Tường Thuật Về Trật Tự Thế Giới
Đúng như Dain dự đoán, "ký ức giả" là cái bẫy của Giáo Đoàn Vực Sâu. Lúc này Địa Mạch lại bắt đầu nhiễu loạn, có vẻ như đã có chuyện gì đó đang xảy ra...
Wiki cơ chế
Thuộc Tính
Tên: Tường Thuật Về Trật Tự Thế Giới · Khu Vực: Sumeru · Thể Loại: Nhiệm Vụ Ma Thần · Bản Cập Nhập Ra Mắt: 4.7
Mục Tiêu Nhiệm Vụ
1. Quay về Làng Vimara · 2. Kiểm tra tình trạng của Hilichurl · 3. Nói chuyện với Amadhiah · 4. Nói chuyện với Bahram · 5. Suy luận về tình hình hiện tại · 6. Đến địa điểm Atossa từng nhắc đến · 7. Vào "không gian ý thức" · 8. Nói chuyện với Caribert · 9. Nói chuyện với người thân · 10. Quay về Làng Vimara · 11. Tìm kiếm Atossa
Chuỗi Nhiệm Vụ
1. Cold Case Commission · 2. Memories That Should Not Exist · 3. World-Order Narration · 4. Tiếp theo: Flowers Resplendent on the Sun-Scorched Sojourn
Thông Tin Thêm
Chế độ cốt truyện đặc biệtTừ Bước 1 đến Bước 10, nhiệm vụ sẽ diễn ra trong Chế độ cốt truyện đặc biệt. Sau khi rời khỏi bí cảnh, Mục tiêu nhiệm vụ hiện tại sẽ được thay thế bằng Mục tiêu nhiệm vụ mới:Quay về Chế Độ Cốt Truyện Đặc Biệt để tiếp tục câu chuyệnKhi vào lại Chế độ cốt chuyện đặc biệt, nhiệm vụ sẽ tiếp tục từ Bước gần đây nhất và người chơi sẽ được dịch chuyển đến gần Mục tiêu nhiệm vụ.
Hội Thoại
Rừng Avidya, SumeruMô Tả: Đúng như Dain dự đoán, "ký ức giả" là cái bẫy của Giáo Đoàn Vực Sâu. Lúc này Địa Mạch lại bắt đầu nhiễu loạn, có vẻ như đã có chuyện gì đó đang xảy ra...Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Quay về Làng VimaraPaimon: Giáo Đoàn Vực Sâu đang hành động, Địa Mạch cũng có chút bất thường...Paimon: Mau quay về Làng Vimara thôi!Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Kiểm tra tình trạng của HilichurlPaimon: Này (NHÀ LỮ HÀNH), xem thử đám Hilichurl bên kia kìa...Nhà Lữ Hành: Hình như chúng có hơi... bình tĩnh nhỉ?Paimon: Lúc trước chúng chẳng phải bồn chồn manh động lắm sao? Sao bây giờ lại yên tĩnh quá mức vậy?Nhà Lữ Hành: (Đợi đã... Hình như có âm thanh gì đó...)...Trong thế giới mới, họ từ biệt mặt trời bị che phủ.Cuối cùng cũng không cần suy nghĩ về những khổ nạn, không cần phải phân biệt khái niệm về sự báng bổ nữa.Đó là cái giá phải trả để tâm hồn được trong sạch.Paimon: (NHÀ LỮ HÀNH)... Có nghe thấy không? Âm thanh vừa nãy là sao vậy...?Nhà Lữ Hành: Paimon cũng nghe thấy à?Nhà Lữ Hành: Là tiếng ai đó đang trò chuyện...Paimon: Giọng điệu có hơi dịu dàng, là đang an ủi đám Hilichurl sao?Paimon: Không hiểu lắm... Chúng ta đến chỗ khác xem thử đi.Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Kiểm tra tình trạng của HilichurlPaimon: Cả Hilichurl bên này nữa, chúng cũng bình tĩnh hẳn rồi......Thấy chứ? Chúng ta đều ở đây.Chúng ta nhận về khoảng thời gian vô tận để yêu thương.Khi đau buồn cũng không cần phải kìm nén bất cứ giọt lệ nào nữa.Nhà Lữ Hành: (Lại là giọng nói đó...)Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Kiểm tra tình trạng của HilichurlPaimon: Nhìn này! Lẽ nào chúng đang ngủ sao......Sau cùng, anh ấy khẽ thì thầm,"Hãy ngủ yên nhé, hỡi cha. Hãy ngủ yên nhé, những người tôi yêu quý.""Khi tỉnh lại, chúng ta sẽ không còn khác biệt gì nhau nữa."Paimon: ...Nghe vừa giống thơ, lại vừa giống câu chuyện vậy.Paimon: Ít nhất thì đám Hilichurl đã không còn manh động nữa. Như vậy thì Làng Vimara cũng sẽ an toàn hơn.Paimon: Tạm bỏ qua đám Hilichurl đã, Dain nói nhân lúc này không chừng có thể tìm thấy người mất tích đó đấy. Chúng ta tranh thủ về Làng Vimara thôi.Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Nói chuyện với AmadhiahPaimon: Ông Amadhiah, mọi người không sao chứ? Giáo Đoàn Vực Sâu ở quanh đây hình như đang hoạt động sôi nổi lắm...Amadhiah: Giáo Đoàn Vực Sâu đang hoạt động à? Lần đầu tiên ta nghe nói đấy...Amadhiah: Cảm ơn các cháu đã quan tâm. Ít nhất thì ta thấy Làng Vimara vẫn đang như mọi ngày.Paimon: Thế à? Vậy thì tốt rồi.Paimon: À đúng rồi... Hôm nay lúc chúng cháu không ở đây, ông có phát hiện thêm manh mối gì về người mất tích không?Amadhiah: Người mất tích...? Ý các cháu là ai? Ai mất tích cơ?Paimon: Hả...?Nhà Lữ Hành: Ông quên rồi sao?Nhà Lữ Hành: Tình hình phức tạp rồi đây.Paimon: Chính là... là người mà mọi người vẫn đang tìm kiếm đó! Người trẻ tuổi của Làng Vimara, mọi người còn đến Hiệp Hội Nhà Mạo Hiểm Sumeru để đăng ủy thác nữa.Paimon: Nếu không phải nhận được ủy thác tìm người đó thì chúng cháu đã không có mặt ở Làng Vimara rồi.Amadhiah: Thật xin lỗi, các cháu đừng vội. Có thể là do ta già rồi nên đã quên mất gì đó...Amadhiah: Nhưng ít nhất trong lúc này thì ta hoàn toàn không biết gì về chuyện mà các cháu nói... Hay là các cháu thử tìm người khác hỏi thử xem nhé?Paimon: Tại sao lại... Hmm, thôi được, làm phiền ông rồi, ông Amadhiah.