Nội dung theo HoYoWiki chính chủ miHoYo (wiki.hoyolab.com) — CHÍNH VĂN, không phải diễn giải lại.
Thuộc Tính

Tên: Đáp Án Của Lá Sen Và Rừng Sâu · Loại: Nhiệm Vụ Thế Giới Hạn Giờ · Khu Vực: Simulanka · Phiên Bản Phát Hành: 4.8

Chuỗi Nhiệm Vụ

1. The Lotus Leaf and the Champion và The Forest and the Princess · 2. The Answer of the Lotus Leaves and Forest

Hội Thoại

Vương Quốc Chuông Gió, SimulankaQuán quân ếch giấy Faurobert và công chúa Cimest của Vương Quốc Chuông Gió dường như gặp phải một... vấn đề hơi kỳ lạ.Paimon:Nhắc mới nhớ, trước đó công chúa Cimest dặn chúng ta một thời gian nữa hãy đến gặp cô ấy. Còn nói sẽ... quyết định tương lai của cả vương quốc...Không biết cô ấy đã tìm thấy dũng sĩ được thánh vật công nhận chưa... Chúng ta đi gặp cô ấy xem sao.Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Nói chuyện với công chúa CimestCimest:...Được rồi, lần này tất cả chúng ta đều mơ hồ rồi.Nhà Lữ Hành:Sao mọi người lại đến đây?Xin chào, tôi đến rồi đây.Faurobert:Tốt quá... Có hai vị ở đây thì tôi yên tâm hơn nhiều rồi.Cimest:Cảm ơn (cô/ cậu) đã đến đây, Người Bảo Vệ. Chúng tôi hiện đang gặp phải một số tình huống khó xử...Paimon:Tình huống khó xử? Ừm... Chẳng lẽ Faurobert cũng không được thánh vật công nhận sao?Faurobert:Nếu vấn đề chỉ là tôi không được công nhận là Người Bảo Vệ thì đơn giản rồi...Cimest:...Nói sao nhỉ? Faurobert quả thực chính là quán quân của cuộc thi nhảy xa.Nhưng thí luyện mà anh ấy tham gia là cuộc thi nhảy xa ở Ao Khúc Hát Mưa, việc anh ấy được công nhận là quán quân cũng do ban tổ chức tuyên bố.Faurobert:Mặc dù công chúa sống trong lâu đài thật, và vương quốc này cũng có một loạt thí luyện gian nan...Nhưng rõ ràng cô ấy không bị nhốt, càng không cần tôi nhảy lên để cứu.Còn những thí luyện đó... Dù tôi có giỏi nhảy đến đâu cũng không thể vượt qua được. Chúng hoàn toàn không được thiết kế dành cho ếch giấy.Nhà Lữ Hành:Mặc dù trông có vẻ giống nhau...Nhưng chi tiết thì lại hoàn toàn khác.Saborn:Vậy phải làm sao đây...? Nếu chúng ta cũng không thể hoàn thành "sứ mệnh" thì...Paimon:Lúc trước đã nghe mọi người nói về "sứ mệnh" rồi. Faurobert cũng từng nhắc về thứ này...Đó rốt cuộc là gì vậy? Nếu không tìm được Người Bảo Vệ và công chúa, vậy thì cứ tìm tiếp chẳng phải tốt hơn sao? Cho dù tạm thời không tìm thấy thì nơi đây cũng sẽ đâu có nổ tung ngay lập tức đâu nhỉ...Saborn:"Sứ mệnh" là ý nghĩa tồn tại của vương quốc chúng tôi... Và đó cũng là cách duy nhất để cứu lấy vương quốc.Horellou:Còn Ao Khúc Hát Mưa... đã trả giá rất nhiều, và vẫn đang tiếp tục trả giá, vì công chúa hiện đang mất tích.Từng thế hệ quán quân lặng lẽ già đi, từng thế hệ cao thủ dần bị lãng quên...Cimest:Tôi đã nghe Horellou nói rồi. Người dũng cảm bị đè nặng bởi gánh nặng của tham vọng chưa thành hiện thực, họ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc kết thúc những ngày tháng của mình trong sự tối tăm. Số phận như vậy còn tàn khốc hơn cả sự sụp đổ của một vương quốc.Faurobert:...Horellou:Faurobert, tôi đã từng nói với anh về chuyện này rồi. Lúc đó anh nói là cần suy nghĩ thêm, còn bây giờ...Nhà Lữ Hành:Tôi tin tưởng vào quán quân của chúng ta.Quán quân sẽ không lùi bước.Faurobert:Nếu lá sen đã trôi theo dòng nước. Vậy thì tôi sẽ cố gắng điều khiển nó, để nó không bị lật úp giữa dòng sông.Tôi đã đội vòng sen, thì sẽ không... và cũng không thể từ chối trách nhiệm này. Điều này không liên quan đến lòng dũng cảm, mà chỉ là trách nhiệm đó, Horellou.Paimon:Hihi, tôi biết ngay việc trôi cùng lá sen của chúng ta sẽ không vô ích mà!Nhà Lữ Hành:Không hổ danh là quán quân!Faurobert:...Nhưng nếu tôi bị lật thật thì phải gọi Estampe tới đấy! Anh ấy giỏi giải quyết mấy chuyện này hơn tôi!Haiz, suy cho cùng thì anh ấy mới là quán quân thực sự, tại sao cuối cùng lại là tôi bước lên lá sen nhỉ...Paimon:Haha... Xem ra... Chúng ta phải trôi thêm vài lần nữa mới được rồi...Cimest:Hah, anh quả là một quán quân thú vị. Dù có cố gắng đến mức nào thì vẫn cảm thấy mình sẽ làm không tốt.Anh không cần lo về điều đó. Dù sao thì bây giờ anh đã tự mình đến đây, cũng đã gánh vác trọng trách rồi.Anh có lòng dũng cảm để đưa ra lựa chọn và đi theo nó. Ít nhất thì trong mắt tôi, anh không thua kém bất kỳ con sóc bay nào.Faurobert: Công chúa điện hạ... Cảm ơn lời khen của cô, cũng xin cảm ơn sự tin tưởng của cô. Huống hồ, tôi đã leo lên chiếc lá sen này và không có cơ hội xuống nữa rồi.Cimest:Hahaha! Dù sao thì bây giờ cũng có rất nhiều cao thủ đi cùng mà... Tôi nghĩ, đã đến lúc đi vào sâu bên trong "Hang Kỳ Quái" rồi.Saborn, Souffache, hai người đừng phản đối tôi nữa. Hai người đã bao giờ ngăn được tôi đâu?Nào, hai người cũng bớt lo lắng đi. Đây là manh mối cuối cùng để cứu vương quốc đấy.Nhưng, nhưng mà! Những công chúa trước đây đã vào Hang Kỳ Quái và chưa bao giờ quay trở lại rồi!Nếu bên trong Hang Kỳ Quái không có gì cả, thì việc tôi có ra được ngoài hay không có gì khác nhau sao?Nhưng nói cách khác, nếu trong Hang Kỳ Quái thực sự có manh mối để cứu vương quốc, vậy thì dù tôi không ra được cũng không hẳn là chuyện xấu.Paimon:Vậy, vậy Hang Kỳ Quái đó là ở chỗ nào vậy? Sao công chúa điện hạ lại nghiêm túc thế?Cimest:Chẳng có gì đặc biệt đâu. Nói đơn giản thì đó là nơi mà những công chúa trước đây đi tìm kiếm "câu trả lời" thôi.Chỉ có điều, cho đến khi vương quốc của họ hoàn toàn diệt vong, người ta đã không còn thấy lại những cô công chúa đó nữa.Paimon:Hả? "Không còn thấy lại", vậy có nghĩa là...Nhà Lữ Hành:Đã bị hang động nuốt chửng sao!?Họ đã biến mất rồi sao?Cimest:Không có con sóc bay nào biết cả. Nhưng mà, chúng ta sẽ biết nhanh thôi.