Long Tích Tuyết Sơn

Vùng Đất
Bách Khoa Thế Giới

Một vùng đất nguy hiểm, phủ đầy tuyết ở phía nam Mondstadt, nơi băng giá không bao giờ tan chảy. Vùng đất Long Tích Tuyết Sơn thấm đẫm máu độc của con rồng Durin.

Thuộc Tính

Tên: Long Tích Tuyết Sơn · Thể Loại: Địa Danh Cố Định · Khu Vực: Mondstadt · Phiên Bản Ra Mắt: 1.2

Khu Vực Phụ

Con Đường Tuyết PhủLong Tích Tuyết Sơn là khu vực băng giá quanh năm của Mondstadt, nổi bật với khí hậu khắc nghiệt ẩn chứa những sức mạnh thần bí. Tên của ngọn núi bắt nguồn từ một con rồng rơi xuống đây cách nay 500 năm. Do ngọn núi có nhiệt độ cực thấp nên các nhà thám hiểm đi qua nơi đây phải thường xuyên tránh giá lạnh bằng cách sưởi ấm từ Nến Di Tích hoặc Tiên Linh Ấm Áp. Môi Trường Cực Hàn của Long Tích Tuyết Sơn còn tạo ra những Tảng Băng Cổ Đại chỉ có thể bị làm cho tan chảy bằng Thạch Anh Đỏ. Những Tảng Băng Cổ Đại này thường xuyên chặn lối đi và do đó đã khiến nhiều đoàn thám hiểm phải bỏ cuộc. Vì địa mạch và khí hậu đặc biệt, một số thiết bị không hoạt động tại đây. Người dân Mondstadt xem ngọn núi như vùng đất bị thần linh lãng quên, một nơi bị phong ấn bởi định mệnh. Dù vậy, vẫn có những chuyển động bí ẩn trên đỉnh núi — một sự mời gọi vừa dịu dàng vừa bất an.Bất chấp khí hậu khắc nghiệt, tuyết lở và quái vật, Long Tích Tuyết Sơn không chỉ thu hút Đạo Bảo Đoàn và Fatui đến để khám phá sức mạnh thần bí của ngọn núi, mà còn lôi cuốn những nhà mạo hiểm khát khao truy tìm kho báu. Từng có một chú tanuki nhỏ từ Inazuma cũng đã đến Long Tích Tuyết Sơn để ngắm nhìn thế giới.Tại ranh giới giữa Long Tích Tuyết Sơn và Đồi Phong Tiêu, Hội Mạo Hiểm Giả đã lập một trại tiền tuyến. Nơi đây có sự hiện diện của Iris (chị của Hội trưởng Hội Mạo Hiểm Mondstadt), học giả Stevens, đầu bếp kiêm người sáng lập trại Harris, và thợ rèn Orban.Stevens, chuyên gia về lịch sử cổ đại, từng đọc được một niên giám xưa đề cập đến một nhóm thám hiểm do quý tộc Mondstadt cử đi khám phá Long Tích Tuyết Sơn, nhưng không có thông tin cụ thể về kết cục của họ. Trong núi, người ta tìm thấy ba cuốn nhật ký của người hầu Luther và ghi chép của Eberhart, cho thấy cả nhóm gần như bị xóa sổ, chỉ Eberhart sống sót. Tuy nhiên, không có bằng chứng nào cho thấy ông từng quay lại Mondstadt. Với sự trợ giúp của thợ rèn Orban, bốn chiếc Răng Kỳ Lạ nằm rải rác khắp Long Tích Tuyết Sơn có thể được rèn thành một vũ khí độc nhất vô nhị. Khi lần đầu nhìn thấy những chiếc răng này, dù có dùng búa đập bao nhiêu lần thì Orban cũng không thể làm sứt ra dù chỉ một mảnh nhỏ. Vì thế, ông đã tìm đến Trưởng Giả Kim Thuật của Mondstadt để xin lời khuyên, và vị giả kim thuật gia này đã giao cho học trò của mình là Sucrose mang tới một Phiến Đá Cổ, một di vật được Đoàn Hát Lang Thang Đại Lục để lại cho Đội Kỵ Sĩ Tây Phong từ hơn một nghìn năm trước. Di vật này từng giúp người Mondstadt đứng lên chống lại tầng lớp quý tộc. Người nghệ sĩ thổi sáo của Đoàn Hát Lang Thang Đại Lục năm xưa đã từng giao chiến với một quái vật được gọi là Bakunawa tại Vùng Biển Lặng, và Phiến Đá Cổ này chính được chế tác từ cơ thể của nó. Di vật ấy chứa đựng nguồn sinh mệnh lực gần như vô tận, tương tự như sức sống của loài rồng. Nếu truyền nguồn sức mạnh này vào răng của Durin, chúng sẽ có thể được rèn thành vũ khí bằng Quặng Tinh Ngân. Quặng Tinh Ngân là loại khoáng thạch quý giá được hình thành từ địa chất đặc biệt và quy luật vận hành của Địa Mạch tại Long Tích Tuyết Sơn. Loại quặng này có thể được tìm thấy khắp khu vực. Không chỉ là nguyên liệu tuyệt vời để rèn vũ khí, nó còn có thể được sử dụng để điều chế dược phẩm và chế tạo những loại phẩm màu đặc biệt. Định kỳ, Đội Kỵ Sĩ Tây Phong và đại diện của Thanh Tuyền Trấn sẽ cùng tổ chức Giải Đua Việt Dã Quốc Tế Long Tích Tuyết Sơn, một cuộc thi chạy mở cho người tham gia từ khắp Teyvat. Với ý chí kiên cường, lòng dũng cảm và tốc độ, các tuyển thủ phải băng qua những tuyến đường của Long Tích Tuyết Sơn, vượt qua địa hình hiểm trở cùng thời tiết giá rét thấu xương để chứng minh bản lĩnh của mình. Đội Kỵ Sĩ Tây Phong thường phụ trách đăng ký và bảo đảm an toàn thi đấu, trong khi phía Thanh Tuyền Trấn đảm nhiệm công tác trọng tài và hậu cần.Giải Đua Việt Dã Quốc Tế Long Tích Tuyết Sơn mà Nhà Lữ Hành và Paimon nhận được thư mời lần này có quy mô đặc biệt lớn, với sự tham gia của các đội đến từ Natlan, Sumeru, Inazuma, Liyue và Mondstadt. Trong số những tuyển thủ Natlan đến Mondstadt có Varesa của Cộng Đồng Trù Phú và Xilonen của Con Của Tiếng Vang. Hai người tham gia cuộc thi với tư cách thành viên của một đội hỗn hợp mang tên Đội Đặc Nhiệm Đấu Sĩ Lửa, một hội người hâm mộ bộ truyện tranh "Chiến Ký Đấu Sĩ Lửa" do Nhà Xuất Bản Yae phát hành. Một thành viên của hội là Minnie đã đề xuất tổ chức buổi họp mặt của Đội Đặc Nhiệm Đấu Sĩ Lửa tại Mondstadt và cùng tham gia cuộc thi. Cô từ lâu đã mơ ước trở thành họa sĩ truyện tranh, thậm chí đã có người hâm mộ ở nhiều nơi trên thế giới, nhưng cha mẹ cô lại cho rằng ý tưởng đó không thực tế. Minnie đã giao ước với cha mẹ rằng nếu đội của cô đạt được thành tích tốt trong cuộc thi, họ sẽ nghiêm túc lắng nghe nguyện vọng của cô. Vì vậy, cô đã chăm chỉ tập luyện. Những thành viên khác của hội gồm có Alrani, một nhà nghiên cứu đến từ Sumeru, và Yigang đến từ Liyue. Trong quá trình tập luyện, Yigang bị đổ bệnh do thời tiết lạnh giá và phải được Nhà Lữ Hành thay thế. Varesa, Xilonen và Nhà Lữ Hành nhanh chóng hoàn thành chặng đua của mình, nhưng đến lượt Minnie thì cô phát hiện một tuyển thủ đến từ Inazuma đang bị ma vật tấn công. Dù biết bạn bè mình chắc chắn sẽ bảo vệ người đó, cô vẫn không thể làm ngơ nên đã đưa người bị thương đến chỗ ban tổ chức. Khi Minnie quay trở lại đường đua, tất cả các đội khác đều đã hoàn thành phần thi của mình. Vì hành động cứu giúp người bị thương, ban tổ chức đã trao cho cô một huy chương. Tuy không đạt được thứ hạng như mong muốn, nhưng cuối cùng cha mẹ Minnie đã chấp nhận ước mơ của cô và đồng ý để cô lên đường thực hiện nó.Ngoài cuộc đua chính, Giải Đua Việt Dã Quốc Tế Long Tích Tuyết Sơn còn bố trí thêm nhiều khu hoạt động khác nhau. Kỵ Sĩ Tia Lửa Klee đã hợp tác cùng Yaoyao đến từ Liyue và Sayu đến từ Inazuma để tổ chức một trò chơi trốn tìm trên Long Tích Tuyết Sơn. Yaoyao đến Mondstadt cùng cố vấn pháp luật Yanfei theo lời nhờ của người bạn là đầu bếp Xiangling. Xiangling sắp sửa đón tiếp Escoffier, một đầu bếp nổi tiếng đến từ Fontaine, nên muốn thử kết hợp ẩm thực của Liyue và Mondstadt. Tuy nhiên, vì quá bận rộn với công việc tại nhà hàng nên cô đã nhờ Yaoyao đến Mondstadt để nghiên cứu những công thức mới. Ninja Sayu đến Long Tích Tuyết Sơn trong một chuyến công tác nhằm tham gia diễn tập chiến thuật và tích lũy kinh nghiệm. Khi vừa đặt chân đến Mondstadt, Klee đã chú ý tới chiếc đuôi trên trang phục của Sayu và mời cô đến khu trại trên Long Tích Tuyết Sơn chơi cùng. Sau khi người phụ trách của Shuumatsuban biết được Klee là một thành viên chính thức của Đội Kỵ Sĩ Tây Phong, họ đã đồng ý cho Sayu vui chơi cùng cô.Amber, thành viên của ban tổ chức cuộc đua đồng thời là Trinh Sát Kỵ Sĩ thuộc Đội Kỵ Sĩ Tây Phong, đã tổ chức một trò chơi mang tên "Ngọc Bay Thú Vị" nhằm mang đến cho những vị khách đến từ các quốc gia khác một hoạt động thư giãn và vui vẻ. Luật chơi rất đơn giản: người tham gia sẽ ném những quả cầu tuyết vào các bia mục tiêu được tạo hình theo Slime và Người Tuyết. Yanfei, người đã đến Mondstadt cùng Yaoyao, tình cờ gặp Amber trên đường tới địa điểm tổ chức Giải Đua Việt Dã Quốc Tế Long Tích Tuyết Sơn và hỏi đường cô ấy. Hai người nhanh chóng trở nên thân thiết, vì vậy Yanfei quyết định tham gia hoạt động này và đưa ra một số đề xuất của riêng mình.Một khu hoạt động khác trên Long Tích Tuyết Sơn là "Thí Luyện Đấu Hồn", do một chiến binh của Cộng Đồng Trù Phú cùng chuyên gia pháo hoa Inazuma Yoimiya tổ chức. Họ quyết định lập đội để đánh bại ma vật, mô phỏng phong cách chiến đấu của nhiều anh hùng khác nhau và thử thách bản thân. Khu hoạt động thứ tư là "Trinh Sát Tiền Đồn", xoay quanh Trinh Sát Saurian, một Saurian đồ chơi được trang bị lõi cơ khí của máy bay do thám Sumeru. Mika, Điều Tra Viên thuộc Đội Kỵ Sĩ Tây Phong, cùng thủ lĩnh Liên Minh Graffiti của Chủ Nhân Gió Đêm tin rằng Trinh Sát Saurian sẽ rất được các nhà mạo hiểm yêu thích, bởi nó có thể hỗ trợ truy tìm ma vật và thăm dò địa hình.