(Walk away from Amadhiah)Paimon: Chắc chắn có gì đó không đúng. Hôm trước chúng ta vừa mới trò chuyện với ông Amadhiah về người mất tích mà, không thể nào hôm nay đã quên ngay được...Paimon: (NHÀ LỮ HÀNH) thấy sao? Lẽ nào ký ức về người mất tích của cư dân Làng Vimara lại bị xóa sạch rồi sao?Nhà Lữ Hành: Chưa thể kết luận quá sớm như vậy.Nhà Lữ Hành: Hỏi thử người khác xem sao.Paimon: Cũng phải. Có khá nhiều khả năng dẫn đến tình trạng này... Chúng ta đi tìm người khác để hỏi thăm tiếp thôi!(Optional: Talk to Amadhiah)Amadhiah: Có người mất tích... Cũng xem như chuyện lớn đấy, nếu ta thực sự quên mất thì thật là đáng trách.Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Nói chuyện với BahramBahram: Người mất tích? Ai cơ?Paimon: Hmm... Quả nhiên cũng là phản ứng này...Paimon: Chính là người thanh niên mà anh khen ngợi, và cũng thường hay trò chuyện cùng đó...Paimon: Anh ta tầm hơn hai mươi tuổi, anh còn nói là anh ta vừa tốt bụng vừa nhiệt tình ấy...Bahram: À! Tôi biết hai vị nói về ai rồi...Paimon: Hả?! Anh có chắc không? Giờ anh đã nhớ ra rồi sao?Bahram: Tôi rất ít khi đánh giá cao người trẻ tuổi thời nay. Nếu hai vị đã khẳng định đó là đánh giá mà tôi đưa ra thì...Bahram: Câu trả lời chắc chỉ có "anh ta" mà thôi, không thể sai được... Nhưng tại sao hai vị lại nói anh ta mất tích nhỉ?Nhà Lữ Hành: Anh đã gặp anh ta rồi sao?Nhà Lữ Hành: Anh có biết anh ta đã đi đâu không?Bahram: Ừm! Tôi vừa thấy anh ta cùng người khác rời khỏi làng đó. Chắc là chưa đi xa đâu.Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Suy luận về tình hình hiện tạiPaimon: Lạ thật... Bahram vẫn nhớ anh ta, thậm chí còn nói là mới gặp được nữa.Paimon: Để tôi nghĩ xem... Lẽ nào không phải ký ức có vấn đề, mà là chúng ta đã quay về thời điểm trước khi người đó mất tích rồi sao?Nhà Lữ Hành: (Quay về quá khứ sao? Chuyện này không dễ như vậy được.)Nhà Lữ Hành: (Kết hợp với vấn đề Địa Mạch nhiễu loạn mà Dain nói thì tình hình hiện giờ có lẽ vẫn đang liên quan đến "ký ức"...)Nhà Lữ Hành: (Để suy nghĩ kỹ xem... Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra...?)Có 3 kết luận.Kết luận: Mọi người đã quên đi chuyện về người mất tích(Lý giải kết luận)Nhà Lữ Hành: Cũng giống như Đại Vương Rukkhadevata khi xưa. Không ai nhớ đến anh ta, vì nó liên quan đến việc ký ức đã thay đổi.(Xác nhận kết luận)Nhà Lữ Hành: Không đúng... Bahram vẫn nhớ, chỉ là quên mất chuyện anh ta đã mất tích thôi.(Quay lại suy ngẫm)Kết luận: Chúng ta quay về quá khứ trước khi xảy ra vụ mất tích(Lý giải kết luận)Nhà Lữ Hành: Nếu chúng ta thực sự quay về thời điểm trước lúc anh ta mất tích, như vậy sẽ có thể giải thích tại sao dân làng lại nói là anh ta không hề mất tích.Xác nhận kết luận)Nhà Lữ Hành: Chuyện quay về quá khứ không hề đơn giản, tình hình hiện tại có lẽ liên quan đến việc Địa Mạch nhiễu loạn hơn...(Quay lại suy ngẫm)Kết luận: Chúng ta đang ở trong ký ức của ai đó(Lý giải kết luận)Nhà Lữ Hành: "Người chỉ tồn tại trong ký ức"... Nếu là trong ký ức của ai đó thì...(Xác nhận kết luận)Paimon: Chúng ta đang trong ký ức của ai đó... Đúng rồi, tại sao tôi lại quên mất chuyện Địa Mạch bị nhiễu loạn nhỉ.Paimon: Giống như lần trước (NHÀ LỮ HÀNH) đi vào ký ức của người thân, hiện giờ chúng ta cũng đang ở trong ký ức của ai đó sao...Paimon: Hơn nữa, nếu nói vậy thì cũng có thể lý giải được tại sao mốc thời gian ở nơi này lại là quá khứ trước khi người đó mất tích... Dù sao thì cũng là ký ức mà.Nhà Lữ Hành: Nếu là trong ký ức...Nhà Lữ Hành: Thì chúng ta sẽ có thể tìm được người mất tích đó rồi.Paimon: Phải đấy! Người chỉ tồn tại trong ký ức... Cuối cùng cũng có cơ hội gặp được anh ta rồi.Paimon: Nhưng vừa nãy Bahram nói anh ta đã cùng người khác rời khỏi làng rồi, chúng ta đi đâu tìm bây giờ nhỉ...Paimon: Không biết hiện tượng Địa Mạch nhiễu loạn sẽ kéo dài bao lâu, cũng không biết thời gian có đủ hay không... Và đây là ký ức của ai cũng chưa thể xác định...Nhà Lữ Hành: Cùng sắp xếp lại thông tin hiện có thôi nào...Paimon: Ừm, đây