"Đấng Cứu Thế"
Đối mặt với cuộc tấn công của Giáo Đoàn Vực Sâu vào Natlan, bạn quyết định đến gần hang động nơi có chìa khóa bị đánh rơi để tìm cơ hội kết thúc cuộc chiến...
Wiki cơ chế
Thuộc Tính
Tên: Đấng Cứu Thế · Thể Loại: Nhiệm Vụ Ma Thần · Khu Vực: Natlan · Phiên Bản Ra Mắt: 5.7
Mục Tiêu Nhiệm Vụ
1. Quay lại gần hang động lúc trước để điều tra · 2. Giải quyết ma vật xuất hiện · 3. Nói chuyện với thiếu nữ bị ma vật tấn công · 4. Đến "Chủ Nhân Gió Đêm" · 5. Nói chuyện với lính gác tiền tuyến (0/2) · 6. Nói chuyện với Iansan · 7. Quay lại hang động trước đó để điều tra · 8. Bảo vệ Direidyth · 9. Nói chuyện với Direidyth · 10. Đi ngủ và tiến vào giấc mơ... · 11. Nói chuyện với Direidyth
Chuỗi Nhiệm Vụ
1. The Key That Unlocks Fate · 2. "Savior" · 3. A Space and Time Without You
Hội Thoại
Atocpan, NatlanMô Tả Nhiệm Vụ: Đối mặt với cuộc tấn công của Giáo Đoàn Vực Sâu vào Natlan, bạn quyết định đến gần hang động nơi có chìa khóa bị đánh rơi để tìm cơ hội kết thúc cuộc chiến...Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Quay lại gần hang động lúc trước để điều traPaimon: Vòng tới vòng lui cuối cùng vẫn quay lại chỗ này... Có lẽ tên Hilichurl kia đã phát hiện chiếc chìa khóa đó ở gần đây.Paimon: Chúng ta thử tìm kỹ xem có manh mối nào khác không đi. Nhóm Iansan còn đang chờ chúng ta đấy!Paimon: Chẳng có dấu vết gì cả! Rốt cuộc tên Hilichurl đó đã nhặt được chiếc chìa khóa bằng cách nào chứ?Paimon: Chẳng lẽ đúng thật là {em gái}{anh trai} của {NHÀ LỮ HÀNH} đi ngang qua đây, sau đó chiếc chìa khóa đã bất cẩn rơi ra khỏi túi sao?Paimon: Tùy tiện đánh rơi thứ quan trọng như vậy có vẻ không đúng lắm... Hmm... Nhưng cũng khó nói, chuyện đánh rơi đồ cũng có thể xảy ra theo nhiều kiểu khác nhau mà.???: Tốt quá, ở đây có người... Xin hãy giúp tôi với!Paimon: Ơ? Cô là...? Cô gặp phải chuyện gì vậy????: Ah...???: Ah, giờ không phải lúc để ý chuyện này...???: Xin hãy cứu tôi... Đám ma vật đó cứ đuổi theo tôi mãi. Tôi chạy hết nổi rồi, xin các vị hãy nghĩ cách giúp tôi với.Nhà lữ hành: Không sao, đó là sở trường của tôi.Nhà lữ hành: Nhưng mà... ma vật ở đâu thế?Paimon: Đúng thế, ma vật mà cô nói đang ở đâu? Sao tôi không thấy có gì đang đuổi theo cô vậy????: Hả...? Xin lỗi, tôi không hiểu ý của các vị...???: Ma vật đang ở ngay trước mắt mà... Bây giờ chắc không phải lúc nói đùa đâu nhỉ?Paimon: Ôi... Chúng tôi có phải đang đùa đâu! Chúng tôi thực sự không thấy con ma vật nào cả.???: Sao có thể chứ... Thôi, mau chạy trốn cùng tôi nào! Bọn chúng đến rồi!Nhà lữ hành: Nhưng tôi thực sự không nhìn thấy gì cả...Nhà lữ hành: Dù có bảo tôi chạy thì tôi cũng không biết chạy về hướng nào...Paimon: Cô gái đó thật khó hiểu... Rốt cuộc cô ấy đã nhìn thấy gì nhỉ????: Áaaa...!Nhà lữ hành: !!!Nhà lữ hành: ???Paimon: Này, hình như cô ấy bị thương thật rồi!Paimon: Chúng ta mau đi xem thử đi!Paimon: Cô bị thương rồi sao? Rốt cuộc là có thứ gì vậy????: Là ma vật... Ở đó! Mau chạy đi, nguy hiểm lắm...Nhà lữ hành: Để tôi đỡ cô dậy đã...Nhà lữ hành: (Cái gì?!)Nhà lữ hành: (Sao bỗng nhiên... nhìn thấy chúng rồi...)???: Hả? {Cô}{Cậu} đã nhìn thấy rồi sao? Ôi trời... Suýt chút nữa là tôi đã mất mạng rồi...Nhà lữ hành: Xin lỗi nhé...Nhà lữ hành: Cứ giao cho tôi.???: Ừm! Nhờ cả vào {cô}{cậu} đó, Đấng Cứu Thế!Paimon: Đấng, đấng cứu thế?Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Giải quyết ma vật xuất hiệnMục Tiêu Nhiệm Vụ: Nói chuyện với thiếu nữ bị ma vật tấn côngPaimon: Hả? Giải quyết xong rồi sao? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Tôi vẫn không thấy gì cả.Paimon: Cảm thấy cứ như {NHÀ LỮ HÀNH} đang đánh nhau với không khí ấy! Hm... Trông hài hước lắm.Nhà lữ hành: Tôi cũng không hiểu rốt cuộc là tại sao...Nhà lữ hành: Sau khi đỡ tay cô ấy thì tôi đã nhìn thấy được.Paimon: Đỡ tay?Nhà lữ hành: Thử lại lần nữa nhé.Nhà lữ hành: Để tôi xác nhận xem còn ma vật nào không.???: Ừm.???: Ah...Nhà lữ hành: Sao vậy????: Không, không có gì! Không cần xác nhận nữa, xung quanh không còn ma vật nào khác rồi.???: Lúc nãy tôi căng thẳng quá nên không cảm thấy gì, bây giờ bình tĩnh lại rồi, nắm tay... À không, là đỡ... đỡ tay như vậy làm tôi hơi ngại.Nhà lữ hành: Ừm...Nhà lữ hành: Là tôi mạo muội rồi.Paimon: Hả? Chỉ là đỡ tay thôi mà... Cô dễ ngại thật đấy.Direidyth: À... Tôi chưa tự giới thiệu. Tôi tên là Direidyth, cảm ơn hai vị đã cứu tôi. Thật sự rất cảm ơn.Paimon: Đừng khách sáo! Tôi là Paimon, còn đây là {NHÀ LỮ HÀNH}. Nếu là ma vật nhìn thấy được thì chắc {NHÀ LỮ HÀNH} đều có thể tiêu diệt!Paimon: Cho nên... Tôi vẫn chưa rõ chuyện của đám ma vật lúc nãy lắm.Direidyth: Tôi cũng không hiểu... Vì trong góc nhìn của tôi, đám ma vật vẫn luôn ở đó. Ban đầu các vị nói là không thấy, tôi còn tưởng các vị đang cười nhạo tôi nữa...Paimon: Ồ, nhưng nếu hiểu theo kiểu này... Việc chúng ta để mặc một cô gái bị ma vật truy đuổi rồi đứng một bên cười nhạo như vậy thì trông có hơi...Nhà lữ hành: Đúng là còn phản diện hơn cả phản diện nữa.Nhà lữ hành: Khó mà tưởng tượng được đó là việc mà tôi làm ra đấy.Paimon: Mhm-hmm!Paimon: Yên tâm đi, chúng tôi không phải là loại người như vậy đâu. Nếu nói không nhìn thấy thì chắc chắn là đang nói thật đó!Paimon: Nhưng mà vừa rồi cô bị thương đúng không? Bây giờ thế nào rồi?Direidyth: Không nghiêm trọng lắm... Nhưng ban nãy đúng là có bị trật chân, nên tạm thời chắc không đi được...Nhà lữ hành: Bên kia có một cái hang.Nhà lữ hành: Qua đó nghỉ ngơi một lát trước đi.Paimon: Ý hay đó, để chúng tôi đưa cô qua đó.Direidyth: Phù... Thật sự cảm ơn các vị. Mặc dù bị thương, nhưng bây giờ tôi cảm thấy yên tâm hơn nhiều rồi.Direidyth: Ở bên ngoài nói không chừng lại gặp phải ma vật, nên tôi sẽ đợi đến khi bình phục rồi mới đi tiếp...Paimon: Tôi thấy cô đi một mình như vậy nguy hiểm lắm đó! Mà cô từ đâu đến vậy, Direidyth?Direidyth: Tôi đến từ một ngôi làng nhỏ. Sau khi đi một chặng đường rất xa thì bị lạc đường... Ừm, đến nỗi không biết đây là đâu luôn.Direidyth: Có lẽ vì con đường tìm Đấng Cứu Thế đã được định sẵn phải trải qua nhiều gian nan chăng...?Paimon: Đấng Cứu Thế? Hình như trước đó tôi có nghe cô gọi {NHÀ LỮ HÀNH} như vậy. Đó là gì vậy?Direidyth: À, xin lỗi, lúc đó tôi lỡ lời thôi... Vì quả thực quá giống ấy mà...Direidyth: Khụ... Để tôi giải thích lại đầu đuôi sự việc vậy.Direidyth: Ngày xưa, từng có một thánh nhân đi qua ngôi làng nơi tôi sinh sống. Mọi người đều cảm thấy cô ấy biết rõ mọi thứ.Direidyth: Thánh nhân đó từng nói rằng... thảm họa hủy diệt sắp đến, nhưng cùng lúc đó sẽ có một Đấng Cứu Thế xuất hiện.Direidyth: Xét về thời gian thì thảm họa mà thánh nhân nói cũng sắp đến rồi, vì vậy tôi đã nhận nhiệm vụ của bà nội giao cho, rời khỏi làng để tìm Đấng Cứu Thế.Paimon: Thảm họa hủy diệt...?Direidyth: Từ nhỏ tôi đã rất mong chờ được gặp người mà mọi người gọi là Đấng Cứu Thế, và cũng có ấn tượng sâu sắc với dáng vẻ của vị ấy trong lời miêu tả của mọi người...Direidyth: Khi tôi nhìn thấy mái tóc vàng của {cô}{cậu}... Lúc đó trông {cô}{cậu} giống hệt như Đấng Cứu Thế trong tưởng tượng của tôi vậy...Paimon: Ừm... Chẳng trách khi nhìn thấy {NHÀ LỮ HÀNH} cô đã ngây người ra một lúc.Paimon: Cũng không lạ, {NHÀ LỮ HÀNH} thực sự có khả năng và tư cách trở thành Đấng Cứu Thế mà. Hơn nữa {NHÀ LỮ HÀNH} đã có nhiều danh hiệu rồi, thêm cái này vào cũng không sao.Direidyth: Không... không phải {cậu}{cô} ấy.Paimon: Ơ? Chẳng phải cô nói các đặc điểm đều khớp với nhau sao?Direidyth: Giới tính... giới tính không khớp. Đấng Cứu Thế hẳn phải là một {cô gái}{chàng trai}.Paimon: Thật hết cách, Đấng Cứu Thế mà còn có yêu cầu về giới tính sao...?Nhà lữ hành: Tôi nghĩ tôi biết người đó là ai rồi.Nhà lữ hành: Đúng là có một người phù hợp với mô tả.Paimon: Đúng vậy! Nếu không phải {NHÀ LỮ HÀNH} thì chính là {cô}{cậu} ấy rồi!Direidyth: Hả? Người mà các vị nói là ai vậy?Nhà lữ hành: {Em gái}{Anh trai} của tôi.Direidyth: Hóa ra {cô}{cậu} còn có {em gái}{anh trai} à! Tạ ơn trời đất, vậy nhất định là {cô}{cậu} ấy rồi!Direidyth: Xin hãy đưa tôi đến gặp người đó nhé...Paimon: Kể ra thì trùng hợp thật, chúng tôi cũng đang tìm {cô}{cậu} ấy đây...Direidyth: Hả? Nhưng đó chẳng phải là {em gái}{anh trai} của {cô}{cậu} sao?Paimon: Haiz, mặc dù tôi không muốn đi khắp nơi rêu rao về mối quan hệ bất hòa của hai anh em như vậy, nhưng sự thật quả thực là như thế, tôi cũng không có cách nào khác.Direidyth: Được rồi. Nhưng nếu các vị đang