Ghi Chép: Xianyun

Liyue

Wiki cơ chế

Nội dung theo HoYoWiki chính chủ miHoYo (wiki.hoyolab.com) — CHÍNH VĂN, không phải diễn giải lại.
Thuộc Tính

Tên: Ghi Chép: Xianyun · Khu Vực: Liyue · Phiên Bản Cập Nhật: Phiên Bản 5.4 [Nhập Mộng Ngắm Ánh Trăng]

Xianyun: Quà Của Đệ Tử

Gợi ÝỞ gần Ngật Hổ Nham, một vị trưởng bối đang không giấu được nụ cười vì một món quà của hậu bối...Nhân Vật Tham GiaTóm TắtGần nhà của Xianyun, bạn bắt gặp Xianyun đang khuyên nhủ Shenhe. Thì ra Shenhe đã dùng tiền công của mình để đăng ký cho Xianyun tham gia chuyến du lịch. Tuy Xianyun nói là từ chối, nhưng rõ ràng là đang rất vui mừng...Hội ThoạiXianyun: Đúng thật là... Có lương thì cứ tự mua đồ ăn ngon cho mình đi, hay để dành cũng được. Lãng phí Mora như thế để làm gì...Sư phụ là người mà con yêu quý nhất. Theo cách nói của nhân gian thì hiếu kính với trưởng bối là lẽ đương nhiên...Xianyun: ...Paimon: Lưu... Xianyun, Shenhe, hai người đang nói chuyện gì thế?► Nhà Lữ Hành: Chào nhé, Xianyun.► Nhà Lữ Hành: Shenhe, lại gặp nhau rồi.Xianyun: Nhà Lữ Hành, lâu rồi không gặp. Lẽ nào các ngươi đến thăm bổn tiên sao?Paimon: Đương, đương nhiên rồi! Dù sao cũng đã lâu rồi không gặp mà. Mối quan hệ dù tốt thế nào thì cũng cần phải duy trì định kỳ, đúng chứ?Paimon: Với lại... Ban nãy hình như tôi có nghe nói món ngon gì đó đúng không... Hihi, có món gì ngon vậy?Shenhe: Paimon, chúng tôi không nói về đồ ăn. Đó chỉ là những lời mà sư phụ đang dạy tôi thôi.Shenhe: Rất nhiều khách hàng trẻ tuổi trong tiệm đã đăng ký cho cha mẹ mình tham gia chuyến du lịch thịnh hành nhất hiện nay. Nghe nói nó được thiết kế dành riêng cho trưởng bối, nên tôi cũng đã đăng ký cho sư phụ.Shenhe: Dịch vụ đó tên là "Đoàn Du Lịch Hiếu Kính Trưởng Bối". Đây là sổ tay tuyên truyền của họ.Paimon: "Đi khắp non nước Liyue, ngắm nhìn phong cảnh kỳ diệu"...Paimon: Nghỉ tại khách sạn đặc sắc, thưởng thức món ngon địa phương, tận hưởng phương tiện di chuyển riêng biệt...Paimon: Woa... Nghe thú vị thật đó!Xianyun: Hứ, các tiên nhân đã đi khắp vùng đất này từ khi cái tên "Liyue" còn chưa xuất hiện. Còn có cảnh đẹp nào ở Liyue này mà bổn tiên chưa từng thấy chứ?Paimon: Chuyến đi xa hoa như thế chắc là không rẻ nhỉ?Xianyun: Khụ, tốn hơn ba tháng tiền lương đấy.Xianyun: Haiz, cũng không bàn bạc trước với bổn tiên là đã thanh toán tiền đặt cọc, vậy là buộc bổn tiên phải đi rồi phải không?Shenhe: Chỉ cần sư phụ vui, có tốn toàn bộ tiền công của con cũng không sao mà.Xianyun: Đứa trẻ ngốc này... Chỉ cần con có lòng hiếu kính là bổn tiên đã mãn nguyện rồi.Xianyun: Nhưng bây giờ đã đến nước này rồi thì...Shenhe: Con hiểu rồi. Giờ con sẽ đi hủy đăng ký.Xianyun & Paimon: Hả?Shenhe: Sư phụ nói có lý, đúng là con đã hơi vội vàng.Shenhe: Mặc dù lời của chủ đoàn du lịch nghe rất hấp dẫn, nhưng con muốn nghe theo sư phụ hơn. Con sẽ tìm anh ta để hủy đăng ký càng sớm càng tốt.Paimon: Nhưng, nhưng không phải đã nộp tiền cọc rồi sao?Xianyun: Đúng, đúng đó. Không nói đến việc có thể hoàn lại Mora hay không, cứ đi lại như thế thì phiền phức lắm...Shenhe: Không phiền đâu. Ông chủ đó hứa là có thể hoàn lại Mora. Con sẽ cố gắng dùng lời nói để đàm phán, còn nếu có thể dùng đến tay chân thì sẽ càng tiện hơn.Xianyun: Cái này... Con... Haiz, thôi bỏ đi!Xianyun: Con đi đi! Không còn sớm nữa, ta về nấu cơm cho Shuyu trước đây!Paimon: Phải làm sao đây? Xianyun chắc chắn đang không vui rồi... Mau nghĩ cách đi!Paimon: À ừm...Paimon: Hửm?► Nhà Lữ Hành: Cô cũng đừng lo lắng quá...► Nhà Lữ Hành: Có thể sư phụ cô chỉ đang nhất thời tức giận mà thôi...Shenhe: Ý là sư phụ đang giận sao? Tại sao vậy?Shenhe: Không lẽ sư phụ vẫn không hài lòng với hành vi tiêu Mora bừa bãi của tôi sao...?Paimon: Không, Xianyun không có giận cô, cô đừng tự trách bản thân quá.Paimon: Xianyun dù miệng nói không muốn đi, nhưng lại rất tự hào về cô đó! Lúc nãy khi nói chuyện, tôi còn thấy khóe miệng nhếch lên cao lắm.Paimon: Có lẽ do chuyến đi đã tan thành mây khói, nên Xianyun mới có chút thất vọng thôi...Shenhe: ...Shenhe: Nếu mọi thứ như cũ thì sẽ không thất vọng nữa... Ý là vậy đúng không?Paimon: Nhà Lữ Hành thấy sao?► Nhà Lữ Hành: Tôi có cách hay hơn.► Nhà Lữ Hành: Để tôi vạch ra kế hoạch du lịch riêng cho Xianyun nhé!Paimon: Chuyến du lịch riêng cho Xianyun... Tôi hiểu rồi! Là thiết kế tuyến đường tham quan theo yêu cầu của cô ấy, đúng không?Paimon: Ý kiến hay đấy! Không hổ danh là Nhà Lữ Hành! Shenhe thấy sao?Shenhe: Nhà Lữ Hành có nhiều kinh nghiệm, tôi tin vào cô/cậu.Paimon: Cứ yên tâm giao cho chúng tôi! Nhà Lữ Hành là nhà lữ hành có tiếng ở Teyvat, còn tôi là người dẫn đường giỏi nhất đó.Paimon: Hai chúng tôi cùng ra tay thì Xianyun chắc chắn sẽ hài lòng!► Nhà Lữ Hành: Chuyến du lịch xuất ngoại tuyệt vời!Paimon: Đúng đó! Dù sao thì cảnh vật ở Liyue cũng đã ngắm qua hết rồi, vậy thì nhân cơ hội này để dẫn cô ấy đi xa hơn đi.Paimon: Nhưng mà ngoài Liyue ra thì vẫn còn rất nhiều quốc gia. Chúng ta nên dẫn cô ấy đi đâu trước đây?► Nhà Lữ Hành: Mondstadt đi, thành bang của gió và tự do.► Nhà Lữ Hành: Rất thích hợp làm điểm khởi đầu của chuyến hành trình.Paimon: Đó cũng là điểm xuất phát của chúng ta! Kể ra thì Mondstadt là nơi thích hợp nhất rồi!Paimon: Thành Mondstadt, Vực Hái Sao, Phong Khởi Địa, Gà Nấu Hoa Ngọt... Để tôi ghi hết lại...Shenhe: Có cần tôi giúp gì không?► Nhà Lữ Hành: Có chuyện này chỉ có cô mới giúp được...► Nhà Lữ Hành: Đưa cuốn sổ tay du lịch Mondstadt này cho Xianyun nhé.Shenhe: Hiểu rồi, cứ giao cho tôi.Shenhe: Cảm ơn Paimon và Nhà Lữ Hành nhé.