là cách hiệu quả nhất rồi.Paimon: Lúc trước chúng ta đã cơ bản xác định được năng lực mà người mất tích sở hữu là...Nhà Lữ Hành: Cấy ký ức vào tâm trí người khác.Paimon: Đúng vậy! Nếu nhìn từ góc độ năng lực của người đó thì liệu có manh mối gì có thể giúp chúng ta tiếp cận anh ta hơn không?Paimon: Ví dụ như... Năng lực này liệu có kẽ hở nào không?Nhà Lữ Hành: (Ừm... Cấy ký ức vào tâm trí người khác, thì không thể nào hòa quyện hoàn hảo với ký ức vốn có. Nhất định sẽ tồn tại sơ hở nào đó...)Có 3 kết luận.Kết luận: Khung cảnh trong ký ức giả sẽ không thay đổi(Lý giải kết luận)Nhà Lữ Hành: Khung cảnh trong những ký ức đó có lẽ đều ở Làng Vimara hoặc ở xung quanh, liệu có thể vượt ra khỏi phạm vi này hay không thì chưa rõ.(Xác nhận kết luận)Nhà Lữ Hành: Không đúng... Thông tin hiện có không thể chứng minh được điểm này.(Quay lại suy ngẫm)Kết luận: Thời gian sẽ ngưng đọng trong ký ức giả(Lý giải kết luận)Nhà Lữ Hành: Nếu thời gian trong ký ức giả vẫn trôi, thì sẽ rất dễ xảy ra xung đột với ký ức vốn có, cảm giác kỳ lạ sẽ lại càng rõ rệt.(Xác nhận kết luận)Kết luận: Ký ức giả dễ bị người ta lãng quên(Lý giải kết luận)Nhà Lữ Hành: Ký ức bị cấy vào tâm trí dù sao cũng có khác biệt so với ký ức sinh ra từ trải nghiệm thực tế. Có lẽ nó sẽ có tính thời hạn nào đó.(Xác nhận kết luận)Nhà Lữ Hành: Không đúng... Chúng ta không thể chứng minh một số ký ức rốt cuộc đã bị lãng quên hay vốn dĩ chưa từng tồn tại.(Quay lại suy ngẫm)Paimon: Thảo nào! Tôi phát hiện ra rồi, lâu như vậy mà màu sắc của bầu trời lại chưa từng thay đổi, chứng tỏ thời gian ở đây cũng không hề trôi đi!Paimon: Đây chính là sơ hở của năng lực cấy ký ức rồi nhỉ, hmm...Paimon: Do đây là ký ức bị cấy thêm vào, đồng nghĩa với việc đó là những chuyện xảy ra ngoài hai mươi tư giờ có sẵn trong ngày của nạn nhân.Paimon: Nếu thời gian trong đoạn ký ức này vẫn trôi, thì hẳn sẽ rất dễ nhận thấy sự bất thường.Paimon: Ví dụ, có thể sẽ nảy sinh thắc mắc kiểu như... "Tại sao lại có vẻ như mình đang làm hai việc trong cùng một khoảng thời gian nhỉ?"Paimon: Để giảm bớt cảm giác kỳ lạ đó, anh ta sẽ chỉ chọn một mốc thời gian để cấy ký ức, chứ không phải là cả một quãng thời gian.Nhà Lữ Hành: (Vậy thì... Kết hợp với thông tin có được trước đó, nơi này là ký ức của ai thì đã quá rõ ràng rồi...)Có 3 kết luận.Kết luận: Atossa(Lý giải kết luận)Nhà Lữ Hành: Màu sắc của bầu trời... trùng khớp với mốc thời gian mà cô ấy mô tả.(Xác nhận kết luận)Kết luận: Dainsleif(Lý giải kết luận)Nhà Lữ Hành: Dainsleif vừa bị cấy ký ức qua, lẽ nào... không chỉ có một lần sao?(Xác nhận kết luận)Nhà Lữ Hành: Không đúng... Để nghĩ kỹ hơn xem...(Quay lại suy ngẫm)Kết luận: Amadhiah(Lý giải kết luận)Nhà Lữ Hành: Vốn còn tưởng trưởng làng đã quên anh ta rồi, hóa ra là chưa đến mốc thời gian đăng tin ủy thác tìm người sao.(Xác nhận kết luận)Nhà Lữ Hành: Không đúng... Để nghĩ kỹ hơn xem...(Quay lại suy ngẫm)Paimon: Tôi... tôi nhớ ra rồi! Atossa từng nói thế này...(Một đoạn hồi tưởng diễn ra)Atossa: Kể ra thì, mỗi lần trò chuyện với anh ấy cũng đều là thời điểm hoàng hôn như này.Atossa: Trong ký ức thì thời gian sẽ trôi rất chậm, đôi khi cảm thấy rõ ràng là đã nói rất lâu, vậy mà trời vẫn chưa tối đi...Paimon: Đúng rồi! Đây chính là mấu chốt quan trọng, nơi này chính xác là ký ức của Atossa!Nhà Lữ Hành: Đi thôi.Nhà Lữ Hành: Chúng ta đến bên dưới gốc cây đó.Paimon: Ừm! Chắc chắn anh ta và Atossa đang ở đó!Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Đến địa điểm Atossa từng nhắc đếnAtossa: ...Vậy nên cách nói chuyện của bà Jehiet thực ra đã được hình thành từ khi làm lính đánh thuê lúc còn trẻ, chứ không phải bà ấy cố ý dọa bọn trẻ đâu, haha...Atossa: Ừm, đúng rồi... Cảm thấy như tôi cứ đang chia sẻ câu chuyện của mình vậy, còn anh thì sao? Anh có điều gì muốn nói với tôi không?Atossa: À ừm... Nếu thực sự không có điều gì muốn nói, hay là... Ừm, chia sẻ cảm nghĩ về tôi thì sao????: Cô... cô tuy là một cô gái khá kiên cường mạnh mẽ, nhưng lại vô cùng chu đáo.???: Cô sẽ gặp được rất nhiều người tốt, sẽ có một cuộc sống hạnh phúc... Cô sẽ không còn nhớ nhung một người như tôi...Atossa: Ơ...? Hai người bên kia là bạn của anh sao?Nhà Lữ Hành: (Cuối cùng cũng gặp được anh ta rồi. Nhưng trông anh ta... có hơi quen thuộc...)Paimon: Atossa trong ký ức... hình như lúc này vẫn chưa quen biết chúng ta...???: Có thể xem