Quá Khứ Và Tương Lai

Nhiệm Vụ Ma Thần
Tóm tắt nhanh

Vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, sức mạnh tinh thần của Mavuika đã bước vào Vương Quốc Dạ Thần để đưa mọi người rời đi. Bản thân cô ấy dường như vẫn còn đang ở Phòng Quản Lý. Đi gặp cô ấy thôi.

Wiki cơ chế

Nội dung theo HoYoWiki chính chủ miHoYo (wiki.hoyolab.com) — CHÍNH VĂN, không phải diễn giải lại.
Thuộc Tính

Tên: Quá Khứ Và Tương Lai · Loại: Nhiệm Vụ Ma Thần · Khu Vực: Natlan · Phiên Bản Phát Hành: 5.0

Chuỗi Nhiệm Vụ

1. A Decision · 2. To Reclaim an Ancient Name · 3. Echoes of Life · 4. Into Eternal Night · 5. Past and Future · 6. Phần tiếp theo: Beyond the Smoke and Mirrors

Thông Tin Bổ Sung

Sự Kiện Giới HạnThời Hạn: Cho đến phiên bản 5.1Sau khi cập nhật phiên bản, Nhiệm Vụ Ma Thần: Chương 5 - Màn 1 và Màn 2 sẽ mở vĩnh viễn sau khi đạt điều kiện tương ứng, cũng có thể mở khóa Nhiệm Vụ Ma Thần thông qua "Trải Nghiệm Nhanh" trong giao diện sự kiện.Hoàn thành Nhiệm Vụ Ma Thần tương ứng trong thời gian quy định sẽ nhận được phần thưởng thêm:Phần thưởng