Để đề phòng, tôi cũng mang theo thánh vật đó rồi. Biết đâu nó sẽ hữu ích đấy.Được rồi, lên đường thôi. Một người giỏi bay, một người giỏi nhảy, chắc sẽ không bị tôi bỏ lại phía sau đâu nhỉ?Paimon:Woa! Công chúa bay đi rồi! [ ], chúng ta mau đuổi theo thôi!Tuỳ chọn hội thoại: Nói chuyện với HorellouHorellou:Ồ! Rất vui được gặp (cô/ cậu). Haha, có vẻ như (cô/ cậu) rất được hoan nghênh nhỉ, đến cả công chúa Cimest cũng biết đến (cô/ cậu).Nhà Lữ Hành: Về "cái giá" mà Ao Khúc Hát Mưa phải trả...Horellou:Ồ... (Cô/ Cậu) muốn nói về chủ đề nặng nề vậy ư. Thôi được... Vì (cô/ cậu) đã hỏi, vậy thì tôi sẽ trả lời.Paimon:Ừm, nhưng mà... Mọi thứ ở Ao Khúc Hát Mưa có vẻ bình thường mà nhỉ? Mọi người đều đang vui vẻ tổ chức cuộc thi nhảy...Horellou:Về khía cạnh này thì đúng vậy. Nước ở Ao Khúc Hát Mưa chưa bao giờ cạn kiệt, và cuộc thi cũng chưa bao giờ gián đoạn.Mỗi ban tổ chức, mỗi chú ếch giấy đều nỗ lực luyện tập và chiến đấu không ngừng để chào đón vị công chúa đó.Nhưng... những chú ếch giấy đang nỗ lực đó chính là "cái giá" mà Ao Khúc Hát Mưa phải trả.Từ khi ra đời, "sứ mệnh" của chúng tôi là luyện tập nhảy cao để đón công chúa... Mọi hoạt động ở Ao Khúc Hát Mưa đều hướng đến mục tiêu đó.Ban tổ chức Ao Khúc Hát Mưa đã thay đổi vô số ếch giấy. Chúng tôi cũng đã chọn ra vô số quán quân... Nhưng cho đến nay, chúng tôi vẫn không thể tìm được vị công chúa cần được nghênh đón đó.Từng thế hệ quán quân chỉ đành bất lực già đi, họ mang trong mình "sứ mệnh" nhưng không biết làm thế nào để thực hiện.Họ chỉ có thể trơ mắt nhìn đôi chân sau khỏe mạnh trở nên yếu ớt, màng chân xinh đẹp dần co lại.Hah... Điều trớ trêu nhất là, quán quân ngày càng già đi, nhưng để chào đón công chúa thì chúng tôi phải luôn chuẩn bị những chú ếch mạnh mẽ nhất.Vì vậy, cuộc thi ở Ao Khúc Hát Mưa liên tục được tổ chức. Nhưng giờ đây, không còn ai nhớ tên những quán quân đó nữa. Mặc dù họ cũng từng trân trọng sứ mệnh, nhưng cuối cùng lại già đi trong bất lực...Như công chúa Cimest nói đó, người dũng cảm bị đè nặng bởi gánh nặng của tham vọng chưa thành hiện thực, họ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc kết thúc những ngày tháng của mình trong sự tối tăm. Số phận như vậy còn tàn khốc hơn cả sự sụp đổ của một vương quốc.Được rồi! Hai vị, bầu không khí bây giờ hơi nặng nề rồi, chúng ta hãy tin tưởng vào Faurobert và công chúa Cimest đi. Họ chắc chắn sẽ giải quyết được vấn đề này thôi.Nhà Lữ Hành: Khoan đã, Estampe đâu rồi?Horellou:Anh chàng tốt bụng đó nói là muốn đi dạo xung quanh cho khuây khỏa. Có lẽ bây giờ đang bận nhảy đấy.Haiz, giá như Estampe có thể chia sẻ tâm trạng thoải mái của mình cho Faurobert một chút. Cho dù là một phần năm thôi...Nhà Lữ Hành: Tạm biệt.Horellou:Ừm. Hãy tự chăm sóc bản thân nhé, tôi sẽ ở đây đợi mọi người trở về.Tuỳ chọn hội thoại: Nói chuyện với Saborn và SouffacheSaborn:Chào Người Bảo Vệ, (cô/ cậu) có chuyện gì muốn hỏi sao?Nhà Lữ Hành:Về những vương quốc chưa hoàn thành sứ mệnh...Souffache:Được rồi. Nếu (cô/ cậu) đã được công chúa công nhận là "Vệ Sĩ Chuông Gió", vậy thì cũng nên nói cho (cô/ cậu) biết những chuyện này rồi.Trước Vương Quốc Chuông Gió của chúng tôi thì trên mảnh đất này đã từng tồn tại rất nhiều vương quốc khác.Cũng giống chúng tôi, "sứ mệnh" của họ là tìm kiếm "Người Bảo Vệ Vương Quốc" được thánh vật công nhận.Saborn:Những vương quốc này đều được thành lập để thực hiện "sứ mệnh", rồi lại biến mất trong quá trình theo đuổi "sứ mệnh" đó.Chưa có bất kỳ thời đại nào tìm thấy "Người Bảo Vệ Vương Quốc" có thể cứu được vương quốc cả.Nhà Lữ Hành:Biến mất?Paimon:Chẳng lẽ... Nếu không hoàn thành "sứ mệnh" thì sẽ xảy ra những chuyện không hay sao?Saborn:Đúng vậy. Một số vương quốc thì tất cả thần dân đột nhiên mất đi giọng nói, một số vương quốc khác thì nguồn nước đều cạn kiệt chỉ sau một đêm...Những vương quốc này đã mất đi "tương lai", cuối cùng đều đi đến kết cục diệt vong.Souffache:Nếu chúng tôi không thể hoàn thành "sứ mệnh", thì đó cũng... là kết cục của chúng tôi....Dù sao đi nữa thì cũng chúc (cô/ cậu) may mắn nhé.Hang Kỳ Quái, SimulankaMục Tiêu Nhiệm Vụ: Đến Hang Kỳ QuáiPaimon:Hang Kỳ Quái này, trước đây công chúa đã dẫn chúng ta đến qua rồi phải không?Nhà Lữ Hành:Lúc đó Paimon còn nghe thấy những âm thanh kỳ lạ nữa.Faurobert:À ừm... Thật ra ếch giấy chúng tôi không giỏi nhảy trong hang động lắm đâu...Paimon:Không sao đâu! Faurobert, có thể lúc đó tôi nghe nhầm thôi...???:"...Tôi là một giọng nói, nhưng giọng nói thì không phải là sự sống..."