như là bạn của tôi. Có lẽ họ cũng đã mất kha khá công sức để tìm được tôi đấy...???: ...Thực sự xin lỗi, Atossa. Chủ đề này chúng ta lần sau nói tiếp nhé, tôi phải tiếp đón bạn của mình đây.Atossa: Lần sau... Ừm, được, vậy tôi về Làng Vimara trước đây. Lần sau chúng ta lại trò chuyện nhé.???: Rất vui được gặp (cô/cậu), (NHÀ LỮ HÀNH). Chắc đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau nhỉ?Nhà Lữ Hành: Anh là...Nhà Lữ Hành: (Là người duy nhất có thể kết nối mọi thứ như ký ức, Giáo Đoàn Vực Sâu và Máy Dệt Vận Mệnh...)Có 3 kết luận.Kết luận: Chlothar Alberich( Lý giải kết luận)Nhà Lữ Hành: Người sáng lập Giáo Đoàn Vực Sâu, và cũng là người đã phá vỡ lời nguyền bất tử.(Xác nhận kết luận)Nhà Lữ Hành: Không đúng... Để nghĩ kỹ hơn xem...(Quay lại suy ngẫm)Kết luận: Caribert Alberich(Lý giải kết luận)Nhà Lữ Hành: "Sinh ra trong nỗi bi thương cùng cực đó, nó sẽ trở thành Máy Dệt Vận Mệnh."(Xác nhận kết luận)Kết Luận: "Tiên Tri" Vedrfolnir(Lý giải kết luận)Nhà Lữ Hành: Một trong "Năm Tội Nhân" của Khaenri'ah, người chiếm đoạt sức mạnh Vực Sâu, anh trai của Dain.(Xác nhận kết luận)Nhà Lữ Hành: Không đúng... Để nghĩ kỹ hơn xem...(Quay lại suy ngẫm)Nhà Lữ Hành: Anh là... Caribert Alberich.Caribert: A... (Cô/Cậu) biết tôi sao? Thật bất ngờ đấy, rõ ràng là tôi chưa từng gặp (cô/cậu)...Caribert: Ồ, tôi hiểu rồi. Là do "ký ức" phải không? Nhờ có ký ức từ người thân của (cô/cậu) mà (cô/cậu) đã gặp được tôi trong "thời kỳ đó".Caribert: Nơi này là ký ức của Atossa, vốn dĩ tôi muốn đến để tạm biệt cô ấy...Caribert: Chúng ta qua chỗ khác trò chuyện đi. Chuyện tạm biệt... Thôi thì để lại chút thông tin cho Atossa là được rồi.Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Vào "không gian ý thức"Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Nói chuyện với CaribertCaribert: Hộc... hộc...Nhà Lữ Hành: Nơi này là...?Caribert: (Cô/Cậu)có thể hiểu đây là không gian ý thức của tôi. Dù sao thì (cô/cậu) cũng đã biết tôi không hề tồn tại trong hiện thực rồi.Nhà Lữ Hành: Trông anh rất mệt mỏi.Caribert: Không sao, tôi vẫn còn sức để tiếp khách. Tôi luôn hy vọng sẽ có cơ hội được trò chuyện với (cô/cậu) như thế này, cuối cùng thì nguyện vọng của tôi cũng thành sự thật.Nhà Lữ Hành: (Đối với mình thì bây giờ cũng là một cơ hội hiếm có, phải cố gắng thu thập thông tin từ Caribert mới được.)Nhà Lữ Hành: Rốt cuộc thì đã có chuyện gì xảy ra với anh?Nhà Lữ Hành: Máy Dệt Vận Mệnh rốt cuộc là gì?Caribert: Nỗi bi thương và đau khổ cực độ, niềm hy vọng và hối hận chảy trong huyết quản, cộng thêm sức mạnh Vực Sâu vượt xa hiểu biết thông thường...Caribert: Cha từng nói, khi có được tất cả những thứ này, tôi sẽ trở thành Máy Dệt Vận Mệnh.Caribert: Nhưng trên thực tế không thể nói tôi sẽ trở thành Máy Dệt Vận Mệnh... Mà là Máy Dệt Vận Mệnh lợi dụng tôi để được "dựng lên"...Caribert: Thực ra vào thời khắc đó, Caribert Alberich đã chết rồi.Caribert: Đứng trước mặt (cô/cậu) lúc này, cũng chỉ là một ý thức còn sót lại trong Máy Dệt Vận Mệnh mà thôi.Nhà Lữ Hành: (Caribert đã chết... Vậy nên mới không tồn tại trong hiện thực.)Caribert: Về Máy Dệt Vận Mệnh... Đó là một cỗ máy dùng để dệt Địa Mạch.Nhà Lữ Hành: Dệt... Địa Mạch?Caribert: Ban đầu nó chỉ có thể khởi tạo và cấy một số ký ức. Khi Máy Dệt Vận Mệnh dần hoàn thiện, hiệu quả cũng càng ngày càng mạnh... Cho đến khi nó có thể dệt nên Địa Mạch thực sự.Caribert: Mà nếu Máy Dệt Vận Mệnh hoàn thiện hoàn toàn và có thể dệt được Địa Mạch, thì năng lực tác động ký ức ở cấp độ thấp sẽ biến mất...Caribert: ...Mà từ đó nó sẽ trở thành công cụ có thể thay đổi cả thế giới.Nhà Lữ Hành: Đây chính là nguồn gốc về khả năng cấy ký ức của anh sao?Caribert: Ừm, tôi có khả năng điều khiển máy dệt ở trạng thái bán hoàn thiện... Tôi nghĩ đây xem như là một dạng bồi thường với tôi.Caribert: ...Dù sao thì tôi cũng từng hy sinh tính mạng vì nó mà.Nhà Lữ Hành: (Xem ra ký ức đột nhiên xuất hiện trong đầu Dain lúc đó chính là do Caribert đã sử dụng Máy Dệt Vận Mệnh bán hoàn thiện để cấy vào...)Nhà Lữ Hành: (Điểm này xem như đã rõ ràng... Nhưng điều khiến người ta vẫn thấy khó hiểu chính là người dân Làng Vimara...)Nhà Lữ Hành: Nhưng tại sao anh lại cấy những "ký ức mình đã từng sống"...Nhà Lữ Hành: Vào người dân Làng Vimara?Caribert: Ồ... Chuyện này à? Tùy tiện thêm những ký ức đó cho mọi người quả thật là lỗi của tôi. Lỡ làm