Lời Thoại

Đấu Trường Lửa Thánh: Đền Pax, NatlanMô tả nhiệm vụ: Vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, sức mạnh tinh thần của Mavuika đã bước vào Vương Quốc Dạ Thần để đưa mọi người rời đi. Bản thân cô ấy dường như vẫn còn đang ở Phòng Quản Lý. Đi gặp cô ấy thôi.Mục tiêu nhiệm vụ: Tìm MavuikaPaimon:Ơ, ở đây hình như thiếu đi rất nhiều thứ nhỉ...Mavuika: Rất vui khi thấy mọi người quay trở lại.Tôi biết mọi người đang có rất nhiều thắc mắc, nhưng vẫn nên để Chuychu kiểm tra toàn thân, xử lý ảnh hưởng do sức mạnh Vực Sâu để lại đã.Chuychu: Thật tốt khi thấy mọi người trở về! Sau khi Hỏa Thần đại nhân nói chuyện này với tôi, tôi đã lập tức đến chờ lệnh đó!Mọi người cứ ngồi xuống đây nhé, tôi sẽ kiểm tra cho từng người...Mặc dù chỉ dừng chân trong Vương Quốc Dạ Thần một thời gian ngắn, nhưng trong cơ thể của Mualani và những người khác đều bị sức mạnh Vực Sâu làm ô nhiễm.Cũng may Chuychu đã có kinh nghiệm trong quá trình chữa trị cho Chasca, nên loại ô nhiễm này không có gì đáng ngại.Sau khi điều trị khẩn cấp, triệu chứng của Kachina cũng đã thuyên giảm rõ rệt.Chuychu: Được rồi, như vậy chắc là ổn rồi. Nhưng để đảm bảo thì vài ngày sau tôi sẽ đến kiểm tra lại.Nhưng tôi chưa từng thấy qua tình trạng của Nhà Lữ Hành đây, như thể hoàn toàn miễn dịch với sức mạnh của Vực Sâu vậy.Paimon: Trước đây Nhà Lữ Hành đã rất đặc biệt về mặt này rồi, lại có thể thanh tẩy sức mạnh của Vực Sâu nữa. Hmm, kể ra thì... Hình như tôi cũng không cảm thấy bị Vực Sâu ảnh hưởng nhỉ...Nhà Lữ Hành:Nhưng chúng tôi cũng không rõ nguyên nhân.Mavuika: Tình hình trước mắt thì năng lực đặc biệt của cô/cậu rất có tiềm năng đấy.Chuychu: Vậy tôi đi trước đây, còn phải đến chỗ những bệnh nhân khác nữa.Chasca: Cảm ơn nhé, em gái.Chuychu: Được rồi. Dù quan điểm giữa chúng ta là khác nhau, nhưng không ai có ác ý cả.Cứ giao cho thời gian đi, rồi có một ngày mọi chuyện sẽ tốt lên thôi.Chasca: Ừm...Mục tiêu nhiệm vụ: Đi theo MavuikaMavuika: Được rồi, nhiều chủ đề quá, chúng ta bắt đầu từ đâu đây? À, mọi người cũng thấy rồi đúng không, tình trạng thê thảm của Vương Quốc Dạ Thần ấy.Để tôi nói thẳng vậy, Natlan sắp bị hủy diệt rồi. "Tuổi thọ" của nó rất có thể chưa đến một năm.Paimon: Hả?!Kachina: Ối, không, không phải chứ?!Nhà Lữ Hành:Quả nhiên đã...Mavuika: Đúng vậy. Nhưng chuyện này chưa từng được công khai, chỉ có một số ít người trong kế hoạch giải cứu Natlan mới biết thôi.Thời gian đếm ngược cho sự hủy diệt này không phải mới bắt đầu gần đây, mà là từ thảm họa Vực Sâu năm trăm năm trước kéo dài đến nay rồi.Paimon: Trước đó Mualani cũng từng nhắc đến...Mavuika: Ừm, lúc đó tất cả quốc gia đều bị Vực Sâu xâm chiếm.Natlan vốn không có Địa Mạch kiên cố như các quốc gia khác, cho nên tình trạng bị xâm chiếm cũng nghiêm trọng nhất.Đó là một trận chiến dài và rất khốc liệt. Natlan đã phải hy sinh cả sinh mạng lẫn nền văn minh để giành được thắng lợi.Chúng tôi lại mất thêm mấy trăm năm nữa để giải quyết thảm họa do Vực Sâu gây ra, từ đó mà giành được nền hòa bình như ngày hôm nay....Nhưng đó chỉ là chiến thắng tạm thời, thực ra sức mạnh của Vực Sâu chỉ bị đẩy về dưới lòng đất mà thôi.Kachina: Không ngờ lại như vậy...Mavuika: Vấn đề của Vương Quốc Dạ Thần phức tạp hơn nhiều, bởi vì nó tương đương với Địa Mạch của Natlan.Theo chúng tôi suy đoán, tối đa chỉ sau năm trăm năm là Vương Quốc Dạ Thần sẽ hoàn toàn bị Vực Sâu hóa.Nhưng khi đó, khắp nơi đều là người Natlan tan cửa nát nhà. Họ không còn tin vào thắng lợi, cũng không còn tin tưởng vào tương lai nữa.Nền văn minh gần như kết thúc, tín ngưỡng cũng sụp đổ, sức mạnh của Wayob cũng không thể duy trì...Nếu không thể tập hợp Natlan lại với nhau, thì việc đánh bại Vực Sâu chỉ là lời nói viển vông.Vì vậy thần linh đã bàn bạc với anh hùng của các bộ tộc trong một thời gian dài, cuối cùng đã vạch ra kế hoạch giải cứu Natlan kéo dài năm trăm năm.Mualani: Ra là vậy sao...Sau khi tìm thấy Kachina, tôi đã nhìn thấy một bóng người xa lạ. Người đó đã cho tôi nhiều ký ức vốn không thuộc về tôi.Trong đó có nhắc đến kế hoạch này, và tôi được chọn làm một trong những thành viên quan trọng.Nhưng chuyện mà tôi không hiểu, chính là vị Hỏa Thần mà tôi thấy trong ký ức đó... Tại sao lại là cô?Paimon: Hả?! Đợi đã, Hỏa Thần là con người đúng không, mà