tìm {cô}{cậu} ấy, vậy thì chúng ta có thể hợp tác rồi. Ít ra thì tôi cũng đã tìm được chút hy vọng.Nhà lữ hành: Cô vẫn luôn tin vào sự tồn tại của thảm họa hủy diệt sao?Nhà lữ hành: Cô vẫn luôn tin vào sự tồn tại của Đấng Cứu Thế sao?Direidyth: Đúng vậy. Thảm họa rồi cũng sẽ đến thôi, mọi người đều nói như vậy.Direidyth: Còn Đấng Cứu Thế sẽ là người cứu tất cả khỏi sự đau khổ, cũng là người mà tôi luôn ngưỡng mộ...Paimon: ({NHÀ LỮ HÀNH} cũng thấy kỳ lạ đúng không? Thảm họa hủy diệt gì đó ấy...?)Nhà lữ hành: (Trông ánh mắt cô ấy không giống như đang nói dối...)Nhà lữ hành: (Có lẽ cô ấy đã bị Giáo Đoàn Vực Sâu mê hoặc...)Direidyth: ...Paimon: (Xem kìa, cô ấy nhìn sang chỗ khác rồi. Là biểu hiện của sự chột dạ, để tôi gặng hỏi cô ấy thử.)Paimon: Sao vậy, Direidyth? Trông cô có vẻ không được tự nhiên. Cô vừa nghĩ đến điều gì sao?Direidyth: À... Tôi...Direidyth: Nói thế nào nhỉ...Direidyth: Hmm...Direidyth: {NHÀ LỮ HÀNH} trông rất giống Đấng Cứu Thế mà tôi luôn mong chờ...Direidyth: Mà {cậu}{cô} ấy lại vừa mới đứng trước mặt tôi, giải vây và trở thành ân nhân cứu mạng của tôi.Direidyth: Bây giờ... Ừm... Nhìn nhau ba giây thôi đã là cực hạn của tôi rồi.Paimon: ...Cực hạn gì vậy?Nhà lữ hành: (Mình nên dùng biểu cảm thế nào đây...)Direidyth: ...Xin lỗi, không, không có gì đâu... Chúng, chúng ta nói đến đây thôi nhé.Direidyth: Khoảng thời gian này tôi quyết định sẽ trốn ở đây, đợi khi bình phục rồi mới rời đi.Direidyth: Nếu hai vị tìm thấy Đấng Cứu Thế thì xin hãy báo với tôi một tiếng nhé. Rất cảm ơn hai vị!Paimon: Một mình cô thật sự không sao chứ? Liệu cô có đói bụng không?Direidyth: Tôi... không sao đâu! Trông tôi như vậy thôi, thực ra tôi rất giỏi ẩn nấp. Khi nào đói tôi sẽ tự tìm thức ăn quanh đây, không cần lo lắng đâu.Paimon: Được rồi... Vậy thì một mình cô phải cẩn thận nhé.Paimon: Đúng là một cô gái đầy bí ẩn... Chúng ta nên để mắt đến cô ấy nhiều hơn.Paimon: Nhưng ít nhất thì cô ấy cũng có ý tốt mà. Đợi khi khỏe lại cũng có thể giúp chúng ta đi tìm {em gái}{anh trai}.Paimon: Tạm chưa có manh mối nào khác rồi, chúng ta cứ quay về chỗ Chủ Nhân Gió Đêm trước vậy. Nói không chừng tiền tuyến vẫn cần chúng ta giúp đỡ đấy.Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Đến "Chủ Nhân Gió Đêm"Iansan: Ồ, hai vị trở về rồi. Sao nào, có thu hoạch gì không?Paimon: Thực tế mà nói thì không có thu hoạch gì, nhưng chúng tôi vừa có một trải nghiệm kỳ lạ...Iansan: Vậy là vẫn chưa thể tìm được cơ hội để kết thúc chiến tranh sao?Nhà lữ hành: Tạm thời chưa có tiến triển gì.Nhà lữ hành: Cũng có thể nói là như thế.Iansan: Không sao. Trong lúc hai vị không ở đây thì cuộc chiến cũng ở trong trạng thái đình trệ rồi.Iansan: Giáo Đoàn Vực Sâu không tiếp tục tấn công nữa. Do không rõ ý đồ của đối phương, nên chúng tôi cũng không muốn tùy tiện hành động trước...Iansan: Tạm thời cứ đối đầu như vậy, ngoài việc các lính gác phải vất vả một chút thì hầu như không xảy ra chuyện gì khác.Paimon: Vậy sao... Đúng là không thể hiểu được Giáo Đoàn Vực Sâu mà.Iansan: Vậy thì, {NHÀ LỮ HÀNH}... Không biết {cô}{cậu} có thể thay tôi đến thăm những lính gác đó không?Iansan: Họ luôn phải luân phiên canh gác, nên nếu được đại anh hùng như {cô}{cậu} ghé thăm thì hiệu quả chắc chắn sẽ tốt hơn tôi.Paimon: Huấn luyện viên khiêm tốn quá rồi, hihi...Nhà lữ hành: Nếu Iansan đã nói vậy...Nhà lữ hành: Dù sao thì cũng là chuyện do người thân tôi gây ra mà...Iansan: Vậy thì làm phiền rồi.Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Nói chuyện với lính gác tiền tuyếnSutura: Ồ! Là đại anh hùng "Tumaini" của chúng ta! Trước đây tôi từng được kề vai chiến đấu cùng {cô}{cậu}, không biết {cô}{cậu} có ấn tượng không, haha...Nhà lữ hành: Đương nhiên là nhớ rồi.Sutura: Vậy thì vinh hạnh cho tôi quá, thật may là tôi không bỏ lỡ lần tác chiến này.Nhà lữ hành: Xin lỗi, tôi không có ấn tượng gì.Sutura: Haha, cũng dễ hiểu mà. {Cô}{Cậu} luôn xung phong ở tuyến đầu, bóng lưng của {cô}{cậu} luôn truyền cảm hứng cho tôi đấy.Paimon: Vất vả cho anh đứng gác ở đây rồi.Sutura: Không có gì! Thực ra tôi cũng khá rảnh rỗi, kẻ địch bên kia cũng không có động tĩnh gì cả.Nhà lữ hành: Có phát hiện gì bất thường không?Sutura: Bây giờ thì không có điểm bất thường nào liên quan đến tác chiến. Nhưng trước đây tôi có để ý thấy, rất nhiều tên Giáo Đoàn Vực Sâu không tấn công, mà lại đi lang thang xung quanh...Sutura: Rồi thỉnh thoảng lại có những động tác như thiền định, có thể đây là một tập tục nào đó của Giáo Đoàn Vực Sâu chăng?Sutura: Để đảm bảo an toàn, tôi đã gọi cả Shaman trong tộc đến, để họ xem thử xem có gì bí ẩn không...Sutura: Nhưng họ không phát hiện ra điều gì cả. Có thể đơn giản chỉ liên quan đến tín ngưỡng thôi, nên chúng tôi cũng không để tâm nữa.Paimon: Vậy à... Thế cũng tốt, chúng tự làm việc của mình vẫn tốt hơn là đánh nhau với chúng ta.Nhà lữ hành: Khá đáng nghi đấy...Nhà lữ hành: Lẽ nào có liên quan đến mục đích của Giáo Đoàn Vực Sâu sao?Sutura: Nếu các Shaman đều cảm thấy vô hại, thì chắc không có vấn đề gì lớn đâu nhỉ? Chỉ cần không uy hiếp đến chúng ta thì có thực hiện nghi thức tà giáo gì đó cũng không quan trọng.Sutura: Nhưng dù sao thì sau một thời gian nữa chúng ta cũng sẽ toàn lực xuất kích, nên chúng cũng chẳng thể làm được gì nữa.Paimon: Sĩ khí cao thật đấy. Đây có phải là sự tự tin khi biết mình đang ở phe chiến thắng không? {NHÀ LỮ HÀNH}, chúng ta đi tiếp nào.Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Nói chuyện với lính gác tiền tuyếnKantalo: Là... là đại anh hùng "Tumaini"! {Cô}{Cậu} đến đây... để thăm chúng tôi sao?Kantalo: Phải... phải làm thế nào đây? Căng thẳng quá...Paimon: Nào, lên chiến trường cũng không căng thẳng mà, sao vừa gặp {NHÀ LỮ HÀNH} lại căng thẳng thế?Kantalo: Đây là hai việc hoàn toàn khác nhau mà... Luôn có cơ hội để ra chiến trường, nhưng hiếm khi có cơ hội được nói chuyện riêng với đại anh hùng đó!Kantalo: Vậy thì sao mà không căng thẳng được chứ? Lỡ tôi nói sai... hoặc là tư thế đứng không đúng, không kiểm soát được biểu cảm, để lại ấn tượng xấu cho đại anh hùng đây thì phải làm sao?Paimon: Không ai bắt lỗi tư thế đứng hay biểu cảm của anh đâu!Kantalo: Haiz... Được, được rồi...Kantalo: À, đại anh hùng, tôi có một thỉnh cầu nhỏ...Paimon: Muốn xin chữ ký đúng không? Đơn giản thôi mà...Kantalo: Tôi có thể đánh một trận với {cô}{cậu} không?Paimon: Hả? Sao anh lại có thể dùng giọng điệu khúm núm này để đề ra yêu cầu không khách sáo thế chứ? Sự căng thẳng ban nãy chỉ là giả vờ thôi đúng không!?Kantalo: Không không, sao có thể chứ... Chỉ là tôi cảm thấy nếu bây giờ không đưa ra yêu cầu này thì sau này tôi sẽ hối hận cả đời mất...Kantalo: Nhưng đúng thật là tôi vẫn đang làm nhiệm vụ, nên có thể phiền đại nhân Paimon thay ca giúp tôi không...Paimon: Lại dùng giọng điệu rất khúm núm để đề ra yêu cầu rất không hợp lý rồi!Nhà lữ hành: Tôi cảm thấy hợp lý mà.Nhà lữ hành: Còn đợi gì nữa, bắt đầu thôi.Kantalo: Woohoooooo!Bạn chỉ trao đổi vài đòn cho có lệ, nhưng thắng bại đã được định đoạt từ trước.Kantalo: Tuy chưa từng nghĩ sẽ có thể giành chiến thắng, nhưng không ngờ sự chênh lệch lại lớn như vậy...Kantalo: Haha, được so tài với đại anh hùng "Tumaini" là trải nghiệm đáng để khoe khoang cả đời đó. Hôm nay thật may mắn.Paimon: Sao vừa so tài xong là giọng điệu lại thay đổi hoàn toàn thế này?Kantalo: Chiến binh thực thụ thường dùng nắm đấm để giao lưu. Bây giờ tôi đã cảm thấy rất thân quen với đại anh hùng rồi, nên đương nhiên là không còn căng thẳng nữa.Paimon: Haiz... Còn tôi thì có hơi không muốn giao lưu tiếp với anh rồi đấy.Nhà lữ hành: Xung quanh đây có phát hiện gì bất thường không?Kantalo: Báo cáo, không có gì bất thường. Giáo Đoàn Vực Sâu tạm không có động tĩnh chiến lược nào.Paimon: Quả nhiên là thế... Bên này cũng như vậy. Chúng ta đi thêm một vòng rồi quay về nhé?Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Nói chuyện với IansanIansan: Hai vị trở về rồi. Các lính gác có báo cáo gì không?Paimon: Cũng không có tình báo gì quan trọng. Có người đề cập đến việc một vài tên Giáo Đoàn Vực Sâu đang tiến hành thiền định gì đó ở gần đây, nhưng có vẻ như vô hại.Paimon: Ngoài ra thì... ừm... Tôi có chút muốn phàn nàn về anh chàng lính gác tên Kantalo kia...Iansan: Hửm?Nhà lữ hành: Thôi bỏ đi.Nhà lữ hành: Không có gì đâu.Citlali: {NHÀ LỮ HÀNH} về rồi sao? Chậc, sao không ai gọi tôi dậy sớm hơn vậy...Paimon: Trông bộ dạng của cô thì... Khó đánh thức cô dậy khi đang say lắm.Citlali: Tôi... tôi dù trong lúc say cũng có thể giữ tỉnh táo mà! Ơ... Hình như câu này hơi sai sai nhỉ...Citlali: Điều tôi muốn nói là, ban nãy tôi nghe thấy mọi người có nhắc đến Giáo Đoàn Vực Sâu đang thiền định gì đó đúng không?Paimon: Đúng đó! Cô phát hiện ra điều gì sao?Citlali: Giấc mơ ban nãy của tôi quả thực có hơi bất thường... Dù chỉ là một cảm giác mơ hồ, nhưng Địa Mạch của Natlan bây giờ hình như đã bị lẫn một loại "tạp âm" nào đó...Paimon: Tạp âm?Citlali: Tuy loại tạp âm này dường như không có bất kỳ ảnh hưởng thực tế nào đến Địa Mạch và Vương Quốc Dạ Thần...Citlali: Giống như... hai thứ độc lập không ảnh hưởng đến nhau, cũng không thấy bất kỳ sự đe dọa nào. Nhưng tôi lại luôn cảm thấy như có chuyện gì đó đang xảy ra.Paimon: Ngay cả Citlali, người nhạy cảm nhất với Địa Mạch và Vương Quốc Dạ Thần cũng chỉ có cảm giác mơ hồ như vậy thôi sao?Paimon: Chẳng trách những Shaman mà anh lính gác Sutura kia gọi đến đều không phát hiện ra bất cứ điều gì.Citlali: Iansan, một lúc nữa phải đi tìm thủ lĩnh thôi! Cứ kéo dài như vậy thì không có lợi cho chúng ta. Đã đến lúc phải chủ động đánh đuổi bọn Giáo Đoàn Vực Sâu đó rồi.Iansan: Nếu là đề nghị của Bà Itztli thì thủ lĩnh chắc chắn sẽ đồng ý. Nhưng việc điều động binh lực cần thiết có lẽ vẫn cần thêm một ít thời gian.Iansan: Chúng ta vẫn phải chuẩn bị kỹ lưỡng trong chiến tranh.Citlali: Vậy thì Iansan lo chuyện này nhé. Mọi người xử lý công việc của mình đi thôi, lúc nào xuất phát nhớ gọi bà già này là được.Nhà lữ hành: Nhân tiện Citlali cũng đang ở đây...Nhà lữ hành: Tôi còn một chuyện muốn hỏi...Citlai: Ồ? Chuyện gì vậy?Nhà lữ hành: Có loại ma vật nào mà...Nhà lữ hành: Chỉ những người đặc biệt mới có thể nhìn thấy không?Citlali: Chỉ những người đặc biệt mới nhìn thấy à...? Vấn đề này có hơi phức tạp... Có thể là ma vật được cụ thể hóa trong thế giới tinh thần? Hoặc là yếu tố tiêu cực nào đó được hình tượng hóa chăng?Citlali: Hoặc trực tiếp hơn nữa là... linh hồn của ma vật đã chết? Nhưng những đề tài về linh hồn ma vật thì có chút phức tạp... Vì còn phải xem ma vật đó được phân loại theo hệ thống nào nữa...Paimon: Được rồi... Hay là mình đi thẳng đến kết luận luôn nhé, Bà Itztli uyên bác.Citlali: Này, tôi chỉ đang suy luận thôi! Sao cô nói như thể tôi đang cố tình khoe khoang học thức của mình vậy...Citlali: Kết luận là... Trong nhiều tình huống phức tạp sẽ có thể xảy ra khả năng này, nhưng cả đời tôi chưa từng thấy qua. Là vậy đó.Paimon: Bà Itztli sống lâu như thế cũng chưa từng gặp, vậy thì chắc khả năng này khó mà tồn tại nhỉ, {NHÀ LỮ HÀNH}?Citlali: Tôi già đến thế ư?Nhà lữ hành: Đúng là rất khó để kết luận.Iansan: Có thể kể về chuyện mà hai vị gặp phải trước đó không? Sao tôi cảm thấy có vẻ như rất thần bí ấy...Kể cho mọi người nghe về trải nghiệm trước đó...Citlali: Mấu chốt để nhìn thấy ma vật sao lại có thể là đỡ tay chứ? Nghe hơi kỳ lạ rồi đấy.Paimon: Hả? Sao Citlali lại để ý chuyện đỡ tay vậy chứ?Iansan: Có thể là do tiếp xúc trực tiếp, mà trong trường hợp này chính là động tác đỡ tay đó thôi.Iansan: Điều tôi quan tâm là... Cô ấy đang cho rằng người thân của {cô}{cậu}, cũng chính là lãnh đạo hiện tại của Giáo Đoàn Vực Sâu là Đấng Cứu Thế.Iansan: Điều này thật khó để không nghi ngờ lập trường của cô ấy... Và cả những gì xảy ra trước đó có thật sự đơn giản như cô ấy nói không?Iansan: Xin lỗi nhé, có lẽ là do bây giờ đang trong thời kỳ chiến tranh, nên tôi cũng theo bản năng mà trở nên đa nghi hơn.Paimon: Tôi lại cảm thấy những nghi ngờ của Iansan không phải là vô lý...Citlali: Tôi thì lại cảm thấy cô gái đó không phải là người tốt.Paimon: Nhưng cô nói thế thì cũng hơi vô căn cứ quá!Nhà lữ hành: Citlali nghi ngờ cô ấy là gián điệp sao?Nhà lữ hành: Citlali nghi ngờ cô ấy là một loại "vũ khí" nào đó sao?Iansan: Cũng khó nói lắm. Ma vật mà chỉ cô ấy nhìn thấy, lại một mình lạc đường giữa nơi hoang vu, còn gọi thủ lĩnh kẻ địch là Đấng Cứu Thế nữa...Iansan: Ít nhất thì chúng ta cũng nên để mắt đến cô ấy. Đề cao cảnh giác vẫn hơn.Paimon: Nói thế thì, để cô ấy một mình ở trong hang động đó quả thực có chút không ổn...Iansan: Dù sao thì chúng ta cũng cần thời gian để điều động binh lực, nếu {NHÀ LỮ HÀNH} không có việc gì thì đi xem thử xem cô ấy thế nào nhé. Vẫn nên cẩn trọng thì hơn.Nhà lữ hành: Ừm, dù sao thì tôi cũng đã quen biết cô ấy rồi.Nhà lữ hành: Ừm, mặc dù tôi cảm thấy cô ấy không có vấn đề gì lớn cả.Paimon: Vậy cứ quyết định thế đi! Cùng đi xem thử cô gái Direidyth khiến người ta bất an đó nào.Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Quay lại hang động trước đó để điều traPaimon: Lại trở về đây rồi! Chắc là Direidyth vẫn còn ở đây nhỉ?Paimon: Yên lặng quá... Có vẻ như không ổn lắm... Lỡ như sự nghi ngờ của Iansan là đúng, thì có lẽ cô ấy cũng sẽ không chịu ngoan ngoãn trốn ở đây đâu nhỉ?Nhà lữ hành: Đừng lên tiếng...Nhà lữ hành: Chúng ta cẩn thận vào đó xem thử thôi.Paimon: Này! Cẩn thận!Nhà lữ hành: ...!!!Direidyth: Hây ah!Nhà lữ hành: (Lẽ nào Direidyth thực sự...)Direidyth vung tay tấn công, rồi chợt nhận ra đó là bạn…Direidyth: Á... Xin lỗi, xin lỗi! Sao lại là các vị chứ! Tôi nghe thấy có động tĩnh nên còn tưởng ma vật đang tìm đến...Direidyth: Đau không vậy? Thật xin lỗi, là do tôi căng thẳng quá rồi...Nhà lữ hành: Trông có vẻ sẽ không đau nên tôi cố tình không tránh đấy...Nhà lữ hành: Nhưng cú đánh này vẫn nhẹ hơn tôi tưởng...Paimon: Làm tôi sợ quá đi mất! Còn tưởng chúng tôi bị cô gài bẫy thật đấy...Paimon: Thì ra tưởng nhầm chúng tôi là ma vật sao. Ừm... Cũng tại chúng tôi không chào hỏi gì là đã lẻn vào...Direidyth: Thực ra sau khi các vị rời đi thì tôi luôn căng thẳng, cứ cảm thấy ma vật sẽ đến tìm tôi...Direidyth: Tôi bị thương ở chân nên hành động cũng không tiện...Direidyth: Trốn ở đây cũng không có điều kiện để nấu nướng. Bây giờ chắc... ừm, chắc tôi chỉ còn cầm cự được khoảng một tiếng rưỡi nữa thôi.Paimon: Chuẩn xác vậy sao! Chẳng trách cú đánh vừa rồi nhẹ như thế, thì ra là đói đến không còn sức nữa...Paimon: Rõ ràng cô ở đây một mình sẽ không thể cầm cự lâu được, nhưng tại sao khi chúng tôi rời đi cô vẫn mạnh miệng nói là không sao vậy?Direidyth: Tôi... Ừm... Tôi chỉ không muốn để lại ấn tượng xấu cho ân nhân cứu mạng thôi...Direidyth: Đã được cứu một lần mà còn trở thành gánh nặng cho {NHÀ LỮ HÀNH} nữa... Tôi không thể chấp nhận được bản thân như vậy.Paimon: Haiz... Cô nghĩ nhiều quá rồi đấy. Thật khó hiểu mà...Direidyth: Nên, nên giờ tôi đang thành thật nói ra hết đây...Nhà lữ hành: (Lẽ nào cô ấy thật sự chỉ là một cô gái bị thương sao?)Direidyth: À... Bây giờ hai vị có thể... giúp tôi nấu chút thức ăn không?Nhà lữ hành: Thật hết cách với cô.Nhà lữ hành: Tôi sẽ không để cô chết đói đâu.Paimon: Đúng lúc tôi cũng đói rồi. Đi thôi, tôi sẽ phá lệ cho cô tham gia bữa ăn của tôi và {NHÀ LỮ HÀNH}.Direidyth: Phù... No quá, cuối cùng cũng vượt qua được vận mệnh chết đói. {Cô}{Cậu} lại cứu tôi một lần nữa rồi.Nhà lữ hành: Chuyện nhỏ ấy mà...Nhà lữ hành: Cứ vậy thì ân tình này chắc trả mãi không xong mất.Paimon: Không ngờ Direidyth lại ăn khỏe như vậy. Chẳng trách một mình cô có thể đi xa đến thế này.Direidyth: Ah...Direidyth: (Rõ ràng là đã kiềm chế lắm rồi mà vẫn để lại ấn tượng như vậy sao... Hic...)Paimon: Bất giác trời đã tối rồi! Bầu trời sao ở đây thật đẹp!Direidyth: Đúng thế, có các vị ở đây thật khiến người ta yên tâm.Direidyth: Trước đó tôi luôn trốn trong hang động... Bây giờ mới cảm thấy bầu không khí thật trong lành, bầu trời sao cũng đẹp hơn bao giờ hết.Paimon: Thật ra thì cô cũng mới trốn chưa được bao lâu mà...Nhà lữ hành: Có thể là do sắp chết đói...Nhà lữ hành: Nên cảm nhận về thời gian trôi qua hơi khác với lúc bình thường...Direidyth: Khi còn nhỏ, tôi thường ngồi trên mái nhà để nhìn ngắm bầu trời sao...Direidyth: Sau đó tôi bất giác nghĩ rằng... "Bầu trời đầy sao này có thật sự tồn tại không?"Nhà lữ hành: (Khoan đã... Chủ đề này... Chẳng lẽ liên quan đến "bầu trời giả" sao?)Direidyth: Nhưng bà tôi nói rằng, câu hỏi này không có ý nghĩa gì cả.Direidyth: Giống như rất nhiều người trong làng chúng tôi, cả đời sinh lão bệnh tử đều ở trong làng, thế nên nơi đó là tất cả đối với họ.Direidyth: Nếu đời này của chúng tôi chỉ có thể sống dưới bầu trời sao này, vậy thì đối với chúng tôi mà nói, nó sẽ là một sự tồn tại có thật.Paimon: Hm... Hình như tôi có