???:"...Mâu thuẫn mới có thể giao thoa, giao thoa mới là đối thoại..."Paimon:Lại nói chuyện nữa rồi kìa!Cimest:Không sao đâu. Những âm thanh này sẽ không làm hại chúng ta. Họ... chỉ than thở về quá khứ của mình thôi.Nhà Lữ Hành:Than thở về quá khứ...Những âm thanh này, là của những công chúa đó sao?Cimest:Nói chính xác là có cả công chúa và hoàng tử. Điểm chung của họ là... đều đến từ một vương quốc đã diệt vong.Họ đến đây tìm kiếm câu trả lời, nhưng không thu được gì. Chỉ có thể ở lại đây và than thở vô ích.Nhà Lữ Hành:Cô rất am hiểu nơi này nhỉ.Cô đã đến đây nhiều lần rồi sao?Cimest:Không hổ danh là Người Bảo Vệ, hiểu được vấn đề chính ngay lập tức. Đúng vậy, ngay sau khi lên ngôi, tôi đã thường xuyên đến đây.Dù sao thì so với những công chúa và hoàng tử trước đây, tôi chẳng có gì nổi bật cả.Mong chờ phép màu bỗng nhiên xuất hiện, tìm thấy Người Bảo Vệ thực sự, quá là viển vông.Nhưng vì vương quốc, ít nhất tôi cũng phải đi khắp nơi tìm cách hoàn thành "sứ mệnh", không thể cứ thế nhìn vương quốc diệt vong được.Vì vậy, tôi tìm kiếm khắp nơi, nhưng không thu hoạch được gì. Cuối cùng, tôi nhắm vào Hang Kỳ Quái.Vì tình hình hang động này vẫn chưa được điều tra rõ, với tôi cũng lo cho sức khỏe và giọng nói của Saborn cùng Souffache, nên tạm thời chưa vào Hang Kỳ Quái...Bây giờ, vì tương lai của vương quốc, cũng vì những quán quân đã già đi, tôi buộc phải bước vào đó.Faurobert:...Paimon:Công chúa đừng sợ! Có [ ] siêu lợi hại và Faurobert nhảy siêu giỏi ở đây. Còn tôi... Tôi cũng biết bay nữa!Dù có chuyện gì xảy ra thì chúng tôi cũng sẽ bảo vệ cô an toàn. Đúng không nào? [ ], Faurobert?Nhà Lữ Hành:Rất sẵn lòng, thưa công chúa điện hạ.Cứ để tôi lo.Faurobert:Chúng ta... có thể đúng không? Chắc là có thể chứ nhỉ? Nhưng nói thật, nhảy trong hang động là rất khó đó...Cimest:Không sao đâu, quán quân, chúng ta còn rất nhiều thời gian để chuẩn bị mà.Dù sao... Trước tiên chúng ta phải nghĩ cách để vào được hang động này đã.Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Thử mở "cửa"Cimest:Cửa... mở rồi?Cimest:Đi nào các vị, chúng ta nên vào trong xem thôi.Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Tiến về phía trước trong Hang Kỳ QuáiPaimon:Tôi... tôi thấy xung quanh đây lạnh buốt... Bầu không khí thật kỳ lạ...Nhưng may mà không gặp phải thứ gì đó kỳ lạ ở xung quanh...Cimest:...Đợi đã, hình như trên tường có khắc gì đó nhỉ?Có vẻ như... là một câu chuyện?Nhà Lữ Hành:Câu chuyện gì vậy?Cimest:"...Công chúa tự tay thiết lập thí luyện, ở trong vương quốc chờ đợi Người Bảo Vệ..."Hình như tôi đã từng đọc câu chuyện này trong ghi chép của vương quốc rồi.Theo truyền thuyết, Người Bảo Vệ của vương quốc đó mãi không đến, tài nguyên sắp cạn kiệt. Vì vậy, công chúa tên là Ceoya đã đưa ra một quyết định...Cô ấy khiến toàn bộ thần dân chìm vào giấc ngủ, phong ấn tất cả lãnh thổ của vương quốc ngoại trừ lâu đài, chỉ còn lại bản thân trên đó chờ đợi Người Bảo Vệ...Nhà Lữ Hành:Vậy cuối cùng vị công chúa đó...Cimest:Cô ấy vẫn không đợi được. Theo ghi chép trong sách cổ, cuối cùng thì cô ấy đã một mình đến Hang Kỳ Quái, và từ đó biến mất khỏi thế giới...Vị công chúa này quả thực rất dũng cảm. Nhưng tôi không tán thành với cách làm của cô ấy.Theo tôi thấy, thay vì chìm đắm trong chờ đợi, để cho thần dân ngủ say và phó thác hoàn toàn vương quốc cho vận mệnh mịt mờ sắp đặt...Chi bằng chủ động tấn công, kêu gọi toàn thể thần dân chung sức đồng lòng, cùng nhau tìm kiếm Người Bảo Vệ....Nếu vậy, cho dù cuối cùng vẫn không thể tránh khỏi vận rủi, thì ít nhất cũng có thể bình thản mà đối mặt với tất cả.Haha, như câu nói cuối cùng của câu chuyện này vậy: "Các câu chuyện tuân theo quy tắc, diễn ra theo mô hình tuần hoàn, nhưng mỗi câu chuyện đều nên có con đường riêng của nó."Nhà Lữ Hành:Công chúa, tạm thời thì cô đừng chuẩn bị tâm lý như vậy nhé...Đúng đó. Chúng ta vẫn chưa đi đến cuối cùng mà, biết đâu có thể tìm thấy manh mối quan trọng thì sao!Xin lỗi. Tôi thất lễ rồi... Chúng ta tiếp tục đi xung quanh xem thử thôi.Nhìn tình hình xung quanh, có vẻ như chúng ta vẫn chưa hoàn toàn vượt qua thí luyện trong Hang Kỳ Quái này nhỉ...(Tiếp tục tiến lên)(Đoạn hội thoại bổ sung xuất hiện nếu người chơi đọc Dòng chữ trên bức tường bên trái)Những Chữ Mơ Hồ:"...Điều khó chịu là nó vừa có căn cứ vừa hiển nhiên dễ thấy..."(Đoạn hội thoại bổ sung xuất hiện nếu người chơi đọc Dòng chữ trên bức tường bên phải)Những Chữ Mơ Hồ:"...Một hệ thống để nói lời tạm biệt. Vô cùng dễ thấy..."