con người thì làm sao mà sống lâu như vậy được chứ?Mavuika: Đúng vậy. Thứ mà con người khó vượt qua nhất chính là thời gian, hoặc có thể nói là tuổi thọ.Có lẽ đối với Ma Thần mà nói, một số thần lực hoặc lời nguyền sẽ có thể kéo dài tuổi thọ của con người...Nhưng mọi người đều biết là Natlan không hề tồn tại thứ này. Chúng ta chỉ có thể dựa vào bản thân để nghĩ cách.Sinh mệnh giống như ngọn lửa rồi sẽ bị dập tắt. Năm trăm năm trước tôi đã lưu trữ sinh mệnh của mình vào trong Lửa Thánh.Chết sớm trong quá khứ, mới có thể tỉnh dậy lần nữa ở hiện tại.Chasca: Nói một cách đơn giản là... sinh mệnh thứ hai sao?Nhà Lữ Hành:Cũng là để thúc đẩy kế hoạch đó sao?Mavuika: Đúng vậy. Năm đó chính vì các bộ tộc cùng đoàn kết, nên mới có thể đẩy lùi Vực Sâu.Vì vậy, để đảm bảo Natlan có thể đủ sức chống lại Vực Sâu trong năm trăm năm sau, Hỏa Thần tiếp theo bắt buộc phải phục hưng các bộ tộc đã bị hủy diệt.Phục hưng bộ tộc để một lần nữa đoàn kết mọi người lại với nhau, để Wayob của bộ tộc đó khôi phục lại sức mạnh.Và để minh chứng cho sự phục hưng hoàn toàn, Wayob sẽ chọn ra một "anh hùng", tượng trưng cho việc bộ tộc đã sẵn sàng chiến đấu.Giống như những vị anh hùng vĩ đại đó đã đứng bên cạnh tôi vào năm trăm năm trước.Mualani: Cho nên, tôi chính là vị anh hùng đó sao?Mavuika: Đúng vậy. Tên Cổ mà cô có được, giống với vị chiến binh đại diện cho Cư Dân Suối Nước vào năm trăm năm trước, mang ý nghĩa "Đoàn Kết".Chắc hẳn sau chuyến thám hiểm ở Vương Quốc Dạ Thần, cô đã hoàn toàn lĩnh ngộ được ý nghĩa ẩn chứa trong Tên Cổ.Paimon: Vậy cũng có nghĩa là, trước đây cô đã biết được Wayob sẽ chọn ai rồi sao?Mavuika: Ừm. Theo kế hoạch thì khi tôi thức tỉnh, tất cả các bộ tộc đều đã hoàn thành việc phục hưng. Tuy nhiên, kế hoạch đã xảy ra sự cố.Sáu vị anh hùng tuy có được sáu cái Tên Cổ của năm trăm năm trước, nhưng thông tin liên quan về kế hoạch lại không được truyền đạt đến họ.Nguyên nhân là do Vương Quốc Dạ Thần có chuyển biến xấu, ngăn cản khả năng liên lạc giữa Wayob và Lửa Thánh.Iansan: Giống như Thơ Hoàn Hồn không thể đưa Kachina trở về vậy.Mavuika: Ừm, đây cũng là một trong những thủ đoạn của sức mạnh Vực Sâu. Tuy nó không có trí tuệ, nhưng trước giờ đều không dễ đối phó.Muốn kết nối lại thông tin, dựa vào mình tôi là không đủ. Người nắm giữ Tên Cổ cũng phải thể hiện mức độ hòa hợp với Tên Cổ này.Sau khi ý thức được chuyện đó, tôi vẫn luôn muốn giúp đỡ sáu người họ.Trước ngày hôm nay thì Xilonen từ Con Của Tiếng Vang, Kinich từ Dòng Dõi Vườn Treo, và cả Iansan từ Cộng Đồng Trù Phú, họ đều đã được công nhận.Và sau lần mạo hiểm này thì Mualani, cô cũng đã thuận lợi có được sự công nhận từ Wayob, nhận được ký ức của vị anh hùng quá khứ lưu giữ trong Tên Cổ.Nhà Lữ Hành:Vẫn còn thiếu hai người.Paimon: Nhưng thời gian chỉ còn lại chưa đến một năm...Mavuika: Đúng vậy, nhưng không còn cách nào khác. Nếu các anh hùng vẫn chưa tập hợp đủ, thì kế hoạch sẽ thiếu đi điều kiện để khởi động.Đây chính là lý do tuy tình hình cấp bách, nhưng tôi vẫn không thể hành động.Mualani: Nếu Hỏa Thần đại nhân đã biết thì tại sao không nói thẳng với tôi? Như vậy không phải sẽ nhanh hơn sao?Mavuika: Có lẽ vậy, nhưng như vậy có thể sẽ bị phản tác dụng. Vì có thể cô sẽ biết trước sứ mệnh mà không thể phát huy tối đa tiềm lực của bản thân.Giống như việc cô muốn đi cứu Kachina vậy. Tôi hy vọng chuyện này xuất phát từ ý chí mãnh liệt của cô, chứ không phải là trách nhiệm do ai giao phó.Chasca: Cho nên, Hỏa Thần đại nhân không định cho chúng tôi biết hai vị anh hùng còn lại là ai sao?Mavuika: Ừm, "thời cơ" của họ vẫn chưa đến. Bây giờ gây áp lực cho họ thì không khác gì quấy nhiễu cả.Nhà Lữ Hành:Nhưng như vậy liệu có kịp ko?Mavuika: Tôi chỉ có thể chọn cách tin vào Wayob thôi.Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ có thể một mình giải quyết nguy cơ này. Chính vì tôi đã chọn tin tưởng và trông cậy, nên kế hoạch mới có thể tiến triển được đến bước này.Người có thể cứu Natlan không phải là thần, cũng không phải bất kỳ ai, mà là "chúng ta".Nhà Lữ Hành: ...Nhà Lữ Hành: Không lẽ...Mavuika: Cô/Cậu rất nhạy bén, tôi còn nghĩ mình có thể bỏ qua chủ đề này chứ.Paimon: Hả? À đúng rồi, đồ đạc ở đây đi đâu mất rồi? Tôi cũng rất tò mò đó.Mavuika: Mặc dù tôi đã hy sinh sức mạnh của mình, nhưng tôi vẫn cần một kế hoạch dự phòng để đảm bảo mọi người sẽ quay trở về từ Vương Quốc Dạ Thần.Dẫu sao thì tôi cũng là người đã đồng ý để mọi người liều lĩnh chuyến này, và Mualani cũng là một trong những vị anh hùng then chốt.Ngoài giá trị tình cảm ra, những món đồ tôi cất giữ ở đây còn có mục đích quan trọng hơn nhiều, chính là "nhiên liệu".Kachina: Nhiên liệu? A, vậy nên Hỏa Thần đại nhân khi đó mới...Mavuika: Ừm, những câu chuyện ẩn chứa trong đồ lưu niệm vốn rất quan trọng, nhưng chúng có một điểm chung còn quan trọng hơn... Đều là những đồ vật đồng hành lâu dài cùng các vị anh hùng.Chúng cũng sẽ tích lũy Lửa Tranh Đấu trong quá trình chủ nhân chiến đấu. Đương nhiên, sức mạnh của chúng cũng sẽ có giới hạn.Nhưng khi tích tiểu thành đại, hẳn cũng sẽ phát huy tác dụng trong thời điểm quan trọng.Tôi đã sử dụng Lửa Tranh Đấu sinh ra khi đốt những món đồ này mà mở ra ranh giới giữa hai thế giới.Đó là một cách tiếp cận khá thô sơ, nên như các vị đã thấy đấy, toàn bộ sức mạnh của chúng đã cạn kiệt ngay lập tức.Paimon: Nhưng đó đều là những thứ rất quý giá, mỗi món đều có câu chuyện của mình...Iansan: Haiz, vậy nên tôi mới kéo mọi người đến đây đó. Đây là sức mạnh mà dù thế nào thì tôi cũng không muốn Hỏa Thần đại nhân dùng đến.Thực sự rất xin lỗi.Mavuika: Không sao. Cũng may mọi người đã cứu được trụ vật tổ của Wayob, bằng không thì khu vực đó của Vương Quốc Dạ Thần giờ đã vĩnh viễn thất thủ rồi.Mà nếu như vậy thì Con Của Tiếng Vang sẽ gặp thảm họa sớm thôi.Về những món đồ ở đây, khi các vị anh hùng giao món đồ lại cho tôi, hoặc là Hỏa Thần của ngày trước, họ đều hy vọng chúng sẽ có đóng góp cho việc giải cứu Natlan.Nếu họ biết được những thứ này sau cùng đã giải cứu anh hùng của Natlan, thì hẳn là họ cũng sẽ rất vui mừng.Kachina: Dù là vậy, nhưng em vẫn thấy rất áy náy...Mavuika: Haha, đừng như vậy. Còn nhớ chủ đề về "thời gian" từng nói trước đó không?Chúng ta không mất đi gì cả. Những con người và sự việc trong quá khứ chỉ là ở bên chúng ta theo một hình thức khác.Nếu vẫn còn thấy day dứt, thì hãy mang theo sự tiếc nuối ấy mà chiến đấu vì Natlan đi.Sự tích về mọi người sẽ trở thành truyền thuyết mới, sản sinh ra sức mạnh mới, giống như những món đồ từng tồn tại ở đây vậy.Paimon: Dù sao chúng tôi cũng nợ một ân tình, nên vẫn muốn thể hiện chút gì đó...Mavuika: Haha, vậy thì mời tôi đi uống rượu đi.Kachina đã trở về rồi, chúng ta phải tổ chức tiệc ăn mừng để chúc mừng cho chiến thắng của Trận Chiến Người Gác Đêm mới phải.Không những để mọi người được nghỉ ngơi thoải mái, mà còn khiến những người nghi ngờ các vị không còn gì để nói nữa.Mualani: Haiz, sau khi biết được chuyện cấp bách như vậy, tôi đã không còn tâm trạng gì nữa rồi...Mavuika: Đừng nghĩ vậy, cần phải kiên định hơn. Vội vàng chẳng mang lại ý nghĩa gì ngoài việc ảnh hưởng đến phán đoán của bản thân.Được rồi, mau đi đi. Tôi sẽ đến sau.Mục tiêu nhiệm vụ: Nói chuyện với MavuikaAtea: Hồi còn rất nhỏ, tôi thường ngồi bên suối nước nóng, nghe các chiến binh kể chuyện.Họ thu hút mọi người từ mọi tầng lớp xã hội. Mọi người dù đến từ bộ tộc nào, cũng đều trở thành bạn tốt của nhau.Suối nước nóng chưa bao giờ thuộc sở hữu riêng của Cư Dân Suối Nước, mà là một sợi dây kết nối những người "bạn tắm suối" lại với nhau.Rất vui khi nhìn thấy những đứa trẻ trong bộ tộc dần trưởng thành. Tôi cũng dần hiểu được ý nghĩa thực sự của suối nước.Thanh xuân, sức sống, nhiệt huyết, sự hăng hái đó, thật khiến người ta khao khát...Cho dù bọn trẻ có gây rắc rối, thì nỗi tức giận trong lòng cũng thoáng chốc trở thành sự yêu thương và bao dung. Thật là kỳ diệu.Khi Mualani trưởng thành, con bé chắc chắn sẽ là một chiến binh vô cùng lợi hại. Con bé mang trong mình tiềm năng vô hạn, tôi có thể nhìn ra điều đó.Sau này khi tôi không còn chiến đấu được nữa, tôi sẽ đến kể chuyện cho con bé nghe, và kể chuyện cho những đứa trẻ non nớt hơn nữa.Nên cô cũng phải làm tốt chuyện của mình nhé, Hỏa Thần. Như vậy thì tôi mới có nhiều thứ hơn để kể đấy, haha.Tenoch: Bầu trời tối đen như mực, bộ tộc rời rạc phân tán. Cô hứa với tôi, rằng cô sẽ giành chiến thắng ở trong một tương lai xa xôi...Nếu không phải tôi đã nhiều lần giao chiến với kẻ địch xảo quyệt đó, thì tôi sẽ không thể hiểu được sự thận trọng của cô.Ngọn lửa phẫn nộ của