thể hiểu được, mà hình như cũng không hiểu lắm.Paimon: Giống như bây giờ, hành trình theo chân {NHÀ LỮ HÀNH} du ngoạn khắp nơi chính là cả thế giới của tôi sao?Nhà lữ hành: Hình như cũng đúng...Nhà lữ hành: Mà hình như cũng không đúng...Direidyth: Tôi rất quý trọng "thế giới" của mình, trong một thời gian rất dài...Direidyth: Mọi thứ trong làng, phong cảnh trong ký ức, và cả câu chuyện Đấng Cứu Thế mà tôi đã mê mẩn từ nhỏ nữa. Đó là tất cả đối với tôi.Direidyth: Nhưng tôi không thích cách suy nghĩ của bà tôi. Dù thế giới của tôi chỉ nhỏ như vậy thì tôi vẫn muốn biết chuyện xảy ra bên ngoài thế giới của mình!Paimon: Ồ! Rất có chí khí đấy.Direidyth: Hihi, cho nên bước lên con đường tìm kiếm Đấng Cứu Thế chính là bước đi đầu tiên của tôi...Direidyth: Tôi muốn từng bước dùng đôi mắt và đôi chân để mở rộng thế giới của bản thân... Cho đến khi nó vươn đến tận bên ngoài bầu trời sao!Direidyth: Đến khi đó, chắc những nghi vấn thuở nhỏ của tôi sẽ có được câu trả lời nhỉ?Nhà lữ hành: Bên ngoài bầu trời sao à...Direidyth: Chưa biết chừng tới khi đó, tôi cũng có thể ngồi nói chuyện với người ở thế giới khác như vậy đấy.Paimon: Thật ra cô ấy đã thực hiện được nguyện vọng này rồi, nhưng tôi thấy nếu giải thích sẽ hơi rắc rối, nên thôi tạm thời sẽ không nói ra vậy...Direidyth: Tìm ra Đấng Cứu Thế, bảo vệ thế giới của tôi, cũng như bảo vệ cơ hội để thế giới của tôi được mở rộng...Direidyth: Trong phạm vi nhận thức có hạn này, tôi đã không tìm ra được điều gì có ý nghĩa hơn... Vì vậy, tôi đã rất cố gắng để thực hiện nó!Paimon: Bất chợt... tôi cũng muốn ủng hộ cô hơn rồi đấy.Direidyth: À xin lỗi... Tôi là người một khi ăn no là sẽ thích lải nhải, giống như bà tôi vậy... Haha...Nhà lữ hành: (Càng trò chuyện thì càng cảm thấy hình như Direidyth không phải người xấu...)Nhà lữ hành: (Cũng không có dấu hiệu bị Giáo Đoàn Vực Sâu tẩy não... Có nên tạm gác lại sự nghi ngờ này không?)Direidyth: Chờ đã, suỵt... Là chúng, chúng lại đến rồi!Paimon: Ở đâu vậy? Lại là kẻ địch không thể nhìn thấy được sao?Nhà lữ hành: Lúc này...Nhà lữ hành: Chắc phải làm như thế này.Bạn lại nắm lấy tay cô ấy, và một kẻ địch trước đó chưa từng xuất hiện bỗng hiện ra trước mắt bạn.Direidyth: ...{Cậu}{Cô} có nhìn thấy không?Nhà lữ hành: Ừm. Cô chỉ cần trốn kỹ là được rồi.Paimon: Tuy tôi vẫn không nhìn thấy được gì, nhưng {NHÀ LỮ HÀNH} nhất định phải cẩn thận đấy!Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Bảo vệ DireidythMục Tiêu Nhiệm Vụ: Nói chuyện với DireidythPaimon: Hửm? Xem ra đã giải quyết xong hết rồi đúng không?Paimon: Tôi sắp quen với việc nhìn {NHÀ LỮ HÀNH} đánh nhau với không khí rồi đấy...Paimon: Vẫn ổn chứ, Direidyth?Direidyth: ...Paimon: Direidyth? Bị dọa cho sợ rồi hả?Direidyth: À... Tôi, tôi không sao... Chỉ là vừa ngẩn người một lúc thôi.Paimon: Vừa rồi tình huống nguy cấp như vậy mà cô còn có tâm trạng ngẩn người à? Xem ra cô cũng không phải kiểu người nhát gan đó.Direidyth: Tôi chỉ đang... cố gắng để khắc ghi bóng lưng của người đã bảo vệ tôi thôi. Tôi nghĩ như vậy sẽ lịch sự hơn.Paimon: Haiz... Tùy cô vậy.Direidyth: Không thấy ma vật nào khác nữa rồi. Cũng không còn sớm nữa, tối nay hai vị có muốn nghỉ ngơi ở đây không?Paimon: Đề xuất này cũng ổn đó! {NHÀ LỮ HÀNH} thấy sao?Nhà lữ hành: (Mặc dù về cơ bản đã xác định được rằng Direidyth không có vấn đề, nhưng mà... vẫn nên quan sát thêm một đêm nữa.)Paimon: Ừm, cứ quyết định vậy nhé... Ơ? Sao Direidyth tự đi vào trong mất rồi?Đêm khuya tĩnh lặng, bạn nhìn chiếc chìa khóa khoang ngủ đông trong tay, dần buông lỏng cảnh giác và chìm vào giấc ngủ...Không lâu sau, một giấc mơ bao trùm lấy bạn...Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Đi ngủ và tiến vào giấc mơ...Nhà lữ hành: (Nơi này là... Vương Quốc Dạ Thần?)Nhà lữ hành: ({Lumine}{Anh hai}! Và cả... Dạ Thần?)Aether: ...Nhà lữ hành: (!!!...)Nhà lữ hành: (Đầu mình... đau quá!)Nhà lữ hành: (...)Nhà lữ hành: (Cơn đau đầu... biến mất rồi?)Nhà lữ hành: (Trong bóng tối... hình như có âm thanh gì đó...)???: ...Vậy chắc hẳn có thể gọi là thảm họa hủy diệt rồi.???: Bầu trời đỏ rực...???: Đàn thú tiêu diệt tất cả...???: Nỗi đau vô tận và lời nguyền không thể cứu vãn...???: Và cả... sự ra đời của Đấng Cứu Thế.Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Nói chuyện với DireidythNhà lữ hành: (!!!...)Nhà lữ hành: (Giấc mơ ban nãy...)Direidyth: Ah... {Cô}{Cậu} tỉnh rồi à! Xin lỗi, tôi không cố ý...Nhà lữ hành: (Direidyth vừa nắm tay mình sao?)Direidyth: Chỉ là tôi phát hiện hình như {cô}{cậu} đang gặp ác mộng, trông có vẻ rất đau đớn...Direidyth: Thế nên tôi thử nắm lấy tay {cô}{cậu}, nghĩ rằng sẽ an ủi được phần nào... Khi tôi gặp ác mộng thì gia đình tôi cũng làm như vậy đấy!Direidyth: Nhưng hình như không có tác dụng gì cả... Thậm chí còn bị phản tác dụng nữa... Thật sự xin lỗi...Paimon: Ồ? Thật sao...Paimon: Không phải cô có mưu đồ xấu xa gì với {NHÀ LỮ HÀNH} đấy chứ?Direidyth: Tôi! Tôi... rất biết chừng mực mà! Tôi sẽ không làm những chuyện xấu xa đâu!Paimon: Việc này thì liên quan gì đến "biết chừng mực" chứ?Nhà lữ hành: (Mình vẫn không nhớ ra được... Lúc nãy mình đã mơ thấy gì nhỉ?)Nhà lữ hành: (Hình như lúc đầu là gặp được {Lumine}{anh hai} ở Vương Quốc Dạ Thần... Nhưng phần sau thì không nhớ rõ nữa...)Nhà lữ hành: (Thôi vậy, ép bản thân nhớ lại cũng không phải là cách...)Nhà lữ hành: Cứ ngủ một giấc trước đã.Nhà lữ hành: Sáng mai tỉnh dậy rồi nói.Paimon: Nhiều chuyện xảy ra quá, tôi cũng không còn buồn ngủ nữa rồi!Paimon: {NHÀ LỮ HÀNH} ngủ trước đi, nửa đêm còn lại tôi sẽ trông chừng cô gái này!Direidyth: Haiz... Chẳng lẽ tôi thật sự đáng ngờ đến vậy sao...?Paimon: Đây là phần thức ăn cho ba ngày nhé, Direidyth. Những món dễ hỏng thì phải ăn trước, món có thể để lâu một chút thì ăn sau... Chắc cô có thể phân loại được đúng không?Direidyth: Ừm, tôi có thể phân loại theo loại thực phẩm. Cảm ơn các vị, vậy tôi không khách sáo nữa nhé.Direidyth: Ba ngày nữa là đủ để tôi hồi phục rồi, đến lúc đó tôi sẽ tiếp tục xuất phát đi tìm Đấng Cứu Thế.Paimon: Được, vậy chúng tôi đi đây. Tạm biệt nhé, Direidyth!Direidyth: Tạm biệt... Ơ, chờ đã, vậy là chia tay rồi sao? Nhưng sau này tôi phải làm sao để liên hệ với {NHÀ LỮ HÀNH} đây?Direidyth: À... Ý tôi là nếu như tôi tìm thấy người thân của {cô}{cậu} trước, thì tôi nên làm sao để báo cho {cô}{cậu} đây?Paimon: Cũng đúng nhỉ... Thực ra thì mục tiêu của chúng ta là như nhau, nhưng hai chúng tôi không có chỗ ở cố định...Paimon: Thế này đi, đến lúc đó cô cứ viết thư cho Mavuika, để Mavuika phái người đi tìm chúng tôi là được.Direidyth: Mavuika? Mavuika là...Nhà lữ hành: Khoan đã...Nhà lữ hành: Nhìn bên đó kìa.Paimon: Đám Giáo Đoàn Vực Sâu đó đến đây rồi!Paimon: Nhưng nhìn bộ dạng của chúng, có vẻ giống như đang bỏ chạy hơn là hành quân nhỉ?Direidyth: Ở đâu vậy? Hai vị đang nói gì thế?Paimon: Direidyth không nhìn thấy được sao? Đám Giáo Đoàn Vực Sâu đang kéo đến kìa...Nhà lữ hành: Hửm?Nhà lữ hành: Chẳng lẽ...Direidyth: Không thấy được... Lần này đến lượt tôi không thấy ma vật rồi sao?Nhà lữ hành: Tôi nghĩ...Nhà lữ hành: Chắc phải dùng cách tương tự để giúp cô nhìn thấy chúng vậy.Direidyth: Ồ, đúng là vậy thật! Tôi nhìn thấy rồi! Bây giờ tôi đã tin những gì trước đây {cô}{cậu} nói rồi đó. Thì ra là cảm giác này...Paimon: Thật không hiểu nổi. Rốt cuộc đây là vấn đề của Direidyth hay ma vật... hay là vấn đề của chúng ta vậy?Paimon: Nếu đã gặp thì cứ ngăn chúng lại trước đã, tránh để chúng gây nguy hiểm cho bộ tộc.Paimon: Giải quyết xong rồi! Bọn chúng trông không có tinh thần gì cả... Quả nhiên là chạy trốn đến đây sao?Direidyth: Xung quanh không còn kẻ địch nào khác nữa nhỉ? Thật thần kỳ, chạm vào tay {cô}{cậu} mới có thể nhìn thấy chúng!Nhà lữ hành: Giờ thì cô đã hiểu cảm giác của tôi rồi đấy...Nhà lữ hành: (Xem ra đã có thông tin mới rồi. Thì ra còn có ma vật mà mình nhìn thấy nhưng Direidyth lại không nhìn thấy...)Paimon: Kể ra thì hành động của kẻ địch khả nghi như vậy, chẳng lẽ là do tiền tuyến đã xảy ra chuyện gì rồi sao?Paimon: Có chút không yên tâm về nhóm của Iansan, chúng ta mau chóng trở về Chủ Nhân Gió Đêm thôi!Paimon: Tạm biệt nhé, Direidyth! Chúng tôi đi trước đây.Direidyth: Ừm, tạm biệt... Hai vị hãy bảo trọng nhé!
Câu hỏi thường gặp
Nhiệm vụ "Đấng Cứu Thế" mở như thế nào?
Xem khối "Thông tin nhiệm vụ" phía trên — điều kiện mở và chuỗi nhiệm vụ theo đúng công bố chính hãng.