Ở phía nam Con Đường Tuyết Phủ, gần Cố Đô, tồn tại một sinh vật huyền thoại mang tên Vua Heo Tuyết — một vị vua cổ đại đang say ngủ trong băng giá, chờ được đánh thức bởi đồng loại của mình. Theo truyền thuyết xưa giữa các thợ săn, nếu ai đó mạo phạm sự yên tĩnh nơi đây khi băng giá hồi sinh, Vua Heo Tuyết sẽ tỉnh giấc, phá tan xiềng xích băng tuyết và trừng phạt kẻ xâm phạm. Con heo tuyết khổng lồ ấy chính là chủ nhân thực sự của Long Tích Tuyết Sơn, và nó không thể bị săn đuổi vì trò vui. Heo Tuyết từng được cho là đã tuyệt chủng từ hàng trăm năm trước nhưng thực chất chúng vẫn còn tồn tại. Một số bị đóng băng trong lớp băng vĩnh cửu của Long Tích Tuyết Sơn, số khác di chuyển xuống phía tây, băng qua Tửu Trang Dawn đến Thanh Tuyền Trấn, rồi định cư trong các khu rừng ấm áp. Rải rác khắp Long Tích Tuyết sơn, bốn chiếc Răng Kỳ Lạ khi được tìm thấy có thể được rèn thành một vũ khí độc nhất vô nhị. Khi lần đầu tiên nhìn thấy những chiếc răng này, dù có đập bao nhiêu lần bằng búa, Orban cũng không thể làm vỡ được một mảnh nhỏ nào. Dù Orban không thể rèn chúng bằng cách thông thường, một Phiến Đá Cổ từ Đoàn Kịch Lữ Khách — từng được dùng để chống lại tầng lớp quý tộc — đã được Sucrose mang đến theo chỉ dẫn của thầy mình. Phiến Đá Cổ này được chế tạo từ thân của Bakunawa, một sinh vật biển cổ đại có sức mạnh sống tương tự loài rồng. Khi truyền năng lượng ấy vào răng của Durin, kết hợp với Quặng Tinh Ngân — khoáng vật quý chỉ có tại Long Tích Tuyết Sơn — bốn chiếc Răng Kỳ Lạ có thể được rèn thành một vũ khí mạnh mẽ, mang dấu ấn của lịch sử, sinh mệnh, và băng tuyết. Thịt của Vua Heo Tuyết được xem là nguyên liệu thượng hạng, lý tưởng cho những món ăn đặc biệt. Một nhóm thám hiểm tình cờ tìm thấy công thức nấu ăn cổ trong tàn tích giữa cơn bão tuyết và mang về cho đầu bếp Harris tại trại mạo hiểm. Dù nguyên liệu lạ và cách chế biến xa lạ, Harris đã điều chỉnh để tái tạo món ăn, dùng thịt Heo Tuyết lạnh tự nhiên, tươi ngon nhờ bảo quản trong băng tuyết. Chính loại thịt lạnh này cũng từng truyền cảm hứng cho Tiên Nhân Lưu Vân Tá Phong ở Liyue, giúp ông sáng tạo món “Thịt Rừng Kho Tàu”, chế biến bằng Cơ Quan Nấu Nướng Thần Kỳ — một thiết bị nấu ăn đặc biệt do Tiên Nhân thiết kế. Dọc theo con đường ở Long Tích Tuyết Sơn, bạn sẽ bắt gặp một Mảnh Sương Giá kỳ lạ — tàn tích còn sót lại từ hơn sáu nghìn năm trước, khi vương quốc Sal Vindagnyr còn tồn tại. Tại đây từng mọc lên một cái cây bạc trắng, vốn là một nhánh của Cây Thế Giới. Dù không phải cây theo nghĩa sinh học, Cây Thế Giới có thể được hình dung như một thực thể khổng lồ mọc xuống thay vì mọc lên, với Địa Mạch chính là hệ thống “rễ cây” lan khắp lòng đất. Những Địa Mạch này hấp thụ ký ức của thế giới, sau đó truyền lại cho Cây Thế Giới — như một quá trình tích lũy tri thức và trí nhớ cổ đại kéo dài từ quá khứ đến hiện tại.Khi một Đinh Thiên Hàn rơi xuống Long Tích Tuyết Sơn, nó vỡ thành ba mảnh và biến rừng xanh thành băng giá. Một mảnh đã chém vào cây bạc trắng — nhánh của Cây Thế Giới — khiến nó khô héo. Sau khi thiên thạch bị phá hủy, Cây Chịu Lạnh được hồi sinh, nhưng lần này, nó được nuôi dưỡng bằng dòng máu độc của rồng Durin. Máu rồng ăn mòn thung lũng, nhuộm nó thành tro tàn đỏ thẫm, trong khi cái cây bạc trắng vươn rễ về phía dòng Linh Lộ ấm áp, gom góp toàn bộ sức mạnh để kết ra một quả duy nhất. Trái quả đỏ băng giá ấy là biểu tượng của những niềm vui bị cướp mất, và chờ đợi một người xứng đáng — kẻ có thể đền bù cho thế giới nhiễm độc này, mang theo nó như một lời hứa về công lý và hy vọng. Trước khi vương quốc cổ xưa Sal Vindagnyr bị Đinh Thiên Hàn hủy diệt, một cô gái – con của thầy tế tối cao và nữ thầy tế – đã chào đời dưới gốc cây bạc trắng và nhận được lời ban phước từ chính cái cây ấy. Các sử ký của vương quốc Sal Vindagnyr tin rằng phước lành đó sẽ trường tồn, như chính cái cây bạc trắng với rễ sâu bất diệt, xuyên qua lòng đất và gắn liền với trí tuệ muôn đời của thế giới. Người xưa tin rằng vẻ đẹp và tài năng của công chúa sẽ vĩnh cửu, trong sáng như ánh trăng. Khi một phần của Cây Thế Giới bị tách ra, cô đã mang theo nhánh cuối cùng còn nguyên vẹn để cố gắng hồi sinh cái cây từng che bóng cả vương quốc. Nhưng cây đã chết từ lâu, và dù cố ghép nhánh cây vào thân cũ, mọi nỗ lực đều vô vọng. Dần dần theo thời gian, cùng với những cành bạc, công chúa cũng dần lụi tàn.Gần cây bạc trắng phía đông bắc Con Đường Tuyết Phủ, vẫn có thể tìm thấy chiếc hộp của công chúa — vật cần thiết để mở một trong những căn phòng bí mật gần tàn tích kinh đô.Ở khu vực phụ này, bạn có thể tìm thấy các Nhiệm Vụ Thế Giới gồm Vật Trong Núi, Lạc Trong Núi Tuyết, Vương Quốc Tuyết Phủ, Ước Nguyện Đỏ Thẫm, A, Là Thịt Tươi!, Cảnh Báo Lạnh Giá, Bóng Hình Trắng Xóa - Hi Vọng và Bóng Hình Trắng Xóa - Trùng Phùng.Các Mục Liên Quan:Thung Lũng Rồng NgủThung Lũng Rồng Ngủ là kết quả từ sự sụp đổ của Durin — Ma Long khổng lồ đã tử trận cách đây năm trăm năm dưới móng vuốt và răng nanh của Dvalin, Rồng Nguyên Tố bảo hộ Mondstadt. Sau cú rơi từ độ cao lớn, cơ thể to lớn của Durin va chạm mạnh xuống mặt đất, tạo nên một hẻm núi sâu hoắm. Thịt của Durin đã phân hủy theo thời gian, nhưng máu bị nhiễm độc vẫn tiếp tục lan vào lòng đất, đầu độc cây cối, quái vật, đồng thời ban cho chúng sức mạnh đặc dị.Một phần sinh lực và máu của Durin kết tinh thành Mã Não Đỏ Thẫm và Thạch Anh Đỏ — hai vật liệu chứa năng lượng ấm áp có thể xua tan cái lạnh khắc nghiệt của Long Tích Tuyết Sơn.Khoảng năm trăm năm trước, hai nhà nghiên cứu đến từ Fontaine — Rene de Petrichor và Jakob Ingold — bắt đầu quan tâm đến thi thể của Elynas, em trai của Durin, cũng đã thiệt mạng trong Thảm Họa. Họ sử dụng thịt và máu Elynas để đánh thức sức mạnh của Vực Sâu trong Jakob, rồi tiếp tục nghiên cứu các vật chất có tính chất tương tự, bao gồm Thạch Anh Đỏ từ Long Tích Tuyết Sơn và Chất bẩn từ mỏ Vực Đá Sâu. Cả hai đều có thành phần tương đồng với thịt của Elynas và gây hủy hoại lên người thường. Chỉ có Jakob, người được Rene gọi là “Nhân loại mới”, mới có thể kháng lại ảnh hưởng tiêu cực của chúng.Mã Não Đỏ Thẫm, kết tinh từ máu của Ma Long Durin, không chỉ là vật liệu mang trong mình nguồn nhiệt lượng mãnh liệt có thể xua tan cái lạnh khắc nghiệt, mà còn từng được dùng để chế tác nên một chiếc vương miện cổ xưa, gắn liền với truyền thuyết về Người Vượt Lửa — một kẻ lữ hành táo bạo đã lên đường đến Vùng Biển Lặng, nơi được xem là giới hạn cuối cùng mà con người có thể chạm đến giữa biển lửa bất tận.Chiếc vương miện ấy có khả năng chống lại lửa và nhiệt độ cao, phát ra ánh sáng rực rỡ khiến cả người già lẫn trẻ phải ngưỡng mộ. Những ai đủ kiên nhẫn quan sát kỹ thậm chí còn nói rằng có thể thấy bóng dáng của một chàng trai trẻ đứng hiên ngang giữa biển lửa cháy rực, như thể chính ý chí của anh đã được khắc ghi vào vương miện.Người đời tin rằng việc vượt qua Vùng Biển Lặng là điều không tưởng. Bất kỳ kẻ nào ngạo mạn dám thách thức ngọn lửa ấy sớm muộn cũng sẽ bị thiêu rụi, hóa thành tro tàn và tan biến vào không trung như một lời cảnh báo. Trong cơn đố kỵ âm ỉ, người thầy của Người Vượt Lửa đã buộc học trò mình đội vương miện và bước vào biển lửa, mong chứng minh rằng ý chí ấy cũng sẽ bị nhấn chìm.Nhưng trái với mong đợi, chàng trai ấy đã bước lên dòng dung nham rực cháy bằng một sự bình thản lạ kỳ. Anh không hề run sợ, không ngoái đầu lại, chỉ lặng lẽ tiến về phía chân trời rực đỏ, và rồi dần dần tan biến vào ánh lửa. Người ta không biết liệu anh đã thiêu cháy linh hồn mình