tôi sẽ không bao giờ tắt, sức mạnh của tôi sẽ không còn được dâng hiến vì cô nữa.Nhưng cô đến tìm tôi, vì cô biết chỉ cần một câu nói là sẽ có thể thuyết phục tôi.Tôi hiểu rồi. Anh hùng của ngày nay sẽ dùng lửa và máu để dọn đường, nên cô phải giành lấy cả phần thắng của mọi người đấy nhé.Bằng không, thù mới nợ cũ cùng tính sổ, tôi sẽ không buông tha đâu đấy...."Vì Natlan."Hine: Cũng có nghĩa là, chị sẽ phải đến tương lai của năm trăm năm sau để thực hiện chức trách của Hỏa Thần sao...Vậy chị của hiện tại thì sao? Cuộc đời của chị sẽ kết thúc như vậy sao?Haumia: Con có hỏi vậy thì chị con cũng không trả lời được đâu. Chị con đã quyết định như vậy rồi, chúng ta hãy toàn lực ủng hộ chị gái con đi.Yên tâm, chúng ta sẽ dốc toàn bộ sức lực để gây dựng lại bộ tộc.Mọi người đều đang nỗ lực vì tương lai của Natlan, chỉ là mốc thời gian sẽ khác nhau thôi.Ừm, mẹ nói đúng đó. Em và mọi người chắc chắn sẽ luôn ủng hộ chị.Thật là, sao những lúc thế này cha lại không ở đây nhỉ?Có lẽ cha con không biết phải nói gì, nên quyết định không đến. Kệ ông ấy đi, cha con vẫn luôn như vậy.Dù tương lai có ra sao thì hãy luôn nhớ, mọi người đều rất yêu con.Hine:Em sẽ đi tìm chị đó!Tuy em không thể sống đến lúc đó, nhưng em sẽ nghĩ cách!Chắc chắn sẽ có cách để chúng ta gặp lại nhau vào năm trăm năm sau! Em sẽ tìm ra câu trả lời!Vậy nên, đừng có quên em đấy!Ngendi: Nếu Hỏa Thần đại nhân đã nói vậy, thì tôi sẽ hủng hộ hết mình.Kalunga: Nguyện cho bọn trẻ sẽ được nhìn thấy ánh mặt trời đẹp đẽ ấy.Fietena: Vì Natlan.Nzambe: Chúng ta sẽ không chiến đấu một mình.Âm Thanh Từ Quá Khứ: Quy tắc là di sản của tôi, cũng là sức mạnh đủ để chống lại tai họa của lần tới.Chiến tranh đã tạo nên sáu bộ tộc hùng mạnh, dạy chúng ta cách để chiến đấu, cách để yêu thương...Rốt cuộc ai sẽ kết thúc mọi chuyện đây.Mavuika: Chúng ta đã kế thừa ký ức và truyền thuyết.Chúng ta đã trưởng thành cùng mặt trời và gió.Chúng ta đã đúc nên vận mệnh và tương lai.Đây đều là lửa của Natlan, là máu của Natlan.Mục tiêu nhiệm vụ: Đợi đến tối (18h - 22h)Đấu Trường Lửa Thánh: Chợ Chuwen, NatlanMô tả nhiệm vụ: Để ăn mừng kế hoạch giải cứu Kachina thành công tốt đẹp, mọi người hẹn nhau đến quán rượu tham gia bữa tiệc.Mục tiêu nhiệm vụ: Đến khách sạn dự tiệcPaimon: Ấy, chẳng phải Chuychu đây sao! Xin chào nhé, cô cũng đến tham gia bữa tiệc à?Chuychu: À, hiểu lầm rồi. Chỉ là tôi biết được chị gái đang ở đây nên đến đưa thuốc thôi. Giờ tôi chuẩn bị đi đây.Xin lỗi, từ tận đáy lòng đó, tôi cũng rất vui vì sự trở về của Kachina, chỉ là... Bầu không khí có vẻ không thích hợp để tôi ở cạnh chị gái.Paimon: Hmm, nếu đã cãi nhau thì cũng thật khó xử, tôi hiểu mà...Chuychu: Suốt chặng đường chị ấy không gây phiền phức gì phải không?Nhà Lữ Hành:Đương nhiên rồi.Paimon: Đúng vậy. Cô ấy rất đáng tin cậy, lại rất am hiểu Vực Sâu, cung cấp cho chúng tôi rất nhiều thông tin nữa.Chuychu: Vậy thì tốt rồi, tôi biết vậy là đủ rồi.Paimon: Lúc trước tôi thấy cô rất thẳng thắn, sao vậy? Như thể có điều gì muốn nói nhỉ.Nhà Lữ Hành:Không cần lo lắng đâu.Chuychu: ...Tôi biết tôi thật không đúng khi cãi nhau với chị gái trước khi mọi người xuất phát. Nhưng tôi chọn làm vậy thực ra cũng có lý do.Khát vọng chiến đấu trong lòng chị ấy vô cùng mãnh liệt. Cho dù sức mạnh tinh thần của chị ấy có mạnh mẽ hơn nữa, thì vẫn sẽ có những lúc mất kiểm soát, mà tôi lại không biết mọi người sẽ phải đối mặt với thứ gì...Paimon: Ý của cô là...Nhà Lữ Hành:Tự biến mình thành mục tiêu để chị gái trút giận sao?Chuychu: Hơi ngốc phải không? Nhưng quả thật đây cũng là cách có hiệu quả. Ít nhất sẽ có thể giúp chị ấy giữ được bình tĩnh trong một khoảng thời gian.Tóm lại, bình an trở về là tốt rồi. Đây cũng là nguyện vọng duy nhất của tôi, thực sự tôi rất vui.Paimon: Không đến mức phải dùng cách này đâu nhỉ? Hay là nói chuyện đàng hoàng với cô ấy thử đi...Chuychu: Không không! Xin đừng để chị ấy biết nhé. Chị ấy sẽ không chủ động giãi bày tâm sự đâu, đặc biệt là với người thân. Nên nếu chị ấy biết thì tôi sẽ càng khó giúp chị ấy hơn đấy.Nhà Lữ Hành: Tôi tôn trọng sự lựa chọn của cô.Nhà Lữ Hành: Bằng không thì cô cũng sẽ không để chúng tôi biết.Chuychu: Cảm ơn đã hiểu cho. Cũng đừng quá lo lắng nhé, tôi sẽ nghĩ cách chia sẻ gánh nặng giúp chị ấy. Vậy tôi đi đây, mọi người ăn mừng vui vẻ nhé.À, nếu mọi người thấy khó chịu trong người thì phải báo ngay cho tôi đấy.Paimon: Cô ấy đi rồi, không ngờ nguyên nhân thực sự lại là như vậy...Nhà Lữ Hành:Có lẽ họ đều suy nghĩ cho nhau rất nhiều.Paimon: Suy cho cùng thì vẫn là tại Vực Sâu mà. Đúng là thứ xấu xa, hứ!Mục tiêu nhiệm vụ: Vào khách sạnPacal:Chúng ta hãy cùng chúc phúc và gửi những tràng pháo tay nồng nhiệt nhất cho Kachina, dũng sĩ trẻ tuổi nhất của bộ tộc nào!Teayo:Woohoo!Sabea:Giỏi lắm, Kachina!Kachina:Cảm... Cảm ơn mọi người, em cũng vui lắm, cuối cùng em cũng làm được rồi!Weqro:Mọi người đều biết là em sẽ làm được mà. Còn trẻ mà đã có tiềm năng phi thường rồi, sau này nhất định sẽ có triển vọng đấy!Pacal:Nói gì thế, đừng tưởng tôi không biết cậu là người đầu tiên rút lui khỏi đội đấy. Để xem lúc về tôi xử lý cậu thế nào!Weqro:Tại... tại bạn tôi gửi lời mời, tôi không thể từ chối được mà!Sabea:Chứ không phải vì muốn được người khác gánh qua vòng đầu sao?Weqro: Thực sự không phải vậy! Vì người kế thừa đó lúc trước bị thương ở bên ngoài, tôi tình cờ đi ngang nên băng bó cho anh ta.Anh ta nói gì mà muốn đáp lại ân tình này, nên tôi cũng không còn cách nào khác. Lúc đó tôi nghĩ bên chỗ Kachina chắc sẽ không gặp khó khăn gì khi thiếu tôi.Pacal: Nhưng kết quả, bắt đầu từ cậu là ai ai cũng muốn chuyển đội.Tlaco: Kachina, xin lỗi nhé. Chuyện này quả thật là lỗi của mọi người.Cempoa: Không ngờ lần này em đã vào được Trận Chiến Người Gác Đêm, lại còn giành được vinh dự cao nhất nữa.Kachina: Vậy... Còn mọi người thì sao? Mọi người có đạt được thành tích gì không?Tlaco: À ừm...Cempoa: Đội trưởng tiểu đội của chúng tôi... tối hôm đó uống nhiều quá nên hôm sau đến trễ... Thế là bị hủy tư cách thi đấu.Pacal: Hahaha, đúng là đáng lắm mà!Kachina: Được rồi được rồi, chú Pacal đừng nói vậy nữa.À... Mọi người, em muốn nói vài câu...Em có thể trở về đây, em thực sự rất biết ơn bạn bè và cả sự giúp đỡ của Hỏa Thần đại nhân.Anh/Chị Nhà Lữ Hành và chị Paimon đều rất giỏi. Nếu họ có thể tham gia Nghi Lễ Hành Hương thì chắc chắn sẽ chiến thắng tất cả.Họ đã đồng ý để em theo họ học tập, em tin rằng mình sẽ có thể tiến bộ hơn nữa!Mà những người bạn thân mến của em, chị Mualani, chị Chasca, anh Kinich, chị Iansan... Họ đều giúp đỡ Anh/Chị Nhà Lữ Hành và chị Paimon đưa em trở về từ Vương Quốc Dạ Thần...Họ cũng là những vị anh hùng đáng được chúng ta ca tụng. Hy vọng mọi người... cũng có thể dành cho họ những tràng pháo tay nồng nhiệt, em cảm ơn!Teayo: Nói hay lắm!Sabea: Tôi xin nốc cạn để tỏ lòng kính trọng!Mualani: Hehe, how does it feel being a hero, Kachina?Kachina: Hihi, Kachina, sẵn sàng trở thành anh hùng chưa nào?Paimon: Thú thật thì... Em thấy vừa mừng vừa lo, cảm thấy mọi thứ như không phải sự thật vậy...Nhà Lữ Hành:Tôi chính là huấn luyện viên của nhà vô địch.Kachina: Này, đừng có trêu em mà...Lựa Chọn Đối Thoại: Nói chuyện với KinichKinich: Xin lỗi, tuy tôi biết rất nhiều, nhưng lại không nói cho mọi người.Mọi chuyện đều có cái giá của nó, những người trở thành anh hùng, thì chuyện trở thành anh hùng thường không phải mục đích của họ.Nếu quá cố chấp với mục đích, thì sẽ mất đi thứ gì đó quý giá hơn.Nhưng hiện tại, những điều chúng ta biết đã hoàn toàn giống nhau.Khi nào thì hai vị anh hùng cuối cùng đến từ Hội Hoa Vũ và Chủ Nhân Gió Đêm mới lộ diện nhỉ...Lựa Chọn Đối Thoại: Nói chuyện với KachinaKachina: Trong một thoáng đã trải qua nhiều chuyện như vậy. Em cảm thấy cứ như là mơ vậy đó...Paimon: Em còn thấy khó chịu trong người không?Kachina: Không còn cảm giác gì nữa rồi! Hihi, đã nói em hồi phục rất nhanh mà, không cần lo đâu.Chắc hai chị/anh chị cũng rất mệt nhỉ, hôm nay phải nghỉ ngơi cho khỏe nhé. Tinh thần tốt lên thì mới có tâm trạng để vui chơi đó!Lựa Chọn Đối Thoại: Nói chuyện với IansanIansan: Tuy phải trả cái giá rất lớn, nhưng Kachina có thể bình an trở về là tốt rồi.Tiếp theo chúng ta sẽ phải đối mặt với những thử thách khó khăn hơn, vậy nên nhất định phải tăng cường tập luyện để bổ sung sức mạnh.Paimon có muốn một khóa huấn luyện đặc biệt không?Paimon: Không, không cần đâu...Lựa Chọn Đối Thoại: Nói chuyện với MualaniMualani: Trong những bữa tiệc ăn mừng lúc trước, tôi sẽ vừa nhảy vừa hát ở bên đó. Nhưng hôm nay nuốt nhiều thông tin quá, vẫn chưa tiêu hóa