phiền đến (cô/cậu) và mọi người ở Làng Vimara, tôi thực sự xin lỗi.Caribert: Chỉ là... Tôi muốn họ cảm thấy rằng có một người như tôi từng tồn tại...Caribert: Cũng giống như... Tôi từng được sống vậy.Nhà Lữ Hành: (Thì ra là vậy...)Nhà Lữ Hành: (Nhưng làm như vậy... thực sự có nghĩa lý gì không?)Nhà Lữ Hành: (Người chỉ tồn tại trong ký ức cũng xem như đã từng sống sao?)Caribert: Haha, tôi biết lúc này (cô/cậu) đang nghĩ gì rồi...Caribert: Chắc sẽ thấy... Tôi đang làm những chuyện vô nghĩa phải không?Caribert: ...Caribert: Nhưng tôi thực sự... Tôi thực sự không cam tâm.Caribert: Tôi thực sự rất muốn biết, nếu tôi đã từng sống, nếu như tôi có một cuộc đời của riêng mình, thì trong mắt mọi người tôi sẽ là một người như thế nào...Caribert: Ông Amadhiah, Bahram, bà Jehiet... và cả Atossa...Caribert: Không có tai họa, không có lời nguyền, chỉ là một thôn làng bình yên trên thế giới, sống vui vẻ yên bình cùng mọi người... Cảm giác đó sẽ thế nào...Caribert: Tôi rất tò mò, vậy nên tôi đã ích kỷ... muốn thử sở hữu cuộc đời của riêng mình.Caribert: Cho dù... Cho dù chỉ là những mảnh ghép từ ký ức của mọi người mà ghép thành dáng vẻ như tôi từng sống trên cuộc đời này.Caribert: Nghe cũng thật đáng xấu hổ đấy nhỉ, haha...Caribert: Dù sao thì... tôi cũng đã chết từ lâu rồi.Nhà Lữ Hành: ...Caribert: Cuộc đời của tôi đã kết thúc từ năm tám tuổi, ngay từ ban đầu đã không có cơ hội trưởng thành, chỉ có độ tuổi tinh thần là tăng lên trong hư vô.Caribert: Ngay cả dáng vẻ hiện tại của tôi, cũng chỉ là ngoại hình khi tôi lớn lên được tưởng tượng dựa trên ngoại hình của cha.Nhà Lữ Hành: (Suy cho cùng thì cũng chính là bi kịch của Khaenri'ah đã gây ra tất cả những chuyện này...)Nhà Lữ Hành: Anh có biết...Nhà Lữ Hành: Mọi người đều đang tìm anh không?Caribert: Tôi biết... Nhưng tôi không thể làm gì được.Caribert: Nếu như có thể, nếu như tôi tồn tại trong hiện thực, tôi cũng muốn xuất hiện bất ngờ trước mặt mọi người rồi hù họ một phen.Nhà Lữ Hành: Theo tôi hiểu thì...Nhà Lữ Hành: Dù chỉ là dưới hình thái ký ức...Nhà Lữ Hành: Thì sự tồn tại của anh đã là niềm an ủi với rất nhiều người.Caribert: ...Nhà Lữ Hành: Mọi người đều tin rằng anh đã từng sống.Caribert: ...Ừm.Nhà Lữ Hành: Dù sao cũng đã tìm được anh rồi, hay là chúng ta để hôm khác trò chuyện tiếp nhé.Nhà Lữ Hành: Phía Dain có lẽ vẫn đang cần trợ giúp...Caribert: (Cô/Cậu) nói về ngài Kiếm Sĩ Hoàng Hôn Dainsleif sao? Phía anh ấy chắc cũng "kết thúc" rồi, không cần qua đó nữa đâu.Nhà Lữ Hành: Kết thúc?Caribert: Ừm. Vốn dĩ tôi chỉ tồn tại trong ký ức, vậy mà bây giờ có thể trò chuyện với (cô/cậu) trong không gian ý thức thế này thì chỉ có một lý do...Caribert: Máy Dệt Vận Mệnh đã chính thức hoàn thiện.Nhà Lữ Hành: Sao!?Nhà Lữ Hành: (Máy Dệt Vận Mệnh đã hoàn thiện... Nếu không nhầm thì điều đó có nghĩa là "con mắt của máy cày" đã rơi vào tay Giáo Đoàn Vực Sâu... Lẽ nào Dain...?)Caribert: Đừng lo cho ngài Dainsleif, hiện giờ ngài ấy vẫn ổn. Sở dĩ ngài ấy mất đi "con mắt", là vì vừa hay tôi đoán trúng suy nghĩ của ngài ấy thôi.Caribert: "Con mắt" đó ngay từ đầu đã luôn được giấu trong người ngài Dainsleif, đúng chứ?Caribert: Vậy nên kế hoạch ban đầu của ngài ấy chắc là muốn tương kế tựu kế để dẫn dụ Giáo Đoàn Vực Sâu đến "kho báu" giả, từ đó giành lấy cơ hội gặp lại (Công Chúa/Hoàng Tử) điện hạ lần nữa...Caribert: Còn về "con mắt của máy cày", ngài ấy đã đưa cho (cô/cậu) và bảo (cô/cậu) rời khỏi địa điểm đó trước rồi...Caribert: Bằng cách này, ngài Dainsleif vừa thực hiện được mục đích của mình, lại vừa đảm bảo sự an toàn cho "con mắt"... Một kế hoạch vô cùng chu toàn.Nhà Lữ Hành: Tuy nhiên...Nhà Lữ Hành: Dain lại không giao "con mắt" cho tôi.Caribert: Đúng vậy. Đó là vì... ngài ấy "tự cho rằng" mình đã giao nó cho (cô/cậu)Nhà Lữ Hành: (Lẽ nào... là "ký ức giả" sao?!)Nhà Lữ Hành: Anh đã ra tay từ lúc nào?Caribert: Trước khi cả hai bước vào nơi giấu kho báu...Dainsleif: Khoan đã, (NHÀ LỮ HÀNH)...Nhà Lữ Hành: Hửm?Dainsleif: ...Dainsleif: ...Việc không thể chậm trễ, chúng ta mau vào trong đi.Nhà Lữ Hành: (Thì ra lúc đó Dain ngẩn ngơ như vậy, là do đang bị cấy ký ức giả vào đầu... Chẳng trách...)Caribert: Trong khoảnh khắc đó, ký ức giả mà tôi cấy vào tâm trí ngài ấy, chính là "Dainsleif đã đưa 'con mắt' cho (NHÀ LỮ HÀNH)".Caribert: Do tình thế khi đó khá căng thẳng nên ngài Dainsleif đã tin là thật, không