để vượt qua biển lửa, hay chính ngọn lửa ấy đã cúi đầu trước lòng can đảm không gì khuất phục được. Dù thế nào, truyền thuyết về Người Vượt Lửa vẫn được truyền tụng, như một minh chứng cho khát vọng vượt lên số phận và chạm tới điều bất khả thi.Sau cái chết của Durin, Andersdotter — một phù thủy thuộc Hội Ma Nữ — đã tạo ra một phiên bản khác của con rồng này trong thế giới phép thuật Simulanka. Bà biết rõ rằng số phận của con rồng trong Simulanka sẽ bị ràng buộc với Durin thật ở Teyvat, nhưng vẫn hy vọng sinh vật ấy có thể vượt qua định mệnh và tự bước đi trên con đường riêng của nó. Tuy nhiên, cũng giống như bản thể ngoài đời thực, con rồng phép thuật ấy đã vô tình phá hủy mọi thứ xung quanh và bị cả thế giới sợ hãi, xa lánh. Trong nỗi cô đơn và tuyệt vọng, nó đã ước rằng mình chưa từng được sinh ra. Chính lúc ấy, một nhóm anh hùng từ Teyvat đã xuất hiện tại Simulanka, đưa tay cứu lấy nó khỏi bóng tối của tuyệt vọng. Barbeloth — một phù thủy khác thuộc Hội Ma Nữ — đã đưa ra một lời tiên tri: "Đứa con của "R"... rồi sẽ có một ngày được hồi sinh."Những quan sát gần đây tại Long Tích Tuyết Sơn cho thấy trái tim của Durin đang dần hồi sinh — một quá trình chậm rãi nhưng bền bỉ, như thể lời tiên tri của Barbeloth đang trở thành sự thật. Cùng với quá trình Durin đang dần dần hồi sinh thì nỗi lo sợ về một thảm họa mới tương tự như Thảm Họa năm xưa cũng dần lớn lên. Để ngăn điều đó xảy ra, Albedo — một tạo vật khác của Rhinedottir — đã đưa ra một lựa chọn: thay vì để Durin tái sinh trong hình hài của một con rồng độc hại, anh quyết định tạo ra Durin Nhỏ, một phiên bản thuần khiết hơn, như một sinh linh bước ra từ cổ tích, có thể thay thế con rồng xưa.Hành động ấy vừa là để hiện thực hóa lời tiên tri, vừa là nỗ lực để bảo vệ thế giới khỏi mối đe dọa từng chôn vùi Mondstadt trong băng giá và máu độc. Để hoàn thành việc này, Albedo đã cắt đứt lõi trái tim Durin và hút cạn phần sinh mệnh cuối cùng còn lưu giữ bên trong nó — trao lại cơ hội sống cho một hình hài khác, mang trong mình hy vọng thay vì hủy diệt.Trại nghiên cứu nơi Albedo cư ngụ được dựng lên giữa tuyết trắng mịt mù của Thung Lũng Rồng Ngủ – một nơi dường như vô cảm trước thời gian, yên lặng như đang lắng nghe những âm vang cổ xưa từ máu rồng trong lòng đất. Albedo, con người nhân tạo do Rhinedottir tạo ra, hiện thân của nghệ thuật Khemia, không run rẩy trước giá lạnh của nơi này, bởi bản chất của anh vốn không hoàn toàn thuộc về thế giới con người. Giữa những kệ sách, bàn nghiên cứu, công cụ giả kim và bảng kết quả thí nghiệm, anh lặng lẽ truy tìm sự thật về sự sống của thế giới. Hai trợ lý của Albedo, Timaeus và Sucrose, thường xuất hiện trong trại để giúp đỡ anh trong công việc nghiên cứu.Trong một lần nghiên cứu, Kreideprinz bắt gặp một hạt giống kỳ lạ – nó không chịu ảnh hưởng bởi bất kỳ sự cưỡng chế sống hóa nào từ giả kim, như thể đến từ một quy luật hoàn toàn xa lạ. Với trực giác của một học giả, Albedo lựa chọn Nhà Lữ Hành làm đối tượng thí nghiệm, vì người ấy, cũng như hạt giống kia, không thuộc về Teyvat.Anh chế tạo thuốc từ Quặng Tinh Ngân, đo lường phản ứng nguyên tố thông qua quan sát Nhà Lữ Hành chiến đấu với Slime, thử mọi phương pháp mà một Giả Kim Thuật Sĩ có thể nghĩ tới — nhưng Albedo không tìm thấy sự khác biệt giữa một người bình thường và Nhà Lữ Hành. Tuy vậy, chính trong sự bất lực ấy, một cảm hứng lặng lẽ nảy mầm trong tâm trí anh. Hạt giống kia, dù chỉ trong chốc lát, đã phản hồi. Nó hé nở không phải bởi giả kim, mà bởi khái niệm về một "cuộc sống" chân thực – một cảm nhận không thể định lượng, không thể phân tích, nhưng vẫn hiện hữu như hơi ấm mong manh giữa băng tuyết."Từ không đến có, từ chớm nở đến thịnh vượng, và sau đó là kết thúc.Nuôi dưỡng sinh mạng không thuộc về thế giới này, lẽ nào không phải đang nuôi dưỡng thế giới sao?Sinh mệnh là một thể tự do đa dạng, không nên định nghĩa theo ngắn dài, ngay cả khi nó chỉ nở trong chốc lát...Sinh mệnh ngắn ngủi cũng chưa chắc là xấu. Hiệu quả cao, hoàn hảo, có nghĩa là không bị cô đơn làm phiền."Mặc dù Giả Kim Thuật Sĩ báo cáo rằng kết quả của thí nghiệm khá bình thường, nhưng anh đã phát hiện một lớp cặn bất thường ở đáy lọ thuốc, một thứ lẽ ra không nên xuất hiện."Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng. Cậu|cô và tôi giống nhau, đều là loại "chất liệu" vẫn chưa được xác định...Nếu có một ngày, tôi mất kiểm soát và muốn hủy diệt tất cả... hủy diệt Mondstadt...Cậu|cô có thể đến để ngăn cản tôi không?"Ở rìa phía bắc của Thung Lũng Rồng Ngủ, nơi biên giới tuyết phủ giáp với Mondstadt, có một trạm nghiên cứu do nhà sinh vật học Esther dựng nên. Xuất thân từ sự tò mò về dòng nước trong vắt ở Thanh Tuyền Trấn, Esther đã lần theo dấu vết của con suối ấy lên tận vùng băng tuyết, và nhận ra rằng đó là tuyết tan từ đỉnh Long Tích. Niềm đam mê ấy đã đưa cô đến với quyết định trở thành nhà khoa học, và để thực hiện kế hoạch nghiên cứu khí hậu tại nơi khắc nghiệt này, cô đầu tư vào một bộ thiết bị đo đạc đắt đỏ.Nhưng Long Tích không phải là nơi dễ dàng dung nạp ý chí con người. Khi đang lắp đặt thiết bị, nhóm của Esther bị quái vật bất ngờ tấn công giữa sương mù lạnh giá. Một người đồng nghiệp đã kéo cô khỏi vùng nguy hiểm, nhưng những thiết bị quý giá thì bị bỏ lại. Tuy nhiên, với sự giúp đỡ của Nhà Lữ Hành, Esther đã thu hồi được phần lớn công cụ bị mất và thiết lập lại hệ thống.Ở tuyến đầu biên giới này, một kỵ sĩ mang tên Riese được giao nhiệm vụ tuần tra bảo vệ. Gió tuyết nơi đây đủ để đánh gục cả những nhà mạo hiểm cứng cỏi nhất, và Riese là người giữ cổng can ngăn những nhà mạo hiểm liều mạng cứng đầu. Song, không phải ai cũng chịu lùi bước. Nhiều người, vì hiếu kỳ hoặc vì mộng tưởng anh hùng, vẫn cố vượt qua ranh giới chết chóc này.Trong số đó có một chàng trai tên Tommy, một nhà mạo hiểm trẻ tuổi đang đơn phương yêu mến Giả Kim Thuật Sĩ Sucrose. Khi cô giao cho anh một nhiệm vụ đơn giản – thu thập vài nguyên liệu đặc biệt – anh vui vẻ nhận lời mà không hề ngờ rằng điểm đến lại là Long Tích Tuyết Sơn. Chỉ vài bước chân đầu tiên đã đủ khiến Tommy lạc lối giữa cơn gió lạnh cắt da. Nếu không nhờ sự trợ giúp kịp thời, chàng trai ấy đã trở thành một cái bóng nữa, tan biến vào màu trắng không dấu vết của nơi này.Gần Thung Lũng Rồng Ngủ, dưới lớp băng tuyết dày và đất đá sạt lở, người ta đã phát hiện những hóa thạch kỳ lạ — vỏ cứng uốn cong như mai rùa, lấp lánh ánh bạc như từng bắt lấy một phần ánh trăng xưa. Dân gian gọi những di tích ấy là tàn tích của Ánh Trăng Biển, sinh vật huyền thoại từng được cho là có khả năng ban điều ước cho những kẻ lạc lối.Tuy nhiên, các học giả lại lý giải truyền thuyết theo cách thực tế hơn. Họ cho rằng Ánh Trăng Biển chính là tên gọi dân gian của loài Cá Ánh Trăng — một loài cá bướm hiếm gặp sống sâu dưới đáy đại dương, nơi ánh sáng không thể chạm tới. Loài cá này có khả năng phát quang sinh học, và khi bơi theo đàn, ánh sáng của chúng hòa vào nhau tạo nên một ảo ảnh kỳ lạ: như thể một vầng trăng rơi xuống biển sâu, lặng lẽ và huyền bí.Một câu chuyện đặc biệt về loài sinh vật này đến từ một ngư nữ Inazuma tên Kujirai Momiji. Nhiều năm trước, cùng một nhóm bạn trong Hiệp hội Câu Cá, cô lên đường truy tìm Cá Ánh Trăng. Nhưng chuyến đi nhanh chóng hóa thành bi kịch khi họ gặp bão lớn, la bàn bị phá hỏng, và con thuyền bị cuốn vào một vùng biển xa lạ. Ngày qua ngày, nước ngọt cạn kiệt, hy vọng cũng cạn theo. Đêm nọ, một ngư dân trong đoàn tuyệt vọng viết thư tuyệt mệnh, bỏ vào chai và định gieo mình xuống biển. Đúng lúc đó, họ nhìn thấy một cái bóng khổng lồ dưới làn nước, phát ra ánh sáng nhè nhẹ như bụi trăng trôi giữa lòng đại dương. Trong cơn hoảng loạn và khẩn cầu, cả nhóm đồng loạt nguyện ước được quay trở về. Và rồi cái bóng ấy từ từ chuyển động, nhẹ nhàng rẽ nước như thể chỉ đường. Họ men theo ánh sáng ấy, và kỳ diệu thay, đã tìm được đường trở lại đất liền.Một người trong nhóm sau này viết lại câu