(Tới chỗ Faurobert và Cimest)Faurobert:Lá sen và giọt sương... Sao câu chuyện này lại được khắc ở đây nhỉ...?Nhà Lữ Hành:Đó là gì vậy?Faurobert:Trên này khắc một câu chuyện: "...Ngày xửa ngày xưa, có một chú ếch giấy ao ước có được đôi cánh.""Chú ếch cầu nguyện với nữ thần. Nữ thần nói rằng, chỉ cần nhảy cao hơn tất cả những chú ếch giấy khác, thì nó sẽ có được đôi cánh..."Paimon:Khoan đã... Nếu đã nhảy cao hơn tất cả ếch giấy khác, thì nó còn cần đôi cánh để làm gì nữa?Nhà Lữ Hành:Có lẽ chỉ là cách nói cường điệu chăng?Faurobert:Không... Vị quán quân này được ghi chép rõ ràng trong danh sách của ban tổ chức rồi.Chú ếch giấy này tên là Cibrelus, từng đoạt chức vô địch bảy lần liên tiếp, sở hữu sức mạnh vô địch không ai bì kịp.Biểu tượng của chú ếch đó là đôi cánh được làm từ lá sen, có biệt danh là "Cibrelus Có Cánh" vào thời bấy giờ.Paimon:Bảy lần liên tiếp... Faurobert, tôi nghe nói anh cũng từng vô địch nhiều lần mà nhỉ...Faurobert:Tôi à? Tôi cũng bảy lần, còn Estampe thì sáu lần.Nhưng tôi tuyệt đối không so được với vị quán quân này! Những bậc tiền bối ấy đã tự mày mò luyện tập mà không có bất kỳ kinh nghiệm nào.Sở dĩ những hậu bối như chúng tôi có thể nhảy cao hơn, là vì chúng tôi đứng trên vai của những người đi trước.Paimon:Lại bắt đầu thói tự ti về bản thân rồi...Nhà Lữ Hành:Vị quán quân đó sau này ra sao?Faurobert:Không biết nữa... Theo ghi chép của ban tổ chức thì Cibrelus đã tham gia cuộc thi nhảy cuối cùng và giành vị trí á quân.Nhà Lữ Hành:Á quân? Vậy nghĩa là...Faurobert:Đúng vậy. Cibrelus không thể đảm nhận nhiệm vụ đón công chúa nữa, anh ấy... cũng tuyên bố giải nghệ.Cibrelus nói với bạn bè rằng, anh ấy không biết ý nghĩa của cuộc thi nhảy là gì, cho đến khi tìm ra ý nghĩa thì anh ấy sẽ không tham gia thi đấu.Sau đó, anh ấy không bao giờ xuất hiện trong bất kỳ ghi chép nào ở Ao Khúc Hát Mưa nữa.Cimest:...Giống như những hoàng tử và công chúa kia vậy. Vị quán quân này đã biến mất khỏi thế giới vào một thời điểm nào đó.Faurobert:Đúng vậy. Haiz, câu chuyện này quả thực không phải điềm lành...Cimest:Khoan đã. Câu chuyện này cũng kết thúc bằng câu... "Các câu chuyện tuân theo quy tắc, diễn ra theo mô hình tuần hoàn, nhưng mỗi câu chuyện đều nên có con đường riêng của nó."Câu này xuất hiện nhiều lần, rốt cuộc có nghĩa gì nhỉ...Nhà Lữ Hành:Hãy cứ giải quyết những thí luyện khác trước đã.Cimest:Ừm. (Cô/ Cậu) nói đúng, chúng ta nên tập trung vào vấn đề khó nhằn trước mắt đã.Không biết cuối cùng câu hỏi này sẽ đưa chúng ta đến đâu...Paimon:...Bên trong là gì vậy?Cimest:Xem ra hang động này không muốn đưa ra câu trả lời trực tiếp, mà muốn thử thách khả năng của chúng ta.Faurobert:Hmm... Đúng là chuyện tốt luôn phải trải qua nhiều gian nan mà.Nhà Lữ Hành:Lại là thí luyện à... Được thôi, tiếp tục nào.Nhà Lữ Hành: Giao cho mọi người đấy, tôi mệt lắm rồi!Cimest:Thật lòng xin lỗi, Người Bảo Vệ. Nhưng đây là bước cuối cùng rồi, xin hãy giúp chúng tôi nhé.Paimon:Tôi cũng mệt lắm... Sắp không bay nổi nữa rồi...Nhưng công chúa đã nói thế rồi thì [ ], chúng ta cố thêm một chút đi.Cimest:Cảm ơn nhé! Vậy thì chúng ta... đi xem thử xem thí luyện cuối cùng đó là gì đi.Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Thử hoàn thành "thí luyện" trong Hang Kỳ QuáiMột hoạt cảnh đang phát.Paimon:Tuyệt vời! Vậy là chúng ta đã vượt qua một thí luyện rồi nhỉ? Hihi, cũng khá suôn sẻ đấy chứ.Nhà Lữ Hành:Tôi đã là bậc thầy thí luyện rồi.Phải nói là quen tay hay việc...Faurobert:Kỹ năng của (cô/ cậu) thật tuyệt vời! Haiz, giá như tôi cũng có năng khiếu như vậy thì tốt rồi.Hửm? Hình như tôi nghe thấy động tĩnh gì đó...???:"Các câu chuyện tuân theo quy tắc, diễn ra theo mô hình tuần hoàn, nhưng mỗi câu chuyện đều nên có con đường riêng của nó.""...Ngày xửa ngày xưa, có một chú ếch giấy ao ước có được đôi cánh.""Chú ếch cầu nguyện với nữ thần. Nữ thần nói rằng, chỉ cần nhảy cao hơn tất cả những chú ếch giấy khác, thì nó sẽ có được đôi cánh...""Ngày xửa ngày xưa, có một công chúa đã đích thân thiết lập thí luyện trong vương quốc...""Cô chờ đợi rất lâu. Người Bảo Vệ đó rốt cuộc đang ở đâu..."Paimon:Woa, giấy biết nói kìa?!Nhà Lữ Hành:Trong thế giới này thì...Cũng chẳng có gì kỳ lạ...Bản Thảo Cũ Kỹ:Lại là một chú ếch giấy, giống như tôi. Lại là một quán quân vô dụng, lại là tuổi thanh xuân lãng phí, đôi cánh vô dụng và thoái hóa...Faurobert:Lẽ nào anh là...Bản Thảo Cũ Kỹ:Tôi là giọt sương bị bốc hơi, là đôi cánh không còn sức để bay. Tôi không còn xứng đáng với cái tên Cibrelus nữa.Cimest:Rất vinh hạnh được gặp cô, công chúa Ceoya.Bản Thảo Mệt Mỏi:Tôi cũng rất vinh dự được gặp cô. Lại là một công chúa xa lạ.Paimon:Họ chính là... quán quân và công chúa được nhắc đến trong câu chuyện trên tường trước đó sao?Nhà Lữ Hành:Có vẻ như chỉ là hai bản thảo nhỉ...Cimest:Rất vinh dự được gặp hai vị. Hai vị đã nghiên cứu trong hang động này rất lâu, giờ đây chắc cũng biết được mục đích của chúng tôi đến đây rồi nhỉ.Công chúa điện hạ, cô đã tìm được câu trả lời chưa? Người Bảo Vệ cần tìm kiếm rốt cuộc đang ở đâu?Faurobert:Quán quân vĩ đại! Anh biết cô công chúa mà ếch giấy chúng ta cần cứu đang ở đâu không?Bản Thảo Cũ Kỹ:...Mấy người về đi. Nơi đây không có câu trả lời, chỉ có câu hỏi nối tiếp câu hỏi mà thôi.Không có dòng sông nào đang chờ đợi, lá sen cũng không tồn tại vì chúng ta. Ao hồ không bao giờ có vòng nguyệt quế và công chúa cả."Các câu chuyện tuân theo quy tắc, diễn ra theo mô hình tuần hoàn..." Niềm hy vọng vô nghĩa này. Khi nào sự lặp lại này mới kết thúc đây...Hãy chờ đi, hãy cứ chờ đi. Nơi đây không có câu trả lời, chỉ có những câu hỏi nối tiếp câu hỏi mà thôi.Chiếc bút vẽ nên nét chữ đã ngừng, mực của số phận đã khô cạn. Người Bảo Vệ và dấu chấm hết sẽ không xuất hiện nữa. Cho đến tận bây giờ."