hề phát giác ra điều gì bất thường.Caribert: ...Xin lỗi, tôi phải trợ giúp cho việc hoàn thành Máy Dệt Vận Mệnh, vì vậy chúng tôi cần "con mắt" đó.Nhà Lữ Hành: (Vậy thì đến cuối cùng, "con mắt" vẫn ở chỗ của Dain... cho đến khi bị Giáo Đoàn Vực Sâu đoạt lấy. Quả nhiên là một đòn tấn công không thể chống cự.)Nhà Lữ Hành: Máy Dệt Vận Mệnh đã hoàn thiện như vậy...Nhà Lữ Hành: Các anh định dùng nó vào việc gì?Caribert: Tôi không có ý che giấu gì đâu... Nhưng quả thật tôi cũng không rõ mục đích của (Công Chúa/Hoàng Tử) điện hạ.Caribert: Hệ thống Địa Mạch của Teyvat đã cắm rễ sâu vào hành tinh, việc tạo ra Địa Mạch mới sẽ không thể nào "thay thế" hay "mở rộng" cái đã có...Caribert: Đối mặt với kế hoạch có thể đang được điện hạ tính toán thì tôi quá nhỏ bé, không thể nhìn thấu được toàn bộ.Caribert: Nhưng ít nhất, tôi đã dùng Máy Dệt Vận Mệnh để hoàn thành mục đích của mình.Nhà Lữ Hành: Mục đích của anh?Caribert: Ừm, (cô/cậu) còn nhớ không? Cha tôi, Chlothar Alberich, hẳn là (cô/cậu) đã từng gặp người đó trong ký ức.Caribert: Khi đó tôi là một Hilichurl, đã được sức mạnh của Vực Sâu khôi phục tâm trí... Khoảnh khắc đó, tinh thần của tôi phải đối mặt với nỗi sợ hãi khó có thể diễn tả.Caribert: Mà cha đã an ủi tôi bằng một câu chuyện. Ông ấy nói đây là một vương quốc cổ tích, tôi chỉ đang bị biến thành bộ dạng của một chú quái vật nhỏ...Caribert: Dù chỉ trong chốc lát, nhưng điều đó quả thật đã xóa bỏ nỗi sợ hãi của tôi.Caribert: Đến nay, mục đích của tôi rất đơn giản, chính vào lúc Máy Dệt Vận Mệnh sắp hoàn thiện, là lúc khả năng "tạo ra ký ức" đạt ngưỡng mạnh nhất...Caribert: Tôi đã tiến hành cấy một đoạn "ký ức giả" vào toàn bộ Hilichurl.Caribert: Trong ký ức đó, tôi học theo cha, kể cho chúng một câu chuyện cổ tích về tình yêu, và cũng là về câu chuyện của chúng tôi.Nhà Lữ Hành: (Đám Hilichurl đột nhiên trở nên bình tĩnh, thì ra là đang nghe câu chuyện của Caribert...)Nhà Lữ Hành: (Mục đích chỉ đơn thuần là như vậy sao...)Nhà Lữ Hành: (Sử dụng một công cụ ở "cấp độ thế giới" chỉ để mang đến sự an ủi chóng vánh cho các Hilichurl...)Caribert: Tôi không thể thay đổi thế giới, nhất là đối với một người ngay cả sự tồn tại trong hiện thực cũng đã mất như tôi... Vậy thì đây là chuyện đáng làm nhất mà tôi có thể nghĩ đến rồi.Nhà Lữ Hành: Có lẽ vậy.Nhà Lữ Hành: Tôi cho rằng... Điều đó không hẳn là vô nghĩa.Caribert: Ừm, thân là một luồng ý thức còn sót lại từ Máy Dệt Vận Mệnh, tôi vốn dĩ nên tan biến từ lâu rồi... Chính mục tiêu này đã giúp tôi gắng gượng đến bây giờ.Caribert: Giờ thì tôi đã kể xong "câu chuyện trước khi ngủ", cũng đến lúc phải nghỉ ngơi rồi.Aether/Lumine: ...Xem ra không kịp để gặp Caribert lần cuối rồi.Aether/Lumine: Ý thức của Caribert đã tiêu tan, nơi này cũng trở thành không gian vô chủ sắp biến mất.Aether/Lumine: Không ai trong chúng ta thuộc về nơi này. Đó là lý do tại sao chúng ta không thể chạm vào nhau.Aether/Lumine: Nếu không phải vậy, thì (anh/em) cũng rất muốn ôm lấy (em/anh).Mục Tiêu Nhiệm Vụ: Nói chuyện với người thânAether/Lumine: Chúng ta trò chuyện chút nhé.Aether/Lumine: Có được cơ hội dừng chân và thoải mái trò chuyện với nhau, thật là một cơ hội hiếm có... Chắc (em/anh) cũng nghĩ vậy nhỉ?Nhà Lữ Hành: Ừm.Nhà Lữ Hành: (Em/Anh) thậm chí còn không dám tin đây là sự thật.Aether/Lumine: Trận chiến vừa rồi cũng rất dữ dội...Aether/Lumine: Ừm, ý (anh/em) là giữa (anh/em) và Dain.Aether/Lumine: Không ngờ là đến hiện tại, anh ta vẫn còn chút do dự khi chĩa kiếm về phía (anh/em)...Aether/Lumine: Bằng không... E rằng (anh/em) cũng không phải là đối thủ của Kiếm Sĩ Hoàng Hôn. Năm trăm năm trước thì lại càng rõ ràng hơn.Nhà Lữ Hành: Rốt cuộc thì (anh/em)... muốn làm gì?Nhà Lữ Hành: Máy Dệt Vận Mệnh sẽ được dùng vào việc gì?Aether/Lumine: Phải rồi... Máy Dệt Vận Mệnh... Hiện tại thì (anh/em) vẫn chưa tìm được cách phát huy hết tác dụng của nó, nhưng (anh/em) vẫn còn thời gian...Aether/Lumine: ...Trước khi Thiên Lý "thức tỉnh".Nhà Lữ Hành: Thiên Lý vẫn đang say ngủ sao?Aether/Lumine: Sau thảm họa Khaenri'ah năm trăm năm trước, Thiên Lý đã chìm vào giấc ngủ, không còn tăm hơi...Aether/Lumine: Mới gần đây, chắc (em/anh) cũng đã chứng kiến Thủy Thần tự hủy đi ngai thần của mình phải không?Aether/Lumine: Hành vi coi thường "quy tắc" như vậy mà Đảo Thiên Không lại không hề có động tĩnh gì... Cũng có thể xem đó