chuyện trong cuốn sách có tựa “Sự thật về Ánh Trăng Biển thực chất là rùa biển”, cho rằng thứ họ thấy chỉ là một con rùa khổng lồ đang mang thai, trên lưng mọc đầy thực vật phát quang. Song, một số sách cổ khác thì phản bác ý kiến đó, cho rằng Ánh Trăng Biển là hậu duệ của một loài cổ sinh vật từng sống trên vùng đất nay là Long Tích Tuyết Sơn — thời kỳ mà thế giới còn đầy rẫy sinh vật khổng lồ.Theo truyền thuyết ấy, tổ tiên của Ánh Trăng Biển từng đi từ núi ra biển, mang theo ánh sáng từ bầu trời để giữ ấm cho đại dương. Và nếu nhìn kỹ những vỏ hóa thạch nằm rải rác quanh thung lũng, có lẽ, dù là cá, là rùa, hay là một điều ước từng hóa thành hình dạng cụ thể, thì điều khiến câu chuyện ấy sống mãi không phải là sự thật... mà là niềm tin.Tại khu vực phụ này, có thể bắt gặp hai nhiệm vụ Thế Giới là Thăm Dò Núi Tuyết và Lại Thăm Dò Núi Tuyết.Các Mục Liên Quan:Cố Đô Tuyết Vùi - Ngoại ÔỞ phía tây nam của khu vực Cố Đô Tuyết Vùi – Ngoại Ô là nơi đặt trại của nhà mạo hiểm nổi tiếng Roald, người đã để lại những cuốn nhật ký hành trình của mình. Con dốc tại đây tương đối thoai thoải, gió lặng, suối không đóng băng, nên ông đã chọn nơi này làm điểm dừng chân. Sau khi khảo sát các tàn tích, Roald nhận thấy phong cách kiến trúc ở đây có sự tương đồng kỳ lạ với các công trình cổ vô danh ở những vùng đất khác, nhưng lại không thể xác định được chúng thuộc về thời kỳ lịch sử nào. Dọc theo đường đi, ông phát hiện một số di vật có niên đại hàng ngàn năm, được cho là thuộc thời kỳ quý tộc Mondstadt. Nhà mạo hiểm cũng tìm thấy những mảnh vải áo và vũ khí cũ kỹ còn sót lại từ đoàn thám hiểm của Eberhart. Khi bắt đầu leo lên đỉnh sườn núi, ông gặp phải thời tiết vô cùng khắc nghiệt: những tảng băng sắc nhọn đã làm rách quần áo, ngón chân ông bị tê cóng, và ông suýt nữa thì bị gãy xương. Mặc dù chuyến thám hiểm không đạt được kết quả như mong đợi, ông vẫn sống sót trở về và tiếp tục cuộc hành trình đến vùng đất Liyue.Ở vùng ngoại ô của Cố Đô Tuyết Vùi, tồn tại một Băng Nguyên Bản là một Sinh mệnh Nguyên Tố Băng có độ ổn định cao. Trong quá trình "nở rộ" lạnh giá của nó, các tinh thể băng có độ tinh khiết cực kỳ cao được hình thành. Những tinh thể băng giá này sẽ tiếp tục sinh trưởng theo quy luật lạnh lẽo và cứng nhắc của riêng chúng, cho đến một ngày nào đó, chúng sẽ lan tỏa khắp hẻm núi và đóng băng mọi thứ. Một ngày nọ, một đầu bếp đến từ Fontaine tên là Escoffier đã lên đường đến khu vực Long Tích Tuyết Sơn để tìm kiếm một “nguồn lạnh thần bí” trong truyền thuyết. Cô quấn mình trong một chiếc áo khoác dày, choàng khăn kín cổ, mang theo một ba lô nặng nề và một cây Thương Sắt, rồi lang thang trên sườn núi suốt nhiều ngày. Ngay cả khi vũ khí của cô đã bị mài mòn đến mức không còn sử dụng được nữa, cô vẫn chưa tìm ra mục tiêu của mình. Bị cảm lạnh nặng và mang nhiều vết thương do phải liên tục chiến đấu với lũ quái vật trong vùng, Escoffier buộc phải rút lui tay trắng. Trên đường trở về dài đằng đẵng, cô nghe được tin đồn về một Sinh mệnh Nguyên Tố Băng bí ẩn tên là Daleth, điều này chỉ càng khiến cô thêm tiếc nuối. Khao khát tìm thấy nguồn sức mạnh Băng này đã trở thành mục tiêu chỉ thua mỗi đam mê nâng tầm nghệ thuật ẩm thực của cô.Ngay bên dưới khu vực Băng Nguyên Bản là một hang động chứa mảnh tinh thể cuối cùng của Đinh Thiên Hàn đã rơi xuống núi. Khi cả ba mảnh tinh thể được làm tan chảy, chúng sẽ quay trở lại đỉnh núi, trở về với Đinh Thiên Hàn.Tàn tích của các Thủ Vệ và Cần Cẩu Di Tích, tàn dư của nền văn minh bị hủy diệt Khaenri'ah, nằm rải rác khắp vùng Long Tích Tuyết Sơn. Mặc dù Sal Vindagnyr cổ đại đã bị hủy diệt trước khi Khaenri'ah được thành lập, nhưng những cỗ máy hình người này vẫn được cử đến để thăm dò tàn tích. Một số Thủ Vệ còn chứa các mảnh ghi chép của một thông điệp đã được lưu lại: "Vì đất nước, chúng ta không thể từ bỏ sức mạnh đến từ bầu trời này, nhưng chúng ta đã thất bại."Các Mục Liên Quan:Hang Đom ĐómNằm gần khu vực Cố Đô Tuyết Vùi - Cung Điện Cổ, Hang Đom Đóm là một không gian rộng lớn bên dưới Long Tích Tuyết Sơn, được đặt tên theo những bông hoa xanh sáng rực rỡ mọc tại đây. Sâu trong hang động là mảnh thứ hai của Đinh Thiên Hàn, và con đường dẫn đến nó được soi sáng bởi vô số loài thực vật phát quang màu xanh lam mọc gần các mảnh tinh thể. Những bụi gai băng giá xuất hiện tại đây không thể bị làm tan chảy bằng nhiệt độ thông thường, mà chỉ có Thạch Anh Đỏ mới có thể làm được điều đó.Mặc cho nhiệt độ cực thấp, một số hồ nước tại Long Tích Tuyết Sơn vẫn không bị đóng băng. Có thể chúng từng là các hầm trú ẩn ngầm, nhưng theo thời gian, nước ngầm thấm vào và khiến chúng bị ngập. Theo một số nguồn tài liệu, trong quá khứ xa xưa, những kẻ bạo quyền đã ném tội nhân vào các nhà giam, khóa kín cửa, rồi từ từ đổ nước vào để các tù nhân chứng kiến mực nước dâng dần lên, từ mắt cá, đến mũi, rồi đến trán. Một hình phạt tàn nhẫn và đau đớn như vậy, trong nơi băng giá đến rợn người này, khiến việc sống sót gần như là điều không tưởng. Từng có lần, Eberhart, người đã cùng một nhóm quý tộc đến Long Tích Tuyết Sơn, từng trú ẩn tại một trong những nơi như vậy.Ở lối ra của hang động là ngôi mộ được cho là của công chúa Sal Vindagnyr, do thư ký của vương quốc, Ukko, dựng lên. Khi công chúa qua đời, Ukko là người duy nhất sống sót, không còn ai khác để ông mang ơn. Quá căm hận hình phạt từ Thiên Lý, ông khao khát bầu trời băng giá bừng cháy ngùn ngụt, thiêu rụi đến khi không còn một sinh linh nào trên thế gian, và con rồng đen trong giấc mơ của công chúa sẽ bao phủ vùng đất bằng một đám mây độc đỏ thẫm. Ukko hy vọng rằng những người xây dựng một quốc gia mới không có thần linh sẽ đủ sức mạnh để đứng vững trước thế giới này. Gần mộ có một chiếc hộp quý giá của thư ký, được chạm khắc hoa văn, là một phần của bộ ba hoa văn mở ra cánh cửa bí mật.Một ngày nọ, một người đàn ông tên Joserf đã đến Long Tích Tuyết Sơn trong vài ngày, để lại con trai mình là Joel và hứa sẽ trở về cùng chơi nặn người tuyết. Khi Joserf quyết định leo lên đỉnh núi, một cơn bão tuyết bất ngờ ập đến, ông vội vã tìm chỗ trú trong một hang động. Đột nhiên, đá rơi xuống chặn lối đi, và đầu kia của hang dẫn ra một vách đá chỉ toàn tuyết cao. Trong hang có những con cáo tuyết sống cùng Joserf, và dù đồ tiếp tế dần cạn kiệt, ông vẫn chia sẻ thức ăn cho chúng. Khi Hội Nhà Mạo Hiểm tổ chức một buổi huấn luyện ở Long Tích Tuyết Sơn, một nhà mạo hiểm tên Pallad quyết định khám phá một khu vực mới đầy nguy hiểm. Bị tách khỏi nhóm, anh trượt ngã và lăn xuống núi, cuối cùng rơi vào một nơi xa lạ với và phải chịu đựng nhiều vết thương. Tại đó, Pallad gặp Joserf, người đã đi ra khi nghe tiếng động. Ban đầu, Pallad nghĩ ông là một nhà mạo hiểm khác đến tham gia sự kiện, nhưng sau đó nhận ra Joserf có vấn đề về trí nhớ, thậm chí không nhớ tên mình. Joserf kể rằng ông tỉnh dậy trong tình trạng đầy máu, đồ đạc bị mất, và không có dấu hiệu nào cho thấy ông đã đến đó bằng cách nào. Ông bò vào hang và ở lại đó để từ từ hồi phục. Khi chân khỏe hơn, kỹ năng săn bắn của ông giúp ông tồn tại.Cùng nhau, họ trở về trại và gặp Joel. Cậu bé đứng đó lặng đi trong giây lát với vẻ mặt hoàn toàn sửng sốt, rồi bắt đầu khóc lớn: "Cha!" Đó là lúc Joserf đột nhiên bắt đầu nhớ lại. Điều duy nhất người đàn ông còn nhớ là con trai và vợ mình. Trong những ghi chép của ông, có một lời nhắn nhủ rằng hãy cho những con cáo tuyết ăn, và nếu chúng được cho ăn trong năm ngày liên tiếp, chúng sẽ biết ơn người đã tử tế với chúng.Phía nam Con Đường Tuyết Phủ, ven bờ Long Tích Tuyết Sơn, có thể tìm thấy một số bức thư gửi trong chai do viên chức Hiệp Hội Kanjou, Hiromi, gửi cho Đạo Bảo Đoàn, Yan'er, tại Liyue. Họ đã quen biết nhau từ thuở nhỏ, nhưng khi Hiromi trở thành viên chức còn Yan'er gia nhập Đạo Bảo Đoàn, cuộc đời họ rẽ theo hai hướng khác nhau. Khi lệnh bế quan tỏa cảng được ban hành ở Inazuma và nội chiến bùng nổ, họ mất liên lạc, khiến Hiromi chỉ có