...Nhưng mỗi câu chuyện đều nên có con đường riêng của nó." Đây là lời cầu nguyện của số phận, khi nào con đường mới có thể mở ra chứ...Paimon:Họ đang nói gì vậy? Tôi, tôi nghe không hiểu lắm...Nhà Lữ Hành:Dù sao cũng không phải chuyện tốt gì.Chẳng khác gì chưa nói cả.Paimon:Hả? Sao lại thế chứ...Faurobert:"Không có dòng sông nào đang chờ đợi, lá sen cũng không tồn tại vì chúng ta." Câu nói này như ám chỉ Ao Khúc Hát Mưa của chúng ta đã...Cimest:"Người Bảo Vệ và dấu chấm hết sẽ không xuất hiện nữa."...Dù gì thì bây giờ cũng chưa phải lúc kết luận. Chúng ta vẫn chưa hoàn thành thí luyện mà.Faurobert:...Được thôi. Nản chí khi cuộc thi chưa kết thúc quả là không nên.Nhà Lữ Hành:Giải quyết xong những thí luyện này đã.Paimon:Ừm! Phấn chấn lên nào, biết đâu tiếp theo sẽ có những bất ngờ thú vị thì sao!(Hoàn thành tất cả các thử thách)Paimon:Như vậy là chúng ta đã vượt qua tất cả thí luyện rồi nhỉ?Nhà Lữ Hành:Thí luyện đã hoàn thành rồi...Nhưng hình như không có gì xảy ra nhỉ?Cimest:...Thánh vật mà tôi đem tới, cũng không có phản ứng gì.Faurobert:Chẳng lẽ chúng ta cứ phải chờ ở đây sao? Nhưng... Nhưng rốt cuộc chúng ta phải chờ cái gì vậy?Paimon:Chắc không phải chờ một vị thần nào đó đột nhiên gợi ý cho chúng ta đấy chứ?Bản Thảo Mệt Mỏi:Điều chúng ta muốn làm, chỉ có chờ đợi. Điều chúng ta có thể làm... cũng chỉ có chờ đợi.Bản Thảo Cũ Kỹ:Chờ đợi là ý nghĩa, và tương lai là bí ẩn.Paimon:Họ xuất hiện bao giờ vậy? Lại còn cứ bắt chúng ta phải chờ đợi... Rốt cuộc muốn chúng ta chờ cái gì chứ!?Cimest:Có lẽ họ cũng không biết. Cho nên...Nhà Lữ Hành:Họ vẫn luôn "chờ đợi" đến tận bây giờ.Cho đến khi bản thân trở thành một bản thảo.Bản Thảo Cũ Kỹ:Chúng tôi là tiếng vang không vọng lại, sự hiện hữu không tồn tại, và những đoạn văn trắng tinh... Các người cũng vậy.Bản Thảo Mệt Mỏi:Hãy cùng tôi trở về nơi mình thuộc về. Các câu chuyện tuân theo quy tắc, diễn ra theo mô hình tuần hoàn... mỗi câu chuyện đều nên có con đường riêng của nó.Paimon:Này! À ừm... Đám giấy lộn kia! Sao lại cứ bảo chúng tôi chờ đợi chứ!?Nhà Lữ Hành:Công chúa điện hạ...Chờ đợi sẽ chẳng làm được gì cả.Cimest:Pfft... Hahahaha! Ra là vậy, quả nhiên tôi không đến nhầm chỗ.Ceoya tôn kính, tôi đã có được câu trả lời rồi. Các vị, chúng tôi xin cáo từ trước đây.Cảm ơn các vị vì những gì đã làm. Nhờ vậy mà tôi mới biết được trong Hang Kỳ Quái này không hề có câu trả lời.Lúc đến đây tôi còn lo lắng, rằng tôi phải trả giá đắt như thế nào mới tìm được cách cứu vương quốc từ nơi này.Hóa ra, trong Hang Kỳ Quái chỉ có một đống bản thảo cũ kỹ lừa dối bản thân bằng sự chờ đợi. Thật tốt quá, xem ra hy vọng vẫn còn ở nơi khác.Bản Thảo Mệt Mỏi:...Tương lai là bí ẩn, chờ đợi là ý nghĩa!Cimest:Không. Bí ẩn mới là ý nghĩa đấy, thưa công chúa điện hạ.Chờ đợi chỉ đem lại chờ đợi. Tôi sẽ không dùng cách này để cứu vương quốc đâu.Nếu Người Bảo Vệ không đến, vậy thì tôi sẽ đi tìm. Nếu tôi không tìm thấy trong vương quốc của mình thì tôi sẽ đi khắp nơi trên thế giới để tìm.Nếu trên thế giới này cũng không có Người Bảo Vệ, tôi sẽ đi tìm ở bên ngoài thế giới... Cho dù vương quốc của tôi đến cuối cùng vẫn sẽ bị đặt dấu chấm hết, thì tôi cũng muốn nhìn xem chiếc bút đó sẽ đặt xuống như thế nào.Bản Thảo Mệt Mỏi:Thật mù quáng, nóng nảy và ngông cuồng!Bản Thảo Cũ Kỹ:Thật dốt nát, thiển cận và thiếu kiên nhẫn!Cimest:Tùy các vị đánh giá. Nhưng như các vị đã nói: "Các câu chuyện tuân theo quy tắc, diễn ra theo mô hình tuần hoàn, nhưng mỗi câu chuyện đều nên có con đường riêng của nó."Nếu con đường của các vị là khổ sở chờ đợi ở đây, vậy thì con đường của tôi chính là tiếp tục tiến về phía trước.Faurobert:Hmm, có phải tôi nên nói gì đó không? Khụ... Nếu có thể, tôi cũng muốn được đồng hành cùng công chúa điện hạ...Nhà Lữ Hành:Chà! Sao bỗng nhiên anh lại có động lực thế!Faurobert:Dù sao thì... Nếu tôi giúp công chúa tìm được Người Bảo Vệ, vậy thì cũng coi như là "cứu công chúa" rồi.Tôi là quán quân của Ao Khúc Hát Mưa. Nên dù là vì Ao Khúc Hát Mưa thì tôi cũng phải tiếp tục thực hiện chức trách...Cimest:Nếu anh đồng ý hỗ trợ, tôi xin thay mặt toàn bộ Vương Quốc Chuông Gió cảm ơn anh.Faurobert:Nhưng tất nhiên, tôi còn phải đi xin ý kiến của ban tổ chức, đặc biệt là Horellou và Estampe. Mọi người biết đấy, tôi cứ làm hỏng việc suốt...Nhà Lữ Hành:Chúng tôi tin anh.Quán quân siêu hạng của chúng ta.Paimon:Tuyệt vời! Vậy tiếp theo chúng ta sẽ...