hết...Paimon: Cảm giác không có hứng thú này, rất không giống cô đó...Nhà Lữ Hành: Kết cục còn chưa được định đoạt mà, chẳng phải sao?Nhà Lữ Hành: Khi cần tận hưởng thì nên tận hưởng.Mualani: Đây cũng là kinh nghiệm mạo hiểm của cô/cậu nhỉ?Paimon: Tôi cũng thấy vậy. Mọi người đều đang ăn mừng cho Kachina, đây là cơ hội chưa bao giờ có mà nhỉ.Mualani: Cũng hợp lý, haha. Trông Kachina rất vui, giờ thì tôi mới là người mang vẻ buồn bã rồi.Như vậy không ổn, tôi cũng phải khuấy động không khí mới được!Lựa Chọn Đối Thoại: Nói chuyện với Mualani và Kachina lần nữaMualani:Kachina, em cũng tham gia đi!Kachina:Em, em hơi ngại...Mualani:Hôm nay em là nhân vật chính đấy, có vấn đề gì đâu chứ!Lựa Chọn Đối Thoại: Nói chuyện với ChascaChasca: Thật hiếm khi gặp được những lữ khách dũng cảm như hai vị đấy. Tôi mời hai vị một ly.Em gái tôi về rồi, trong bộ tộc vẫn còn bệnh nhân cần điều trị.Paimon: Thực ra lúc chúng tôi đến có bắt gặp cô ấy, chuyện đó... Ừm, tôi cảm thấy cô ấy rất lo lắng!Chasca: Ừm... Tôi cũng định vài ngày nữa sẽ về thăm nhà, phải nhắc nhở con bé và mọi người trong nhà chú ý an toàn. Hy vọng mọi người chịu nghe.Có lẽ Vực Sâu cũng đã phát hiện ra sự xuất hiện của các vị, nên khi thám hiểm cũng phải cẩn thận đấy.Mục tiêu nhiệm vụ: Nói chuyện với MavuikaMavuika: Ồ, đến rồi à. Tôi đã chuẩn bị cho hai vị nước ép trái cây đặc biệt đây.Paimon: Hihi, ngay cả sở thích này mà cô cũng biết sao!Mavuika: Xem ra cô/cậu vẫn còn chuyện muốn hỏi, đúng chứ?Nhà Lữ Hành: Có vẻ kế hoạch này hơi hao tâm tổn sức nhỉ?Nhà Lữ Hành: Tại sao không để các vị anh hùng trong quá khứ thức tỉnh cùng cô?Mavuika: Bởi vì họ vẫn còn cuộc sống của riêng mình.Đối với người của năm trăm năm trước mà nói thì Natlan gần như bị hủy diệt rồi. Cho nên việc từ bỏ người thân và người yêu để đi đến điểm tận cùng của thời gian sẽ là chuyện rất tàn nhẫn.Thử nghĩ xem, vạn vật trên thế giới này đều có điểm cuối, nhưng mọi người bị hạn chế bởi tuổi thọ ngắn ngủi, nên sẽ thiếu đi cảm nhận chân thực về dòng thời gian.Ví dụ, "Vì mặt trời chỉ còn cháy được thêm vài triệu năm thôi, nên bây giờ chúng ta phải đi cứu lấy nó"... Nghe rất quái lạ đúng không.Tôi không thể ép họ gánh vác trách nhiệm này cùng tôi.Tuy nhiên, anh hùng thì đời nào cũng có. Thời đại này cũng vậy, cho nên chuyện này cũng không bắt buộc là phải có họ mới được.Đương nhiên thiếu tôi cũng chẳng sao. Chỉ là, đây là kế hoạch mà tôi đề ra, nên tôi phải chịu trách nhiệm đến cùng.Paimon: Tôi nhớ ra rồi. Bức tranh trong phòng cô, chẳng lẽ đó là... người thân của cô năm trăm năm về trước sao?Mavuika: Ừm, đúng vậy. Nên khi Paimon hỏi sau đó em gái tôi ra sao, thì thực ra tôi có rất ít tài liệu để tra cứu.Tôi chỉ có thể chắp nối những mảnh ghép quá khứ lại với nhau, miễn cưỡng có thể cho rằng em ấy đã trở thành một kiến trúc sư và nghệ sĩ.Trong thời kỳ phục hưng Dòng Dõi Vườn Treo, em ấy đã phụ trách xây dựng rất nhiều nhà cửa. Đương nhiên thì đến bây giờ đã không còn nữa rồi.Nhưng điều này vẫn rất lợi hại đấy. Tôi rất tự hào về em ấy.Nhà Lữ Hành:Đây sẽ là cuộc đời mà cô phải từ bỏ.Mavuika: Xem ra cô/cậu cũng rất dễ tiếc nuối cho những gì đã mất nhỉ... Còn tôi thì sớm đã giác ngộ chuyện này rồi.Đây là một trận chiến, mà chiến tranh thì chắc chắn sẽ có tổn thất. So với những người bình thường bị Vực Sâu nuốt chửng, thì tôi đã may mắn hơn nhiều rồi.Tôi gánh vác danh xưng thần linh, gánh vác kỳ vọng của quá nhiều người. Tôi phải đi đến điểm cuối của vận mệnh, cho dù ở đó có là gì đi nữa.Nhà Lữ Hành: Đây cũng là điều mà tôi muốn nói.Nhà Lữ Hành: Nếu cô đã biết về "vận mệnh"...Paimon: Đúng vậy. Rất có thể kết quả của kế hoạch này đã được soạn xong rồi...Mavuika: Nếu như tôi biết thì sao chứ? Đừng quên hình thái của thời gian, chính là "quá khứ", "hiện tại", "tương lai" cùng tồn tại, và cũng quan trọng như nhau.Giả dụ kết cục của tương lai là hủy diệt, thì cũng không có nghĩa là mọi thứ trước mắt không đáng để cứu vớt.Mà chính vì con người không thể biết được vận mệnh, nên mới luôn dốc hết sức mình.Bây giờ mới là thời khắc quan trọng, chúng ta còn thiếu hai vị anh hùng.Không, nói chính xác hơn thì là ba. Còn có một vị khác mà tôi rất hy vọng có thể ra tay giúp đỡ.Nhà Lữ Hành:Không phải là tôi đấy chứ?Mavuika: Khả năng kháng lại Vực Sâu của cô/cậu thực sự khiến tôi ấn tượng. Trong trận chiến này, cô/cậu chắc chắn sẽ phát huy được sức mạnh tối quan trọng.Nếu cô/cậu đồng ý, thì ngoài việc tôi sẽ cố gắng trợ giúp cho chuyến hành trình của cô/cậu ra, tôi sẽ còn chế tạo cho cô/cậu một cái Tên Cổ hoàn toàn mới nữa.Paimon: Tên Cổ có thể chế tạo được sao?Mavuika: Ừm, điều kiện khá khó, nhưng nếu hoàn toàn không thể chế tạo ra được thì Tên Cổ được lưu truyền chắc chắn sẽ ngày càng ít đi.