thể gửi thư trong chai, không biết sóng sẽ đưa thư đến bờ nào. Khi một người bạn cũ của họ mang tin tức rằng lâu rồi không nghe tin từ Yan'er, Hiromi không muốn tin rằng cô đã mất, nên anh vẫn kiên nhẫn đợi cô tại Nhà Hàng Uyuu. May mắn thay, Yan'er vẫn an toàn, và sau khi lệnh bế quan tỏa cảng được bãi bỏ, cô đã trở lại Inazuma với ý định ghé qua Nhà Hàng Uyuu uống vài ly.Phía tây nam của hang động là di tích của một vương quốc cổ xưa, trên đó có những ký hiệu được ghi lại. Khi Giả Kim Thuật Sĩ Albedo tiến hành thí nghiệm trên Nhà Lữ Hành nhằm đánh giá khả năng nhận thức, họ đã rút cạn một phần ngập nước của di tích và phát hiện những ký hiệu này với nguồn gốc và ý nghĩa chưa được biết đến.Các Mục Liên Quan:Cố Đô Tuyết Vùi - Cung Điện CổDi tích cung điện cổ của Cố Đô Tuyết Vùi là những gì còn lại của một vương quốc cổ đại được thành lập cách đây hơn sáu nghìn năm. Người dân đã rời bỏ những cơn tuyết và xung đột để đến một vùng đất yên bình, nơi họ dựng lên một quốc gia mang tên Sal Vindagnyr. Dưới sự dẫn dắt của các Thiên Thần ban cho kiến thức, vương quốc đã phát triển thịnh vượng. Khi một Đinh Thiên Hàn rơi xuống ngọn núi xanh tươi, toàn bộ vương quốc bị bao phủ bởi băng giá, tuyết trắng và bão tố dữ dội, và gần như không còn ai sống sót.Trên khắp Long Tích Tuyết Sơn, những phiến bia đá cổ ghi lại lịch sử của vương quốc rải rác khắp nơi. Nếu kích hoạt hết tất cả các phiến bia, một cánh cửa sẽ mở ra dẫn đến một căn phòng bí mật, nơi công chúa Vindagnyr đã vẽ những bức tranh tường bằng những hình ảnh trong tâm trí mình. Dù trái đất đã bị bao phủ bởi băng giá, nàng vẫn tiếp tục vẽ tranh tường, nhưng đã lâu lắm rồi nàng không thấy bầu trời trong xanh và những đồng cỏ xanh mướt, nên không biết chọn màu xanh lam và xanh lục nào để thể hiện tuyết đang tan chảy. Không nhận được tin tức từ thiên giới, cha nàng đã lên đỉnh núi tìm câu trả lời. Ông hy vọng khi trở về, con gái mình đã hoàn thành bức tranh tường thứ hai. Nếu bức tường thứ ba mô tả được cảnh băng tuyết tan chảy, Sal Vindagnyr sẽ có cơ hội được cứu vãn. Nhưng công chúa chưa bao giờ kịp hoàn thành bức tranh cuối cùng, và các sứ giả thiên đường cũng không đáp lời.Ở giữa căn phòng là cây trọng kiếm Tuyết Vùi Tinh Ngân mà công chúa đã trao cho người tình của mình, kẻ ngoại quốc Imunlaukr. Mang theo thanh kiếm, hắn lên đường đi tìm câu trả lời ngoài vương quốc, đến những miền đất xa xôi. Khi kẻ ngoại quốc cuối cùng kết thúc hành trình vô vọng, hắn trở về vương quốc, nhưng chỉ nghe thấy tiếng vọng âm u của cái chết. Imunlaukr để lại thanh kiếm mà mình được trao giữa những bức tranh tường để khuấy tan cơn bão tuyết, rồi rời núi tìm kiếm chiến tranh và xung đột, tìm một nơi để đổ máu. Cuối hành trình, hắn ở lại Mondstadt và sáng lập ra Gia tộc Imunlaukr.Các Mục Liên Quan:Đinh Thiên HànNgày xưa, Đỉnh Vindagnyr tươi tốt xanh tươi và thầy tế nơi đây có thể chạm tới trời cao và nhận được câu trả lời từ các sứ giả thiên giới. Khoảng sáu nghìn năm trước, những kẻ xâm lược từ ngoài bầu trời xuất hiện ở Teyvat, và một cuộc chiến lớn bắt đầu, gây ra nhiều tổn thất. Các rào cản do Thiên Lý tạo ra quanh Teyvat bị phá hủy, và kiến thức cấm xâm nhập vào tri thức của con người. Ngoài sự hủy diệt, kẻ xâm lược còn mang đến cho con người những ảo ảnh có thể phá vỡ xiềng xích của định mệnh và Thiên Lý. Người dân bắt đầu nghi ngờ các vị thần, chống lại Thiên Giới, cố gắng thăng lên làm thần, và bắt đầu tìm kiếm câu trả lời trong lòng đất sâu thẳm, thời viễn cổ và những bàn thờ hiến tế bị chôn vùi từ lâu. Chủ nhân của thiên đình, bị ám ảnh bởi nỗi sợ trước làn sóng mê muội và những bước đột phá, để chữa lành thế giới mong manh, đau buồn và không hoàn hảo này, đã hạ xuống các Đinh Thiên Hàn để sửa chữa đất đai, đồng thời tàn phá cõi trần, trong đó có Sal Vindagnyr.Nhiệt độ gần Đinh Thiên Hàn thấp hơn rất nhiều so với chân núi, mặt đất phủ đầy những bông hoa xanh lấp lánh và trong suốt, và gần các tàn tích, những cơ chế phòng thủ có nguồn gốc bí ẩn từ thời cổ đại đang chờ đợi những kẻ xâm nhập. Khi ba mảnh của Đinh Thiên Hàn được làm tan chảy, chúng sẽ trở lại Đinh Thiên Hàn trên đỉnh núi, và nếu tiếp tục được làm tan chảy với sự trợ giúp của Thạch Anh Đỏ, đinh sẽ tan băng và bay lên không trung. Lối đi lên đỉnh núi bị chặn bởi một luồng khí lạ đã ngăn cản không ít nhóm nhà mạo hiểm, nhưng khi tất cả các mảnh được làm tan chảy, luồng khí đó sẽ ngừng lại. Niêm phong dưới chiếc đinh băng giá là một bàn thờ cổ xưa, nơi các thầy tế cao cấp, đội vương miện làm từ những cành trắng, đã xuống tìm câu trả lời. Người ta nói rằng mỗi thế hệ thầy tế vào những ngày cuối đời đều nhìn thấy cùng một hình ảnh: một đống vương miện dưới một cây chết ở một nơi bí ẩn. Mỗi thầy tế cao cấp khi nghỉ hưu đều trả lại chiếc vương miện trắng tinh khiết đó cho thế giới.Các Mục Liên Quan:

Câu Chuyện

Cuộc Thám Hiểm Long TíchCách đây một ngàn năm, khi tầng lớp quý tộc vẫn đang cai trị Mondstadt trong vinh hoa và áp bức, ba con người đã cùng đặt chân lên Long Tích Tuyết Sơn — vùng đất lạnh lẽo chưa từng ghi tên trong bản đồ của quyền lực. Đó là Ingbert Landrich, một quý tộc chính thống; người em trai ngoài giá thú của ông là Eberhart; và người hầu trung thành Luther. Họ rời thành trong cái lạnh cắt da, mang theo tham vọng, mưu mô và một quá khứ bị che giấu.Trong số họ, Eberhart là kẻ khao khát vươn tới quyền lực nhất. Anh nuôi giấc mộng trở thành người thừa kế gia tộc bằng bất cứ giá nào — kể cả phản bội máu mủ. Dưới vẻ ngoài tao nhã, Eberhart luyện thương một cách âm thầm để một ngày đâm ngược vào lưng người anh mà anh thèm khát thay thế.Để dọn đường, Eberhart khéo léo dẫn dụ người anh khác, Parsifal, trở thành một tên trộm chuyên tấn công các gia đình quí tộc. Parsifal lang thang khắp những con phố tối và quán rượu dùng kỹ năng kiếm thuật của mình để cướp của người giàu chia cho người nghèo. Mọi thiếu nữ ở Mondstadt đều say mê về một tên trộm "trượng nghĩa" như anh, nhưng Parsifal không hề bận tâm.Một ngày nọ, anh đánh cắp một viên ngọc lam quý giá — không phải cho bản thân, mà để tặng cho Priscilla, phù thủy có đôi mắt xanh sâu thẳm. Nhưng dù ngọc có sáng đến đâu, nó cũng không làm tan được vẻ u uẩn trên gương mặt nàng. Không tìm thấy lối thoát cho linh hồn mình, Parsifal nghe theo lời anh em, từ bỏ thề nguyện xưa cũ và lên đường vượt đại dương.Anh gia nhập một chiến thuyền của Liyue, đeo con dao ngắn bên hông và cài chiếc lông vũ ngọc lam đã phai màu lên áo choàng. Trên tàu, anh chỉ còn là một Phó Thuyền Trưởng nghiện rượu — một kẻ thường xuyên say xỉn, bước đi loạng choạng. Anh thì thầm những lời rối loạn, nhớ về bóng tối, máu, và Priscilla. Trong khoảnh khắc cuối cùng, khi men rượu tan đi, Parsifal bỗng nhớ lại rõ ràng — từng lời thề, từng nụ cười, từng mũi tên lặng lẽ cắm vào tim người quyền quý.Phù thủy mắt xanh đã ở lại bên Eberhart. Vì viên ngọc lam mà cô được tặng, cô bị kết tội và đóng dấu là tội phạm, nhưng Eberhart không màng đến quá khứ của cô. Cô không chỉ làm công việc của người hầu mà còn đảm nhận những nhiệm vụ cần thiết cho mục tiêu của anh ta. Cô mơ ước được ở bên cạnh Eberhart, hoặc ít nhất là đứng trong đám đông phía sau anh. Khi Eberhart lên đường thám hiểm vùng Long Tích Tuyết Sơn trong tương lai để loại bỏ người anh em còn lại, Priscilla được giao nhiệm vụ thắp sáng ngọn hải đăng trên Đỉnh Vọng Phong nếu họ bị phát hiện. Chuyến thám hiểm dự định mang về nhiều hiện vật khảo cổ đến Mondstadt để củng cố danh tiếng của dòng họ Landrich.Do những khắc ghi trên các di vật, họ quyết định không vào các ngục tối ở khu vực tàn tích phía tây nam như kế hoạch ban đầu, mà thay vào đó sẽ khám phá một căn phòng bí mật có cửa khóa.Theo những gì Eberhart tìm hiểu, căn phòng bí mật dưới lớp băng sâu kia có thể chứa các bức tranh tường cổ và những món vũ khí được rèn từ Quặng Tinh Ngân – một kim loại hiếm từng xuất hiện trong các truyền thuyết cũ. Với hắn, đây không chỉ là một khám phá khảo cổ, mà là cơ hội để khôi phục danh tiếng cho dòng họ Landrich và ghi tên mình vào lịch sử.Tuy nhiên, khi một cơn bão tuyết lớn bất ngờ kéo đến, đoàn thám hiểm mất đi vài người. Gần cửa vào căn phòng bí mật, do một sai lầm của Eberhart, một trận tuyết lở xảy ra, vùi lấp một người cùng toàn bộ thức ăn và nhiên liệu. Trong khi những người còn lại lo lắng và kiệt sức, Eberhart vẫn giữ vẻ bình tĩnh và đề nghị rút về khu tàn tích phía tây nam – nơi họ từng bỏ qua.Trên đường rút lui, khi mọi người tách nhau ra để dò đường, Eberhart âm thầm ra tay. Từng người một biến mất mà không ai hay biết. Hắn không hề biết rằng Ingbert – người anh em cùng cha khác mẹ – đã định phong tước cho hắn sau chuyến đi. Những lời đồn về nền văn minh cổ, sức mạnh thần thánh hay ánh sáng từ trời cao chỉ là cái cớ. Thứ hắn muốn thật sự là quyền lực.Cuối cùng, hắn lừa Luther và Ingbert đến một nơi hẻo lánh. Hắn dùng cây giáo đâm Ingbert. Dù Ingbert sở hữu Vision và phản kháng mạnh mẽ, Eberhart vẫn sống sót. Hắn mang theo vết thương, lần về hướng đông – nơi núi chạm biển – để tìm thuyền rời đi.Tại Mondstadt, âm mưu của hắn và phù thủy Priscilla bị phát hiện. Đêm nàng bị đưa ra pháp trường, lưỡi gươm lấp lánh dưới ánh trăng, đám đông hò hét giận dữ. Nhưng Priscilla không rơi một giọt nước mắt. Đôi mắt xanh của cô chỉ nhìn về phương Bắc xa xăm, nơi tuyết vẫn rơi. Trong lòng, cô vẫn tin rằng ánh sáng của giới quý tộc sẽ một ngày trở lại – dù phải đợi cả nghìn năm.Các Mục Liên Quan:Ma LongTrước khi vương quốc Sal Vindagnyr sụp đổ, vị công chúa của vương quốc đã nhìn thấy một điềm báo: một con rồng đen từ trên cao giáng xuống, bao phủ vùng đất bằng mây đỏ độc. Lúc đó không ai tin. Nhưng hàng ngàn năm sau, lời tiên tri ấy trở thành sự thật. Ma Long Durin xuất hiện từ Vực Sâu, mang theo tai họa.Durin không phải sinh vật tự nhiên. Hắn là sản phẩm của Rhinedottir – một Giả Kim Thuật Sĩ đến từ Khaenri’ah, người còn được gọi là “Gold”. Bà tạo ra thân xác cho nhiều sinh vật từ bóng tối, trong đó có Durin – con rồng với thân hình quái dị và máu mang độc. Trong Thảm Họa Khaenri’ahn, sức mạnh Vực Sâu nuốt chửng mọi thứ. Những con quái vật lạ lùng tràn khắp Teyvat, và một làn sóng đen phá hủy bao vùng đất. Rhinedottir thả các “đứa con” của mình ra để nhìn thế giới – như thể đó là món quà mà bà ban tặng. Durin là một trong số đó.Durin nghe được tiếng đàn của con người, nhìn thấy bầu trời Mondstadt, và bị cuốn hút bởi vẻ đẹp của rồng Dvalin. Nó bay đến không phải để tàn phá, mà để tìm bạn. Nhưng máu của nó mang theo độc tố – thứ đầu độc không khí, nước và đất. Dù không cố ý, nó vẫn trở thành tai họa. Người dân Mondstadt hoảng loạn. Họ tin rằng Durin đến để hủy diệt.Khi quái vật và sợ hãi bao trùm Mondstadt, Phong Thần tỉnh giấc. Ngài triệu hồi Dvalin – người hầu trung thành nhất – để cưỡi gió chiến đấu vì sự sống và tự do. Trên bầu trời rách toạc bởi gió tuyết, Dvalin dang sáu đôi cánh thiêng, đối đầu Durin trong trận chiến không ai quên được. Mây đen bị xé làm đôi. Cánh của Dvalin như kiếm cắt xuyên lớp vảy cứng như thép của con rồng đen.Cuối cùng, Dvalin cắn đứt cổ Durin. Thân thể to lớn của hắn rơi xuống tàn tích vương quốc Sal Vindagnyr – nơi nay được gọi là Long Tích Tuyết Sơn. Tuyết trên đỉnh núi ấy chưa từng tan. Chính băng giá ấy đã giam giữ chất độc từ xác Durin, ngăn không cho tai họa lan rộng thêm một lần nữa.Dù Durin đã bị đánh bại, trong lòng hắn vẫn còn đọng lại tình yêu thương và lòng biết ơn dành cho mẹ mình, Rhinedottir, cũng như cho thế giới. Hắn biết ơn mẹ đã ban cho mình đôi cánh và một thân thể tràn đầy sức mạnh, và hắn muốn kể cho thế giới nghe về nơi đẹp đẽ mà mình sinh ra và lớn lên cùng những người anh em. Hắn mơ về một hành trình dài xa xăm, tới một miền đất ngập tràn cỏ xanh và những bản ca sâu lắng vang lên. Hắn mơ được hát cùng những người dân hiền hòa nơi đó, và bay lượn trên bầu trời cùng một con rồng rực rỡ như viên ngọc quý. Như người anh Elynas của mình, người đã đến Fontaine trong thời kỳ Thảm Họa, Durin cũng như một đứa trẻ lần đầu khám phá thế giới rộng lớn này."Tạm biệt, mẹ ơi, hành trình của con đã kết thúc rồi.""Được ngủ trong tuyết bạc sáng lấp lánh cũng không tồi.""Tạm biệt, nhà thơ xinh đẹp, rồng đẹp xinh""Nếu chúng ta có thể không cùng một thời gian, một địa điểm""Gặp gỡ, hát ca, nhảy múa, vậy thì tốt biết mấy"Các Mục Liên Quan:Răng Nanh Rỉ SétMột ngày nọ, Sucrose — trợ lý trung thành của Giả Kim Thuật Sĩ Albedo và là thành viên Đội Kỵ Sĩ Tây Phong — bắt đầu nghi ngờ rằng người thầy của mình đang giấu một bí mật giả kim quan trọng. Cô không dám hỏi thẳng, nên âm thầm nhờ Nhà Lữ Hành và Paimon điều tra giúp.Dấu vết đưa họ đến một trại nhỏ trên Long Tích Tuyết Sơn. Tại đó, trong làn sương mờ lạnh buốt, họ tìm thấy Albedo — người đang mải mê thử nghiệm một thanh kiếm có đặc tính kỳ lạ. Thanh kiếm ấy từng bị thu giữ từ một nhóm Đạo Bảo Đoàn bị bắt gần Mondstadt. Sau nhiều năm bị lãng quên trong kho, nó chỉ là một món đồ cổ bụi phủ, cho đến khi Albedo tình cờ phát hiện nó và quyết định tiến hành thí nghiệm.Từ nghiên cứu, anh biết được nguồn gốc thực sự của thanh kiếm. Đó là một vũ khí ma pháp cổ xưa, được rèn bởi một thợ rèn tài hoa — người biến mất ngay sau khi hoàn thiện nó. Lưỡi kiếm được khảm những mảnh vảy, móng vuốt và mảnh mắt của Durin, con rồng từng rơi xuống vùng tuyết. Nọc độc trong máu Durin đã thấm vào sắt thép, khiến thanh kiếm vừa mang sức mạnh bất thường, vừa ẩn chứa một lời nguyền âm thầm.Chính thợ rèn từng chế tác ra thanh kiếm cũng không cưỡng lại được sức hút của nó. Vì quá tự hào về tác phẩm, ông đã muốn tự mình thử nghiệm trong chiến đấu. Nhưng khi vừa nắm lấy cán kiếm, dòng năng lượng suy tàn lan khắp cơ thể. Lý trí ông vỡ vụn. Ông phát điên, rồi bỏ chạy khỏi lò rèn, không ai còn thấy lại. Có lẽ ông đã chịu đựng nhiều đau đớn trước khi biến mất ở một nơi chẳng ai biết đến.Albedo tin rằng Nhà Lữ Hành — người từng chữa lành nước mắt ô nhiễm của Dvalin — có thể tương tác với thanh kiếm này mà không bị tổn hại. Và thế là, trong gió tuyết mù mịt, anh trao vũ khí ấy cho Nhà Lữ Hành, mong người bạn của mình thử thanh kiếm trong một trận chiến — để truyền vào đó dòng năng lượng mới, và có lẽ, khai mở sự thật bị chôn giấu suốt hàng thế kỷ.Nhờ khả năng độc đáo của Nhà Lữ Hành, thanh kiếm không chỉ được truyền đầy năng lượng mà còn được thanh tẩy khỏi nguồn sức mạnh vốn bị nhuốm đẫm bởi máu rồng. Trên đường điều tra các hiện tượng lạ ở Long Tích Tuyết Sơn, nhóm phát hiện một điều kỳ lạ: nhiều quái vật trở nên hung hãn bất thường, đặc biệt quanh những nơi bị băng phong từ lâu. Chúng tấn công các nhà mạo hiểm với cơn thịnh nộ như thể bị điều khiển bởi một sức mạnh vô hình. Dường như, lời nguyền của Durin vẫn chưa hoàn toàn tan biến — nó đang lan truyền, khơi dậy sự hỗn loạn ở những góc khuất lạnh lẽo nhất của ngọn núi.Trong khi đó, Fatui — những kẻ săn lùng mọi thứ liên quan đến các vị thần cổ đại và Thần, đã chú ý đến thanh kiếm có thể thách thức chính các Thần. Một trong những nhà mạo hiểm bị lạc và đóng băng, Pallad, vô tình nhầm ánh sáng phát ra từ lưỡi kiếm là lửa và định dùng nó để sưởi ấm. Khi Nhà Lữ Hành cố gắng ngăn cản, thanh kiếm rơi xuống lớp băng, đánh thức một cây Hoa Lừa Dối Băng đã héo úa bằng nguồn năng lượng của nó. Sức mạnh đã được thanh tẩy của thanh kiếm không chỉ hồi sinh cây mà còn làm nó mạnh mẽ hơn, biến thành một Cây Cấp Đông. Sau khi đánh bại nó, Albedo chiết xuất sinh lực của thanh kiếm và cảm nhận được sự cộng hưởng với chính mình, bởi cả anh và Durin đều là tạo vật của cùng một Giả Kim Thuật Sĩ, Rhinedottir.Các Mục Liên Quan:Tên Giả MạoMột ngày nọ, Hội Nhà Mạo Hiểm quyết định tổ chức khóa huấn luyện mùa đông tại Long Tích Tuyết Sơn. Dù khí hậu khắc nghiệt và địa hình hiểm trở, nơi đây vẫn được xem là nơi lý tưởng để các tân binh rèn luyện ý chí và kỹ năng sinh tồn. Để đảm bảo an toàn, các học viên được chia thành từng cặp — mỗi người mới sẽ đồng hành cùng một nhà mạo hiểm kỳ cựu. Nhưng vì thiếu nhân lực vào phút chót, một số thành viên từ Đội Kỵ Sĩ Tây Phong đã được mời đến hỗ trợ: trinh sát Amber, Kỵ Sĩ Xoáy Sóng Eula, và cả Nhà Lữ Hành.Khi tuần tra quanh sườn núi, Nhà Lữ Hành và Paimon chợt nghe thấy những tiếng động lạ. Trong màn sương mỏng và ánh sáng nhạt, họ thoáng thấy bóng một sinh vật đang lẩn khuất. Nhưng khi đuổi theo, cả hai chỉ gặp Albedo đang lặng lẽ vẽ nguệch ngoạc gì đó lên cuốn sổ tay — một ý tưởng mới cho tranh sơn dầu, như anh nói. Anh mỉm cười rồi đề nghị họ giúp mình thu thập ít Quặng Tinh Ngân để làm màu vẽ.Trên đường trở lại trại, họ phát hiện nơi ở của Albedo đã bị phá hủy. Lều trại đổ nát, dụng cụ vương vãi, và một số ghi chép giả kim đã biến mất. Theo dấu vết mờ nhạt trong tuyết, nhóm lần theo và dừng lại trước một hang đá. Albedo bảo hai người ở lại canh chừng, còn anh sẽ tự mình đi vào.Một lúc sau, Albedo quay trở lại — tay không, nét mặt bình thản. Nhưng tiếng kêu cứu vang lên bất ngờ từ phía bên sườn núi khiến cả ba giật mình. Họ chạy vội đến nơi phát ra âm thanh, và bắt gặp Bennett — huấn luyện viên của Hội Mạo Hiểm — đang bị mắc kẹt dưới lớp băng tuyết. Cậu kể lại rằng khi đang đến trại, một trận tuyết pha băng bất ngờ đổ xuống vùi lấp cậu. Trong lúc cậu còn chưa kịp thoát ra thì Fatui đã xuất hiện.Khi Nhà Lữ Hành và Paimon đang cứu Bennett, Albedo đột nhiên biến mất, và khi gặp lại, Giả Kim Thuật Sĩ nói rằng anh tin rằng họ đã bỏ rơi mình gần hang động. Cùng lúc đó, Eula xuất hiện, kể rằng cô đã nhìn thấy “Albedo” dẫn một đứa trẻ mà cô đang giúp chơi nặn người tuyết vào khu vực hoang vắng ở ngoại vi Long Tích Tuyết Sơn, nơi đầy rẫy quái vật. Khi Eula ngăn cản hắn mang đứa bé đi, “Albedo” tấn công cô rồi bỏ chạy. Sau khi trao đổi sự việc, Albedo nhận ra rằng trên Long Tích Tuyết Sơn có một kẻ mạo danh mình, nên quyết định tự điều tra và nhờ Nhà Lữ Hành cùng Paimon theo dõi hắn. Nếu kẻ giả mạo nhắm vào Albedo, hắn sẽ sớm lộ diện và tấn công. Sau nhiều ngày điều tra không kết quả, Albedo, Nhà Lữ Hành và Paimon tình cờ gặp lại Eula, Amber và Bennett — những người đã lang thang quanh Long Tích Tuyết Sơn mà chưa về trại nhà mạo hiểm. Họ đã trải qua nhiều vụ sạt lở, tuyết lở và trượt chân trên sườn núi, như có một lực lượng vô hình ngăn cản họ. Họ quyết định nghỉ qua đêm tại trại của Albedo và hôm sau sẽ xuống núi, nhưng sáng hôm sau một trận tuyết lở bất ngờ ập đến, chia tách Bennett và Albedo khỏi nhóm chính. Eula, Amber và Nhà Lữ Hành nhanh chóng chạy đến cứu, lần lượt tìm thấy Bennett trước, rồi Albedo tiến gần đến.Mặc dù không ai bị thương, nhưng Eula và Nhà Lữ Hành bắt đầu nghi ngờ. Trong lúc nghỉ ngơi, “Albedo” đột nhiên tấn công họ, nhưng bị chính Albedo thật ngăn lại. Kẻ giả mạo bị thương ngay lập tức lột bỏ hình dạng, lộ ra là một Hoa Lừa Dối Băng khổng lồ bị nhiễm độc. Hoa Lừa Dối vốn là những bậc thầy bắt chước, có bản năng sinh sản và thay thế, nên kẻ giả mạo muốn chiếm chỗ Albedo và tiêu diệt bất cứ ai có thể biết về hắn. Trong trận tuyết lở, Albedo thật đã cố tình ẩn nấp để dụ kẻ giả mạo lộ diện, và ngay khi hắn nhận thấy Albedo biến mất, bản năng khiến hắn muốn thay thế vị trí đó. Khi giả trang hoàn chỉnh, bước tiếp theo của hắn là đi săn con mồi.Nhà Lữ Hành nhận ra rằng tên giả mạo, khác với Albedo thật, không có dấu ấn ở cổ, nơi mà nguồn sống được thổi vào cho Albedo. Dấu hiệu “vết bớt” này chính là minh chứng cho nguồn gốc nhân tạo và sự không hoàn chỉnh của Albedo. Hoa Lừa Dối biến dị cố gắng bắt chước bản gốc nhưng lại cố tình tránh sao chép dấu ấn này để không làm mất đi sự “hoàn hảo” của mình. Qua quá trình điều tra, Albedo cuối cùng cũng nhận ra kế hoạch thực sự của kẻ giả mạo.Vị Giả Kim Thuật Sĩ vĩ đại, Rhinedottir, từng tạo ra Tạo Vật Số 1, thành tựu đáng tự hào nhất của bà, và thành công hòa nhập hắn vào xã hội loài người. Không ai có thể ngờ rằng người bạn của họ thực chất lại là một con người tổng hợp. Tuy nhiên, Tạo Vật Số 1 không hề biết rằng Gold đã thử nghiệm nhiều lần trước khi tạo ra hắn. Một số bản thí nghiệm thất bại bị loại bỏ nhưng không hề chết đi. Tạo Vật Số 2 chính là một trong những thất bại ấy. Hắn từng bị con rồng vĩ đại Durin nuốt chửng khi rồng đậu trên ngọn núi phủ tuyết trắng. Nhiều năm sau, nhờ quyền năng bí ẩn của rồng, hắn được hồi sinh. Trên Long Tích Tuyết Sơn, hắn đã nhìn thấy nhiều người, trong đó có cả Tạo Vật Số 1, người đã kỳ diệu hòa nhập thành công vào xã hội con người. Không bao giờ trong tưởng tượng hoang dã nhất của mình, Tạo Vật Số 2 nghĩ rằng những sinh vật thí nghiệm như họ có thể dễ dàng đánh lừa tất cả mọi người đến thế. Hắn chứng kiến cách con người đón nhận Tạo Vật Số 1 như một người bạn, chứng kiến tình cảm họ dành cho hắn qua cách gọi tên. Đó là thứ mà Tạo Vật Số 2 khao khát. Giờ đây, mọi ước muốn của hắn là thay thế Tạo Vật Số 1 và chiếm lấy niềm vui trong cuộc sống của hắn. Tên giả mạo bắt đầu triển khai kế hoạch. Hắn đánh cắp sách vở, ghi chép của Albedo và nghiên cứu tất cả những gì Albedo học được từ Rhinedottir. Hắn biến đổi khuôn mặt mình thành bản sao hoàn hảo của Tạo Vật Số 1. Rồi, hắn tìm được một loài cây có khả năng bắt chước và biến đổi nó bằng máu rồng cùng thuật giả kim. Vậy là, không chỉ biến đổi hình dạng để trở nên giống hệt Tạo Vật Số 1, hắn còn tạo ra một thực thể thứ ba: Tạo Vật Số 3.Nhưng Tạo Vật Số 2 khao khát trở thành con người hoàn hảo đến mức đã xóa bỏ dấu ấn trên cổ của cả mình lẫn Tạo Vật Số 3, vì những dấu ấn đó là biểu tượng của sự không hoàn hảo. Hắn khao khát trở thành một con người hoàn mỹ đến mức quên mất một điều: con người được định nghĩa bởi những khuyết điểm của họ. Kế hoạch của tên giả mạo được lên kế hoạch tỉ mỉ đến từng chi tiết. Hoa Quỷ được tạo ra nhằm thu hút sự chú ý của Albedo, và sau khi Albedo tiêu diệt Hoa Lừa Dối biến dị, hắn sẽ nghĩ rằng mối đe dọa đã bị loại bỏ và buông lỏng cảnh giác. Ngay khoảnh khắc Albedo bị bỏ lại một mình, tên giả mạo sẽ hành động, loại bỏ Giả Kim Thuật Sĩ, và trở thành kẻ duy nhất còn lại.Tên giả mạo sẽ bí mật thay thế vị trí của Albedo trong ký ức mọi người, thừa kế danh tính, nơi cư trú, trang phục, thanh kiếm, tên gọi và bạn bè của anh. Mọi người sẽ không hề biết rằng người họ từng quen bỗng chốc trở thành một người khác từ ngày này sang ngày khác. Nhưng kế hoạch của tên giả mạo nếu thành công thì có thể sẽ Nhà Lữ Hành phát hiện vì Nhà Lữ Hành có thể cảm nhận được sự thay thế đó. Do đó nếu kế hoạch của tên giả mạo thành công thì chính Nhà Lữ Hành sẽ là mục tiêu cần bị loại bỏ tiếp theo."Giống như ba đóa hoa hồng trong vườn vậy, bề ngoài trông giống hệt nhau. Nhưng trong đó chỉ có một đóa xuất sắc nhất không có gai độc, hai đóa còn lại đều là hàng lỗi thân đầy gai độc.Và trên thế gian này, chỉ có người làm vườn chăm sóc chúng mới có thể nhận biết được hoa nào mới là hàng cực phẩm.Người ta không thích cây có độc, chỉ duy nhất hoa hồng hoàn hảo là có thể bán với giá cao. Hàng kém chất lượng vì muốn che giấu sự thật rằng bản thân mình không đáng tiền, nên muốn dùng gai độc để trừ khử người làm vườn."