Ơ? Công chúa điện hạ! Thánh, thánh vật bên cạnh cô... Nó sáng lên rồi![Thời Gian: Thánh vật sáng lên, dòng chảy hình thành, đèn bay vào, người chơi tiến về phía dòng chảy]Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Rời khỏi Hang Kỳ QuáiBay quanh di tíchPaimon: Sao chúng ta lại bay lên rồi...? Không đúng! Thánh vật đó tại sao đột nhiên lại sáng lên chứ?Cimest: "...Mỗi trang giấy đều có con đường của riêng mình", thì ra là ý này...Paimon: Công chúa điện hạ xem ra đã hiểu được điều gì đó... Nhưng tôi vẫn không hiểu...Faurobert: Nghe có vẻ như trước tiên chúng ta phải tìm một chiếc lá sen thuộc về mình, sau đó theo nó trôi dạt về phía trước...Faurobert: Haiz, nhưng chủ nhân của thánh vật này có từng nghĩ... Nếu chúng ta rơi xuống nước giữa đường thì phải làm sao không?Cimest: Vậy thì lại trèo lên. Giống như cách mà anh từng làm, vượt qua gian nan, chứng minh dũng khí của bản thân.Faurobert: Vậy, vậy sao? Cảm ơn công chúa điện hạ. Nhưng tôi thấy tôi chỉ chứng minh được một điều rằng tôi không giỏi thi đấu thôi...Vương Quốc Chuông Gió, SimulankaSóc Bay Ngạc Nhiên: Công chúa điện hạ! Là công chúa điện hạ kìa!Sóc Bay Vui Vẻ: Nhìn kìa, công chúa điện hạ và rất nhiều người... bay cùng với ếch. Cô ấy tìm được Người Bảo Vệ rồi sao?Sóc Bay Lớn Giọng: Nhìn kìa! Thánh vật của chúng ta đang sáng lên ở phía trước! Người Bảo Vệ của chúng ta đến rồi!Sóc Bay Vui Vẻ: Tuyệt vời! Lần này chúng ta có thể yên tâm bay qua bay lại rồi!Giọng Nói Không Còn Mệt Mỏi: Tiến lên chính là hy vọng, rời khỏi chính là tương lai... Một bước tiến nằm ngoài cả điểm cuối.Giọng Nói Không Còn Mệt Mỏi: Đối thoại là dũng khí, tái diễn là sinh tồn, theo đuổi là ý nghĩa...Ao Khúc Hát Mưa, SimulankaẾch Giấy Hân Hoan: Này! Đó chẳng phải là quán quân của chúng ta sao? Này! Faurobert!Ếch Giấy Vui Tươi: Faurobert bay lên rồi kìa, thật là lợi hại!Ếch Giấy Vui Tươi: Nhìn bên này đi, quán quân! Vẫy chân về phía chúng tôi đi!Ếch Giấy Hân Hoan: Hahaha, anh ấy xấu hổ rồi. Chúng ta đừng làm khó anh ấy nữa. Chúc thuận lợi nhé, Faurobert!Giọng Nói Không Còn Mệt Mỏi: Thì ra là vậy, thì ra là vậy...Giọng Nói Không Còn Mệt Mỏi: "Các câu chuyện tuân theo quy tắc, diễn ra theo mô hình tuần hoàn, nhưng mỗi câu chuyện đều nên có con đường riêng của nó."Giọng Nói Không Còn Mệt Mỏi: Tạm biệt, chúc mọi người tìm được con đường của riêng mình. Tạm biệt...Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Nói chuyện với FaurobertFaurobert:Ối... Chân của tôi có đang chạm đất không? Tôi sắp không cảm nhận được nó nữa rồi.Nhà Lữ Hành:Bốn chân của anh đang chạm đất đấy.Chúng vẫn ổn, ổn hơn chúng tôi nhiều.Cimest:...Những công chúa trước đây có vẻ cũng đã rời đi cả rồi. Hy vọng họ đã thực sự rời khỏi Hang Kỳ Quái đó.Paimon:Hihi, chuyến đi đến Hang Kỳ Quái này cũng không uổng phí đấy. Thánh vật đã sáng lên, vương quốc của công chúa điện hạ cũng được cứu rồi.Cimest:Ừm. Thánh vật sáng lên, nghĩa là nó đã tìm thấy "Người Bảo Vệ" xứng đáng được công nhận."Người Bảo Vệ" mà thánh vật tìm kiếm, không phải là những dũng sĩ bình thường."Người Bảo Vệ" xứng đáng được công nhận, là người dũng cảm luôn bảo vệ "trái tim" mình, không ngừng tiến về phía trước.Thánh vật này là câu trả lời, nhưng chúng ta lại luôn coi nó là câu hỏi.Nhà Lữ Hành:Những bản thảo trong hang động, vẫn luôn chờ đợi.Cimest:Họ đang chờ "con đường" của riêng mình xuất hiện... Chờ đợi đến tận bây giờ.Nhưng chờ đợi cũng chỉ mang lại chờ đợi. Haha, không ai có thể tìm thấy câu trả lời để giải quyết vấn đề ngay từ chính vấn đề đó.Giống như... Chúng ta sẽ không thể hái một chiếc lá từ trên cây nếu đứng trên chính chiếc lá đó.Paimon:Chà... Nghe nhức hết cả đầu. Phức tạp thật...Tóm lại, họ không phải là "Người Bảo Vệ" mà thánh vật công nhận, chỉ có công chúa điện hạ và Faurobert mới phải thôi!Bây giờ thánh vật đã sáng lên, Người Bảo Vệ cũng được tìm thấy. Vấn đề đã được giải quyết rồi đúng không, công chúa điện hạ?Cimest:Hmm, có thể nói là vậy. Nhưng tôi cũng không ngờ là thánh vật lại sáng lên như thế... Lại phải phiền Saborn và Souffache đến thư viện nghiên cứu rồi...Paimon:Đúng rồi, giờ đã chọn được Người Bảo Vệ rồi, vậy... những thí luyện của thánh vật có còn ý nghĩa gì nữa không?Nhà Lữ Hành:Bỏ đi thì thật đáng tiếc.Tôi vẫn muốn chơi tiếp.Cimest:Tôi sẽ giữ lại những thí luyện đó. Tuy nhiên, không phải để "tuyển chọn" Người Bảo Vệ, mà là để "rèn luyện" Người Bảo Vệ.Nếu mỗi con sóc bay đều trở thành "Người Bảo Vệ", vậy thì trong tương lai, bất kể Vương Quốc Chuông Gió gặp phải khó khăn gì thì cũng đều có thể vượt qua.Hahaha, tôi đã muốn làm điều này từ lâu rồi. Đáng tiếc là bị thánh vật mãi không chịu sáng lên này, với cả Saborn và Souffache ngăn cản.Bây giờ thánh vật đã công nhận tôi, vậy thì bổn công chúa đã có thể muốn làm gì thì làm rồi.Nhà Lữ Hành:Không hổ danh là công chúa điện hạ!Paimon:Không đúng không đúng, bây giờ phải là... Công chúa điện hạ kiêm Người Bảo Vệ tài giỏi nhất Vương Quốc Chuông Gió!Faurobert:Khụ... Ừm, công chúa điện hạ, tôi có thể tham gia những bài "rèn luyện" ở vương quốc của cô không?Nhà Lữ Hành:Anh cũng muốn thử sao?