Đợi khi các vị có được Tên Cổ, vậy thì chuyến thám hiểm Natlan của các vị sẽ được ghi lại hoàn chỉnh. Người Natlan trong tương lai sẽ ghi nhớ các vị.Tuy sức mạnh của Thơ Hoàn Hồn tạm thời mất đi tác dụng, nhưng... hãy xem đây như một "lời cam đoan" của tôi đến tính mạng của cô/cậu nhé.Tôi sẵn sàng trả bất kỳ cái giá nào để thực hiện lời hứa này, cũng giống như tôi cứu mọi người từ Vương Quốc Dạ Thần vậy. Nơi này sẽ không bao giờ bạc đãi anh hùng đâu.Nhà Lữ Hành: Tôi không có hứng thú với lợi ích.Nhà Lữ Hành: Tôi chỉ muốn giúp mọi người ở đây thôi.Paimon: Đúng vậy, không thể bỏ mặc được nữa rồi.Mavuika: Tốt quá rồi. Vậy lát nữa tôi sẽ liên hệ với thợ thủ công tên Xilonen.Mặc dù chưa từng có chuyện rèn Tên Cổ cho người ngoài, nhưng tôi tin là cô ấy sẽ có cách.(Sau nhiệm vụ)Rezanov:Ngài Capitano, tin tình báo của chúng ta đã được gửi tới. Có vẻ như Hỏa Thần hiện giờ đã mất đi rất nhiều sức mạnh.Tuy tôi biết ngài đã bị thương, nhưng bây giờ là cơ hội tốt nhất để đoạt lấy Gnosis..."Capitano":Thắng thua là quy luật, chứ không phải kết quả. Nếu trước đây ta chưa từng thừa nước đục thả câu, thì bây giờ cũng vậy.Còn ngươi, không ngờ chiêu trò che mắt của ngươi lại thực sự có tác dụng đấy.???: Dù sương mù có dày đến đâu, chỉ cần có mặt trời, thì ngày sẽ không thể biến thành đêm. Cô ta chỉ không muốn thôi, chứ không phải là không làm được.Thời gian của ngài không còn nhiều rồi, giờ còn bị thương nữa. Tiếp theo ngài định làm gì đây?"Capitano":Ta bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về giá trị của ngươi rồi đấy.Ngươi... đã "nghe" được gì từ nơi này rồi à?Lựa Chọn Đối Thoại: Nói chuyện với Mavuika sau khi hoàn thành nhiệm vụMavuika: Thế nào, còn vấn đề gì muốn hỏi không?Nhà Lữ Hành: Về hành tung của "Capitano"...Mavuika: Tạm thời vẫn chưa nghe ngóng thấy động tĩnh mới của họ. Chuyện điều tra của Kinich đã có kết quả sơ bộ rồi. Capitano quả nhiên đã nhận được sự giúp đỡ từ người của Chủ Nhân Gió Đêm.Còn về người này là ai thì phạm vi cũng đang dần thu hẹp lại rồi. Nhưng tôi vẫn chưa rõ là người này chủ động giúp đỡ hay là đang bị uy hiếp.Nếu trong chuyến thám hiểm của cô/cậu có thu thập được thông tin gì về nhân vật này thì hãy cố gắng cung cấp cho tôi nhé.Nhà Lữ Hành: Về sức mạnh nguyên tố và Vực Sâu...Mavuika: Vực Sâu là mối đe dọa khó nhằn nhất của Teyvat. Ban đầu mọi người chỉ có thể tìm cách đối phó với chúng từ những sự thất bại và đau khổ trước đó thôi.Những cách làm mà cô/cậu nhìn thấy ở nơi khác, thực ra đều được xây dựng dựa trên kinh nghiệm và trí tuệ được truyền lại, không phải ai cũng hiểu được nguyên lý trong đó.Sức mạnh nguyên tố chống lại Vực Sâu cũng vậy. Từ rất lâu về trước nó đã trở thành vũ khí đáng tin cậy của chúng tôi rồi.Còn tại sao lại làm được, có lẽ chỉ có sự tồn tại cổ xưa hơn cả Hỏa Thần mới có thể giải đáp được thôi.Nhà Lữ Hành: Về chuyện chưa từng gặp qua người Natlan...Mavuika: Chuyện này, suy cho cùng vẫn là do sự ảnh hưởng lâu dài của Vực Sâu. Người Natlan và Wayob phải dựa vào nhau mới có thể duy trì về sau.Nhưng sức mạnh của Wayob cũng có hạn, không thể bảo vệ những người rời khỏi Natlan ở mức độ tương đương được. Điều này thường sẽ dẫn đến một số vấn đề về ký ức và cảm xúc.Mọi người đều hiểu điều này, nên sẽ không chủ động rời khỏi Natlan. Cho dù thực sự có lý do buộc phải rời đi, thì cũng cần phải tìm thủ lĩnh để xin sự chấp thuận từ Wayob.Wayob vẫn luôn rất nghiêm khắc với điều đó, vì sẽ phải tiêu hao sức mạnh quý giá mà Wayob dùng để đối phó với Vực Sâu.Nhưng hãy yên tâm, với những vị khách từ xa tới, Wayob sẽ luôn bảo vệ một cách bình đẳng.Nhà Lữ Hành: Không có.

Câu hỏi thường gặp

Nhiệm vụ Quá Khứ Và Tương Lai mở như thế nào?

Xem khối "Thông tin nhiệm vụ" phía trên — điều kiện mở và chuỗi nhiệm vụ theo đúng công bố chính hãng.

Tiếp theo bạn nên…
Chạm vào ô đang sai…