Đó chính xác là những gì Tạo Vật Số 2 nghĩ. Vì vậy, hắn ẩn mình trong bóng tối và kiên nhẫn chờ đợi, có lẽ hắn sẽ sớm trở thành con người thật sự. Albedo biết rằng nếu họ hoán đổi vị trí, nếu tên giả mạo kia sống sót, thì với tư cách là một thử nghiệm bị bỏ rơi, một thất bại trong dự án Con Người Nguyên Thủy, Albedo cũng sẽ muốn thay thế hắn. Albedo sẽ sao chép ngoại hình của tên giả mạo, nghiên cứu giả kim thuật của hắn, và tạo ra những sinh vật kỳ diệu để đánh lạc hướng sự chú ý. Hắn sẽ chờ đợi khoảnh khắc thích hợp, rồi loại bỏ tên Albedo kia cùng với Nhà Lữ Hành, người duy nhất biết được bí mật. Rồi hắn mới có thể tận hưởng niềm vui được sinh ra vào thế giới này thật sự. Albedo hiểu rằng không có chỗ cho một tên giả mạo trong thế giới này, và sau trận chiến, Tạo Vật Số 2 đã bị hạ Albedo thật hạ gục.Các Mục Liên Quan:Sự Tái Sinh của DurinMặc dù Durin bị đánh bại sau năm trăm năm, trái tim của hắn vẫn tiếp tục đập, và theo từng ngày trôi qua, sinh lực trong đó ngày càng tích tụ nhiều hơn. Dưới ảnh hưởng của nguồn năng lượng này, quái vật ở Long Tích Tuyết Sơn đã đào lên xác tên giả mạo của Albedo và đưa nó trở lại bụng Durin. Con rồng nuốt chửng mẫu vật thất bại đó cùng với tất cả kiến thức, ý tưởng và ký ức của hắn, và việc hấp thụ cảm xúc của tên giả mạo đã giúp Durin phần nào hiểu được thế giới hiện tại. Hắn nhận ra mình không còn là tạo vật hoàn hảo của người mẹ nữa, và từ đó phát triển nên những cảm xúc rất thật, gần như là con người. "Loại bỏ cá thể hoàn hảo, mẹ chỉ cần một đứa con là đủ rồi." Tâm lý này xuất phát từ bản năng cạnh tranh và sinh tồn của Durin, rồi dần chi phối tất cả những sinh vật xung quanh hắn. Nhờ vào kiến thức của Tạo Vật Số 2, những con quái vật mới được Durin tạo ra có khả năng biến đổi hình dạng, và những người dành quá nhiều thời gian trên Long Tích Tuyết Sơn cũng bị ảnh hưởng bởi sức mạnh của con rồng. Tên giả mạo thường lấy hình dạng của những người không còn gia đình hay bạn bè, những người mà sự biến mất của họ sẽ không ai để ý đến. Khi Albedo phát hiện ra các tên giả mạo này, anh đã tiêu diệt và chôn cất chúng ngay trên Long Tích Tuyết Sơn.Chỉ trong vòng nửa năm sau những sự kiện đó, Đội Kỵ Sĩ Tây Phong và Albedo nhận thấy quái vật ngày càng nhiều và lên kế hoạch đối phó. Họ lan truyền tin đồn rằng đội trưởng một trong các Đội Kỵ Sĩ Tây Phong, Hertha, đã tử nạn trên Long Tích Tuyết Sơn nhằm dụ tên giả mạo lộ diện. Nhìn thấy cơ hội hòa nhập với mọi người, Tạo Vật Số 2 giả dạng Hertha và báo rằng mình bị thương nhưng đã sống sót. Hắn mất vài tháng để đảm bảo không ai nghi ngờ, rồi quái vật trên Long Tích Tuyết Sơn tiến hành bước tiếp theo trong kế hoạch. đội trưởng một trong các Đội Kỵ Sĩ Tây Phong, Phonia, bị ảnh hưởng bởi tên giả mạo và bắt đầu truyền dữ liệu của Đội Kỵ Sĩ Tây Phong cho hắn. "Hertha" cùng một số người bị Durin điều khiển buộc tội Albedo giết người và phi pháp xử lý xác chết trên Long Tích Tuyết Sơn. Tên giả mạo hiểu rằng Giả Kim Thuật Sĩ không thể tiết lộ bí mật về nguồn gốc của mình và tên giả mạo, nếu không người dân Mondstadt sẽ chống lại anh. Tại phiên tòa, "Hertha" đưa ra bằng chứng là bản đồ Long Tích Tuyết Sơn, đánh dấu các địa điểm chôn cất, cùng một bức thư nói về việc tạo ra sự sống. "Hertha" cáo buộc Albedo giết người vô tội nhằm thực hiện các thí nghiệm tạo ra sự sống mới, và những nhân chứng bị Durin chi phối khai rằng họ đã thấy Giả Kim Thuật Sĩ chôn các xác chết. Khi phiên tòa đang diễn ra, Hertha thật sự xuất hiện, buộc kẻ mạo danh phải bỏ chạy và quái vật tấn công thành phố. Suốt thời gian này, Đội Kỵ Sĩ Tây Phong đã biết kế hoạch của Tạo Vật Số 2 và phối hợp cùng Albedo để ngăn chặn cuộc xâm lăng. Nhờ vậy, Mondstadt đã được bảo vệ an toàn.Theo lời tiên tri của phù thủy Barbeloth, Durin sẽ được tái sinh. Nhận thức rằng sự hồi sinh của Durin có thể mang đến thảm họa cho Mondstadt, Albedo quyết định tiêu diệt Ma Long và để hắn được tái sinh dưới một hình dạng khác. Albedo muốn chuyển hóa thân thể của Durin Nhỏ từ Simulanka thành con người. Khác với Durin ở Teyvat, Durin Nhỏ sở hữu một linh hồn thuần khiết, và mặt thuần khiết này có thể cân bằng với phần tà ác trong con rồng. Dù Durin Nhỏ lo sợ không biết mình có còn là chính mình sau sự biến đổi ấy hay không, cuối cùng hắn cũng tìm được một lý do để sống tiếp. Với sự chấp thuận của hội Ma Nữ, Albedo đã dùng thịt của một con thú bất tử từ Vùng Biển Lặng, phôi thai mà Rhinedottir từng dùng để tạo ra sự sống, cùng với quả tim của Durin để thực hiện nghi lễ giả kim chuyển hóa, biến Durin Nhỏ thành người. Từ lâu, Rhinedottir đã gửi Albedo đến Mondstadt với nhiệm vụ trọng đại: Tìm ra chân tướng của thế giới. Sau một thời gian, Albedo xác định rằng “Tìm ra chân tướng của thế giới” chính là “tìm được cuộc sống.” Với đa số người, điều này không khó, nhưng với Giả Kim Thuật Sĩ, anh phải nghiên cứu rất nhiều về bản thân và thế giới mới có thể đạt được mục tiêu đó. Vì thế, sự ra đời của Durin Nhỏ chính là chân lý mà Albedo đã tìm kiếm bấy lâu."Giữa "tôi" và "thế giới", còn tồn tại "cuộc sống". Nếu là một con người thực thụ, thì tôi nhất định sẽ phải có được nó.Vậy nên, đối với người nhân tạo, chỉ cần tìm thấy "cuộc sống", thì ở một mức độ nào đó xem như đã tìm thấy được chân tướng."Các Mục Liên Quan:

Truyền Thông

Trailers và Video Cốt TruyệnVersion 1.2 "The Chalk Prince and the Dragon" Trailer11 Tháng 12, 2020This is Dragonspine, an enormous mountain that holds the remains of the venomous dragon, Durin, who fell here after the battle with Dvalin.Few adventurers dare attempt to conquer this unforgiving environment marked by deep snow, sheer cold, poisonous blood, and monsters. But such things will not dissuade the star-faring Traveler from journeying here...YouTube:"Snow-Covered Path" — Behind the Scenes of Dragonspine20 Tháng 1, 2021After all this time, Dragonspine has finally revealed its true colors. Dragonspine's unique geography and climate, standing in stark contrast to the wide fields and proud rock formations of previous areas, posed an all-new challenge in terms of environment design. Travelers, let's retread this snow-covered path behind the scenes together~YouTube:Video giới thiệu phiên bản 2.3: Ảo Ảnh Giữa Bão Tuyết12 Tháng 11, 2021Cái lạnh buốt giá khiến người ta chùn bước, bí ẩn của sinh mệnh cũng dần dần nảy sinh từ bên trong...Lần theo những ảo ảnh ẩn hiện trong màn tuyết, chờ đợi tro tàn bay đi và bụi trắng lắng xuống.YouTube:Âm Nhạc"Tales From the Snow Mountain"31 Tháng 3, 2021In the Shanghai Symphony Hall, 12 musicians play on string instruments, music producer Yu-Peng Chen performs on the piano, and a chorus of 21 children sings in harmony. Together they bring the featured song of the Genshin Impact Dragonspine OST — "Tales From the Snow Mountain." — to life.YouTube:Vortex of Legends2 Tháng 4, 2021Genshin Impact's Dragonspine-themed album "Vortex of Legends" is out now! Featuring 17 spectacular tracks from composer Yu-Peng Chen @HOYO-MiX, each one an original composition for the Dragonspine area.YouTube:Minh HọaField Report: A Mountain, a Lost Civilization, and a Dragon's Remains12 Tháng 12, 2020Greetings, Travelers! This report comes to you from Dragonspine, where we've been surveying the scene in advance of your arrival.[Truyền Thuyết Teyvat - Chương Albedo] "Thời tiết hôm nay thật thích hợp để tả thực. Chờ đã, kia là..."23 Tháng 11, 2021Nhà Lữ Hành thân mến! Câu chuyện mà hôm nay muốn kể với mọi người, diễn ra ở Long Tích Tuyết Sơn... Sự kiện cầu nguyện Hơi Thở Thần Bí sẽ mở sau khi cập nhật phiên bản mới 2.3. Trong thời gian sự kiện, xác suất cầu nguyện được nhân vật 5 sao giới hạn Kreideprinz - Albedo (Nham) sẽ tăng mạnh! Nhà Lữ Hành đừng bỏ lỡ nhé!Chúc mừng sinh nhật, Albedo!13 Tháng 9, 2024Núi tuyết là một trong những nơi tôi thích tới mỗi khi rảnh rỗi. Giống như bây giờ vậy... Sau khi tuyết ngừng rơi, chim chóc líu lo, đặt bảng vẽ ở đây nhất định sẽ có được một bức tranh đẹp. Nhưng cảnh tuyết yên tĩnh, nếu chỉ vẽ phong cảnh, bức tranh có vẻ sẽ hơi trống trải. Nếu có thể thêm nhân vật thì... Nhà Lữ Hành nói có thể làm người mẫu cho tôi sao? Được, vậy hãy qua bên này nhé. Đừng câu nệ, cứ thoải mái là được rồi.Giáo TrìnhDragonspine Adventure Journal: Snowy Mountain Survival Guide 25 Tháng 12, 2020Greetings, Travelers! Dragonspine is... r—really... c—cold!Read the tips in this adventure journal to help you stay safe while exploring the mountain!Dragonspine Adventure Journal: Exotic Discoveries Guide27 Tháng 12, 2020Dear Travelers,The second entry of the Dragonspine Adventure Journal is here — the Exotic Discoveries Guide! Come on, let's explore deeper into the snowy mountain!

Nguồn: HoYoWiki (HoYoverse)

Bài liên quan

Tiếp theo bạn nên…
Chạm vào ô đang sai…