Đúng là rất nhiệt huyết đấy...Faurobert:Không phải. Vừa nãy mọi người không nghe thấy sao? Có một giọng nói vẫn luôn vang lên bên cạnh.Faurobert:"...Đây là thí luyện mà cậu phải nhận, để phục vụ công chúa Cimest, và để hoàn thành sứ mệnh..."Nhà Lữ Hành:Không có.Là ai đang nói thế?Faurobert:Giọng nói này giống hệt với bản thảo tự xưng là Cibrelus trong Hang Kỳ Quái!Vị quán quân đó sẽ không nghĩ rằng tôi có thể hoàn thành sứ mệnh của Ao Khúc Hát Mưa đấy chứ?Công chúa Cimest nào có cần tôi cứu, tôi mới là người cần công chúa Cimest giúp đỡ kìa...Nhà Lữ Hành:Vậy anh tự đồng ý với người đó rồi à?Faurobert:À, không! Hoặc nói đúng hơn là anh ta không hề có ý định quan tâm đến tôi... Nhưng vì sứ mệnh của Ao Khúc Hát Mưa, tôi cũng hết cách rồi...Cimest:Anh muốn tiếp nhận thí luyện? Vậy thì đương nhiên là hoan nghênh rồi. Quán quân của Ao Khúc Hát Mưa chịu đến vương quốc của tôi phục vụ, tất nhiên là tôi mong còn không được rồi.Hơn nữa, sau này tôi còn dự định đi du lịch xa, tôi đang muốn mời anh cùng đi đây.Dù sao thì trên thế giới này cũng sẽ có những nơi không có gió. Đến lúc đó, chỉ đành dựa vào đôi chân dẻo dai của quán quân là anh thôi.Faurobert:Thật không? Vậy, vậy tôi... sẽ cố gắng, không để xảy ra sai sót. Nhưng tôi chưa bao giờ cõng ai để nhảy cả...Cimest:Vậy thì sau này anh phải rèn luyện nhiều hơn rồi. Hai vị, cảm ơn đã giúp đỡ tôi và cả vương quốc.Mặc dù... vẫn còn rất nhiều bí ẩn chưa được giải đáp. Tại sao chúng tôi phải tìm kiếm Người Bảo Vệ, tại sao vương quốc lại tự hủy diệt, tại sao Ao Khúc Hát Mưa lại có sứ mệnh như vậy...Nhưng ít nhất thì vương quốc đã được cứu. Tôi đã có thêm thời gian để suy nghĩ về vấn đề này.Đoạn hội thoại thay thế xuất hiện nếu người chơi chưa hoàn thành Câu Chuyện Bắt Đầu Từ Khu Rừng Không Mưa.Cimest:Đôi khi tôi nghĩ... Trên đời này tốt nhất là thật sự có một vị "nữ thần" nào đó. Cô ấy đã viết tất cả những câu chuyện liên quan đến chúng ta. Như vậy, có lẽ tôi cũng có thể hỏi trực tiếp cô ấy.Faurobert:Nhưng thưa công chúa, cho dù nữ thần đó có tồn tại... Cô ấy đã viết nên câu chuyện, vậy thì tại sao lại không cho chúng ta một cái kết chứ?Nhìn những người đáng thương trong hang động kia và chúng ta kìa. Haiz... Thật là khổ sở...Cimest:Nếu nữ thần đó thật sự tồn tại, tôi cũng muốn tìm cô ấy để hỏi... Nhưng mà, bất kể nữ thần có tồn tại hay không, ít nhất chúng ta cũng đã học được câu nói đó."Các câu chuyện tuân theo quy tắc, diễn ra theo mô hình tuần hoàn, nhưng mỗi câu chuyện đều nên có con đường riêng của nó."Có quá nhiều chuyện cần phải suy nghĩ thêm... Các vị, hãy nhận những món quà cảm ơn này nhé... Báu vật tôi mang theo chỉ có những thứ này thôi.Nếu sau này rảnh rỗi thì hãy đến thăm Vương Quốc Chuông Gió nhé. Tôi tin rằng... Có lẽ (cô/ cậu) sẽ muốn hỏi tôi một số câu hỏi.Nhưng trước đó, tôi cần nghỉ ngơi một lúc và suy nghĩ kỹ hơn đã...Đoạn hội thoại thay thế xuất hiện nếu người chơi hoàn thành Câu Chuyện Bắt Đầu Từ Khu Rừng Không Mưa.Paimon:À... [ ] có nghĩ rằng những bản thảo trong Hang Kỳ Quái có liên quan đến câu chuyện mà chúng ta đã nghe trước đây không?Nhà Lữ Hành:Là truyền thuyết mà Nilou đã kể cho chúng ta đó...Nữ Thần Vận Mệnh viết câu chuyện bằng mực...Cimest:(Cô/ Cậu), (cô/ cậu) biết gì sao?Paimon:Nói ra thì đó là một chuyện rất phức tạp... Không phải không phải, thực ra cũng không quá phức tạp...Kể cho công chúa Cimest và Faurobert câu chuyện về "Nữ Thần Vận Mệnh"...Cimest:Nói cách khác, tất cả những gì chúng ta trải qua... đều là câu chuyện do "Nữ Thần Vận Mệnh" viết nên.Faurobert:Được thôi... Lần này chúng ta trở thành nhân vật trong câu chuyện thật rồi. Nhưng tại sao nữ thần ấy đã viết câu chuyện mà lại không cho chúng ta một kết thúc chứ?Nhìn những người đáng thương trong hang động kia và chúng ta kìa. Haiz... Thật là khổ sở...Cimest:Nói vậy thì nữ thần cũng là người nghĩ ra câu nói đó sao: "Các câu chuyện tuân theo quy tắc, diễn ra theo mô hình tuần hoàn, nhưng mỗi câu chuyện đều nên có con đường riêng của nó."...Tôi cần suy nghĩ kỹ về những chuyện này. Các vị, hãy nhận những món quà cảm ơn này nhé... Báu vật tôi mang theo chỉ có những thứ này thôi.Nếu sau này rảnh rỗi thì hãy đến thăm Vương Quốc Chuông Gió nhé. Tôi tin rằng... Có lẽ (cô/ cậu) sẽ muốn hỏi tôi một số câu hỏi.Nhưng trước đó, tôi cần nghỉ ngơi một lúc và suy nghĩ kỹ hơn đã...Hội thoại sau nhiệm vụVương Quốc Chuông Gió, SimulankaTuỳ chọn hội thoại: Nói chuyện với CimestCimestNhà Lữ Hành:Tiếp theo mọi người định làm thế nào?Cimest:Hmm... Đầu tiên, tôi sẽ thông báo cho khắp khu rừng rằng thánh vật đã đưa ra phán quyết.CimestPaimon:Tại sao phải làm như vậy?Cimest:Nếu giải thích cho mọi người về những chuyện chúng tôi đã trải qua thì thật sự quá phức tạp.Hơn nữa, trong chốc lát mọi người chắc cũng không hiểu được tại sao tôi lại vừa là công chúa, vừa là dũng sĩ.