là một bằng chứng.Aether/Lumine: Tuy nhiên, Thiên Lý chắc chắn sẽ thức tỉnh... Chỉ là chúng ta vẫn chưa rõ thời cơ và lý do cụ thể là gì thôi.Nhà Lữ Hành: (Anh/Em) hận Thiên Lý thế sao?Aether/Lumine: Có thể xem là vậy.Aether/Lumine: (Em/Anh) nhìn Caribert xem, anh ta thuần khiết giống như thế giới nội tâm của anh ta ở chính nơi này vậy, đơn giản mà bình yên.Aether/Lumine: Ngay cả khi là Hilichurl, sau khi tháo mặt nạ và nhìn thấy thứ trong gương thì tinh thần anh ta cũng không hề hoen ố.Aether/Lumine: Có những người, dù đã không còn tồn tại trên thế giới này thì vẫn có thể chữa lành cho người khác...Aether/Lumine: Nhưng ai... Là ai đã tước đi tư cách được tồn tại của anh ta?Aether/Lumine: Đương nhiên, đây chỉ là một ví dụ. Cảm xúc của (anh/em) với Thiên Lý không thể nói rõ chỉ bằng vài lời được...Nhà Lữ Hành: ...Aether/Lumine: ...Aether/Lumine: ...(Aether/Lumine)? (anh/em)Aether/Lumine: Trong thế giới này, chỉ có (anh/em) mới gọi (em/anh) như vậy.Aether/Lumine: (Em/Anh) vốn dĩ có hàng tá vấn đề muốn hỏi (anh/em), nhưng hiện giờ thì đột nhiên lại không muốn hỏi nữa.Aether/Lumine: Bởi vì (em/anh) không hiểu, chỉ một chuyện mà ngay từ đầu (em/anh) không hiểu...Aether/Lumine: Tại sao... Tại sao chúng ta lại không thể cùng nhau tiếp tục chuyến hành trình chứ?Aether/Lumine: ...Aether/Lumine: Ở điểm cuối trong chuyến hành trình của (anh/em), (anh/em) đã đến một nơi được gọi là "Biển Hoa Tận Cùng".Aether/Lumine: (Em/Anh)còn nhớ không? Rất lâu rất lâu về trước, khi chúng ta cùng nhau du hành giữa các tinh cầu...Aether/Lumine: (Em/Anh) nói là... (Em/Anh) muốn tìm một nơi trong vũ trụ có "loài hoa đó" nở rộ.Aether/Lumine: Mà nơi đó, biển hoa đó, nó đã xuất hiện trước mắt (anh/em) như thế...Aether/Lumine: (Em/Anh) thấy... đó có phải là một sự trùng hợp không?Aether/Lumine: Ý (anh/em) là...Aether/Lumine: (Anh/Em) cũng rất nhớ (em/anh), (Aether/Lumine).Aether/Lumine: Nhưng trước khi chiến tranh kết thúc, trước khi (anh/em) có được đáp án cuối cùng đó...Aether/Lumine: (Anh/Em) không biết sẽ phải đối mặt với bản thân mình thế nào, càng không biết phải đối diện với (em/anh) ra sao.Aether/Lumine: ...Aether/Lumine: ...Chuyện gì xảy ra vậy?Aether/Lumine: Một không gian đã vô chủ... Nên thời gian tồn tại của nó cũng sắp đạt đến giới hạn rồi.Aether/Lumine: Thực ra, ở đây chúng ta không những không thể chạm vào nhau. Từ khi Caribert biến mất, mọi thứ trong không gian này cũng không thể lưu lại trong ký ức của bất kỳ ai...Aether/Lumine: Mọi thứ vốn dĩ không nên tồn tại, cuộc gặp lần này của chúng ta cũng vậy.Aether/Lumine: Chuyện đến nước này... mới nói như vậy sao...Aether/Lumine: ...!Aether/Lumine: ...!!!Aether/Lumine: "..."Làng Vimara, SumeruMục Tiêu Nhiệm Vụ: Quay về Làng VimaraPaimon: Oáp... Buồn ngủ quá. Đầu óc vẫn còn lờ đờ thật...Paimon: Tôi tỉnh dậy sớm hơn một chút, nghe người dân Làng Vimara nói rằng họ thấy hôm qua hai chúng ta đã ngủ ở gần làng, có gọi thế nào cũng không tỉnh... Nên họ đã đưa chúng ta về đây.Paimon: À đúng rồi, vừa nãy Dain có đến đấy, hình như còn bị thương nữa...Paimon: Sau khi xác nhận chúng ta không sao thì anh ấy đã rời đi với tâm trạng khá phức tạp. Chắc là không sao đâu nhỉ, cái con người này...Nhà Lữ Hành: Dain vẫn như xưa nhỉ?Nhà Lữ Hành: Hiện giờ đầu óc tôi hơi rối...Paimon: Đợi đã... Để tôi nghĩ lại xem. Trong ký ức hình như hai chúng ta đã gặp được cái người mà (NHÀ LỮ HÀNH) gọi là Caribert nhỉ?Paimon: Anh ta chính là người mất tích mà chúng ta cần tìm sao? Sau đó thế nào nữa nhỉ, tôi không có ấn tượng gì cả...Nhà Lữ Hành: Sau đó tôi và Caribert đã trò chuyện với nhau rất nhiều...Nhà Lữ Hành: Anh ta kể cho tôi nghe về Máy Dệt Vận Mệnh.Paimon: Úi! Thật sao?! Thông tin này quan trọng đó!Nhà Lữ Hành: (Như vậy là ủy thác xem như đã hoàn thành rồi, người mất tích chính là Caribert chỉ tồn tại trong ký ức...)Nhà Lữ Hành: (Chỉ là... Hiện nay Caribert đã hoàn toàn biến mất, phải giải thích thế nào với cư dân Làng Vimara đây...)Paimon: Còn gì nữa không? Sau đó xảy ra chuyện gì nữa vậy?Nhà Lữ Hành: Sau đó...Nhà Lữ Hành: Đúng rồi, sau đó xảy ra chuyện gì nhỉ?Nhà Lữ Hành: (Là do mình chưa tỉnh hẳn sao? Cứ cảm thấy đã có chuyện xảy ra sau đó, nhưng lại nghĩ mãi không ra...)Nhà Lữ Hành: (Không hiểu tại sao nữa... Nhưng hình như mình còn có cảm giác mất mát...)Bahram: Này! Hai vị ở đây sao. Haha, ngủ ngon chứ?Paimon: Bahram? Anh vừa từ bên ngoài trở về nhỉ, lại còn vui như vậy, là gặp chuyện đáng mừng gì sao?Bahram: Chuyện đáng mừng? Hmm... Thực ra thì không tốt cũng không tệ.Bahram: Hôm qua Làng Vimara chúng tôi đã tập hợp một đội tìm kiếm. Nếu chỉ ỷ lại vào nhà mạo hiểm như các vị đi tìm người thì cũng không hay cho lắm.Bahram: Kết quả khi đi tìm một lúc thì đột nhiên có người nói anh ta nhớ ra rồi...Bahram: Anh ta nói, vào một buổi hoàng hôn khi đi qua một cái cây bên ngoài làng, anh ta đã nhìn thấy anh chàng bị mất tích đó.Bahram: Anh chàng đó ngủ gật ở đấy một mình, sau đó cha mẹ anh ấy tới, đánh thức rồi đưa anh ấy đi... Cả gia đình tươi cười vui vẻ.Bahram: Sau đó thì mọi người cũng bắt đầu mơ hồ cảm thấy hình như có chuyện như vậy thật... Lúc trước sao lại có thể quên đi được nhỉ?Nhà Lữ Hành: (Đây là cách để Caribert nói lời tạm biệt sao... Chắc cũng là đoạn ký ức cuối cùng về anh ấy rồi.)Bahram: À, chúng tôi cũng nhớ ra rồi. Anh chàng mất tích đó tên là Caribert. Quả là một cái tên kỳ lạ, nếu nhớ ra sớm hơn thì tốt biết mấy.Nhà Lữ Hành: Quả đúng là một cái tên kỳ lạ.Nhà Lữ Hành: Lần này đừng quên nữa nhé.Bahram: Hy vọng anh ấy sẽ có một tương lai vui vẻ hạnh phúc. Ít nhất nếu được như vậy thì chúng tôi cũng yên tâm phần nào.Paimon: Xem ra mọi người đều cho rằng Caribert đã rời đi rồi. Cũng tốt, xem như cũng có một cái kết cho mọi chuyện.Nhà Lữ Hành: Caribert đã biến mất, Máy Dệt Vận Mệnh đã hoàn thành...Nhà Lữ Hành: Ký ức của mọi người sẽ không bị ảnh hưởng nữa.Paimon: Không biết Atossa sao rồi, chúng ta có nên đi xem thử tình hình của cô ấy không nhỉ? Nếu cô ấy vẫn chưa nhớ ra thì chúng ta có thể kể cho cô ấy nghe.Paimon: Khi nãy không thấy cô ấy ở trong làng, tôi nghĩ chắc là cô ấy lại ở dưới gốc cây đó rồi! Đi thôi, qua đó xem sao!Rừng Avidya, SumeruMục Tiêu Nhiệm Vụ: Tìm kiếm AtossaAtossa: ...Paimon: Atossa, cô ở đây suy nghĩ gì sao?Atossa: A, là hai vị sao? Tôi đang định đi tìm hai vị để cảm ơn đây.Atossa: Tôi đã tham gia đội tìm kiếm, trên đường đi tôi cũng đã nhớ ra chuyện về anh Caribert rồi.Atossa: Thật là... Rõ ràng là hồi ức quan trọng như vậy, tại sao tôi lại dễ dàng quên đi như thế chứ...Nhà Lữ Hành: Có lẽ anh ấy hy vọng cô có thể quên được anh ấy.Atossa: Với tôi mà nói thì anh ấy đã vội vã xuất hiện, rồi lại vội vàng rời đi...Atossa: Nếu anh Caribert đang muốn từ chối quãng thời gian này thì... Tôi cũng sẽ thử quên nó.Atossa: Cảm giác nương tựa từ tận đáy lòng đó... Chỉ cần thời gian trôi qua đủ lâu thì sẽ có một ngày tôi từ bỏ được thôi.Nhà Lữ Hành: Anh ấy hy vọng cô sẽ không quên anh ấy.Atossa: Hình như tôi có chút ấn tượng, anh ấy nói với tôi là... khi nào ấy nhỉ? Thôi bỏ đi...Atossa: Cuộc đời một con người là do ký ức dựng nên, những kỷ niệm liên quan đến anh ấy đã trở thành một phần trong cuộc đời tôi rồi.Atossa: Tôi chỉ cần cảm thấy may mắn vì đã được gặp anh ấy, như vậy là đủ. Còn về tương lai thì... ai mà quan tâm chứ?Atossa: ...Atossa: Được rồi, tôi thừa nhận là mình chỉ đang mạnh miệng thôi.Atossa: Thực chất tôi... bị bỏ rơi rồi, đúng không?Atossa: ...Nếu không thì tại sao anh Caribert lại cứ thế rời đi mà không đến để tạm biệt tôi trực tiếp chứ?Nhà Lữ Hành: Chắc anh ấy... có lý do riêng của mình.Atossa: Haha, không cần an ủi đâu, tôi không sao.Atossa: Giống như anh Caribert vẫn thường nói, chính vì có đủ thứ chuyện xảy ra, nên đời người mới đáng quý.Atossa: Ừm... Nếu vẫn còn chút lương tâm cắn rứt, hy vọng anh ấy sẽ quay lại đây tìm tôi.Atossa: Mấy ngày nay vất vả cho hai vị rồi, tôi phải đến chỗ bà Jehiet để phụ giúp đây. Tạm biệt hai vị nhé.Paimon: Như vậy... Chắc là ổn rồi nhỉ? Cuộc sống của mọi người cũng quay về đúng quỹ đạo rồi...Paimon: À đúng rồi, lúc trước (NHÀ LỮ HÀNH) nói... Sau khi trò chuyện xong với Caribert thì xảy ra chuyện gì ấy nhỉ?Nhà Lữ Hành: (Phải đấy... Không nhớ ra nổi. Đã xảy ra chuyện gì nhỉ?)Nhà Lữ Hành: (Hửm...? Đợi đã, trong túi mình hình như có thứ gì đó...)Paimon: Hả? Là bức hình? Ở đâu ra vậy, cho tôi xem thử nào..."Hai anh em phải hòa thuận với nhau đấy."(Nhận Được Ảnh Chụp Nhóm Từ Một Thời Điểm Không Xác Định)Các bạn tiếp tục thu thập manh mối từ cư dân ở Làng Vimara cho đến khi trời tối...
Câu hỏi thường gặp
Nhiệm vụ Tường Thuật Về Trật Tự Thế Giới mở như thế nào?
Xem khối "Thông tin nhiệm vụ" phía trên — điều kiện mở và chuỗi nhiệm vụ theo đúng công bố chính hãng.