Đến thời điểm thích hợp, tôi sẽ ghi chép lại chi tiết mọi chuyện và thông báo cho tất cả thần dân dưới dạng văn bản.Trước đó, tôi vẫn sẽ xử lý các công việc của khu rừng với tư cách là công chúa.Sau khi cải tạo xong "sân thí luyện" thành "sân tập luyện" thì tôi sẽ lên đường.Nhà Lữ Hành:Lên đường?Cô muốn đi đâu?Faurobert:Công chúa điện hạ còn nhớ... Khi ở trong hang động, thánh vật đó rốt cuộc đã sáng lên vì ai không?Cimest:Hả? Sáng lên vì ai ư?Faurobert:Đúng vậy, lúc đó chúng ta đều ở bên cạnh thánh vật. Công chúa điện hạ đương nhiên đáng được công nhận, nhưng tôi, tôi...Nhà Lữ Hành:Anh là quán quân được quán quân công nhận.Paimon:Đúng thế. Vị quán quân đó đến nhờ riêng anh, vậy còn có gì là không xứng được công nhận nữa chứ?Faurobert:Haiz, có lẽ vì hào quang của công chúa điện hạ quá lóa mắt, làm cho mọi người đều hiểu lầm rồi...Cimest:Vậy thì quán quân, anh có sẵn sàng trải qua thí luyện một lần nữa không?Tôi, công chúa Cimest của khu rừng, sẽ đích thân dùng thánh vật làm chứng cho anh.Faurobert:Tất nhiên! Tôi sẵn sàng!Nhà Lữ Hành:Đừng kích động quá...Đau, đau tai quá.Paimon:Chỉ cần nhắc đến công chúa điện hạ là đã kích động thế này. Haha, Faurobert...Faurobert:Mọi người đừng hiểu lầm! Tôi, tôi là vì sứ mệnh của Ao Khúc Hát Mưa thôi! Tôi đã trải qua bao nhiêu đợt huấn luyện, chính là để cứu... ừm, bảo vệ công chúa điện hạ đó.Với nhiệm vụ quan trọng như vậy, tất nhiên tôi phải đảm bảo tuyệt đối không có sai sót rồi...Nhà Lữ Hành:Anh có bằng lòng đồng hành với công chúa điện hạ không?Faurobert:Bằng, bằng lòng...Cimest:Haha, vậy là tốt rồi. Vậy thì quán quân Faurobert, anh đã sẵn sàng tiếp nhận thí luyện của tôi chưa?Faurobert:Vâng, công chúa điện hạ! Bất cứ lúc nào!Paimon:Woa! Thánh vật lại sáng lên rồi! Sáng, sáng quá!Tuỳ chọn hội thoại: Nói chuyện với Saborn và SouffracheSaborn:Cô và vị ếch giấy đó, cả hai đều được công nhận là Người Bảo Vệ sao?!Souffache:Không thể tin được, chưa nghe bao giờ! Trước đây cũng chưa từng có ghi chép nào về việc này!Saborn:Hơn nữa, cô còn muốn cải tạo lại thí luyện sao... Không được! Không được đâu! Công chúa điện hạ!Souffache:Cô không thể tùy ý thay đổi truyền thống lâu đời nay được! Công chúa điện hạ!Cimest:Được rồi, hai người nói nhỏ thôi, tai tôi sắp điếc cả rồi đây.Chuyện đã được quyết định rồi. Hiện giờ tôi vừa là công chúa, vừa là Người Bảo Vệ được thánh vật công nhận, hai người không thể ngăn cản tôi được nữa.Saborn:Nhưng mà, công chúa điện hạ...Cimest:Hai người cứ yên tâm. Tôi sẽ chủ trì nghi lễ luyện tập, huấn luyện ra nhiều sóc bay đáng tin cậy để bảo vệ vương quốc.Sau đó, tôi mới rời khỏi vương quốc.Souffache:Điện hạ, chúng tôi... Haiz...Cimest:Yên tâm đi. Tôi sẽ tự chăm sóc bản thân mà.Công chúa tôi đây, cuối cùng cũng phải tự mình đối mặt với gió lớn bên ngoài rồi.Saborn:...Tuân lệnh, công chúa điện hạ.Tuỳ chọn hội thoại: Nói chuyện với Faruobert, Estampe và HorellouFaurobert:Estampe! Anh đã đi đâu bấy lâu nay vậy!?Estampe:Khụ, tôi đi dạo xung quanh để thử thí luyện đó. Khá thú vị đấy, nhưng cần phải dùng cách khác để vượt qua.Horellou đã kể cho tôi nghe chuyện của mọi người rồi. Tuyệt thật, Người Bảo Vệ, anh rất có bản lĩnh đấy nhỉ?Anh, anh, anh... Nếu anh ở bên cạnh tôi, chắc chắn tôi sẽ đẩy anh ra giúp tôi! Có mười lần thì tôi sẽ đẩy anh ra cả mười!Chính vì vậy nên tôi mới đi thí luyện đấy. Faurobert, tôi tin anh có thể xử lý được mà. Thấy chưa, anh đã làm được rồi.Horellou:Hahaha, hôm nay quả là ngày may mắn cho Ao Khúc Hát Mưa của chúng ta.Cuối cùng chúng ta cũng có một quán quân chân chính rồi. Mặc dù Faurobert chưa có cơ hội giải cứu công chúa, nhưng tôi tin rằng sẽ có chỗ cho anh ấy thể hiện tài năng.Faurobert:Haiz... Tôi chẳng hề làm gì cả, Horellou à. Tôi chỉ đứng nhìn thôi, mọi chuyện đều do công chúa lo liệu mà.Horellou:Vậy không tốt hơn sao? Chẳng lẽ anh muốn công chúa gặp nguy hiểm ư?Faurobert:Tôi... Chuyện này...Horellou:Được rồi. Faurobert, anh chính là người được vị Cibrelus kia đích thân giao phó sứ mệnh.Faurobert:Tôi còn chẳng biết rốt cuộc đó có phải là Cibrelus không nữa! Tôi chỉ nghe kể về anh ấy, chứ chưa từng nghe anh ấy nói chuyện qua!Estampe:Hơn nữa, anh còn tiếp nhận thí luyện của công chúa nữa. Thật không hổ danh là quán quân.Faurobert:Chúng ta có thể tạm gác lại chuyện này không? Đi mà...Horellou:Tóm lại, tương lai của Ao Khúc Hát Mưa chúng ta phụ thuộc vào anh cả đấy.Bây giờ, cuối cùng chúng ta cũng có thể thoải mái nhảy rồi. Khi về tôi sẽ đề xuất với ban tổ chức thêm nhiều nội dung thú vị vào nội dung thi nhảy xa!Estampe:Đó là một ý kiến hay, tôi sẵn sàng ủng hộ. Chúng ta về thôi.Faurobert:Mọi người đừng bỏ tôi lại đây chứ!

Câu hỏi thường gặp

Nhiệm vụ Đáp Án Của Lá Sen Và Rừng Sâu mở như thế nào?

Xem khối "Thông tin nhiệm vụ" phía trên — điều kiện mở và chuỗi nhiệm vụ theo đúng công bố chính hãng.

Tiếp theo bạn nên…
Chạm vào ô đang sai…