Xianyun: Khung Cảnh Vực Hái Sao

Gợi ÝTrên Vực Hái Sao, một vị "nữ hiệp" đang nhàn nhã ngắm cảnh...Nhân Vật Tham GiaTóm TắtTrên đỉnh Vực Hái Sao, bạn gặp Xianyun lần đầu đến Mondstadt dạo chơi, trông cô ấy đang rất vui vẻ. Theo Xianyun thì phong cảnh đẹp và tâm trạng khó quên đều đáng để ghi lại, thế là cô ấy lấy máy ảnh ra...Hội ThoạiXianyun: Thiên hạ thái bình, vạn vật đổi mới, đây quả nhiên là thời đại tốt của nhân gian...Paimon: Xianyun! Quả nhiên cô ở đây.Xianyun: Là các ngươi à.Paimon: Tâm trạng của cô có vẻ tốt... nhỉ? Không còn tức giận nữa phải không?Xianyun: Nực cười. Bổn tiên nào lại là kẻ bụng dạ như vậy chứ? Shenhe đã nói với bổn tiên rồi. Các ngươi đúng là khéo léo, chọn được một nơi tuyệt vời cho bổn tiên.Xianyun: Đây là Vực Hái Sao đúng không? Quả là cái tên hay. Gió ở đây rất khác với Âu Tàng Sơn, nó có sức sống và nhàn nhã hơn, nhưng vẫn hợp ý ta.Paimon: Hihi, cô thích là tốt rồi. Tôi sợ là cô vất vả trèo lên đây rồi lại thấy không thích, vậy thì không hay rồi...Xianyun: "Vất vả" à? Ta cưỡi mây đạp gió, mắt nhìn xa ngàn dặm. Chỉ trong chốc lát đã tìm được nơi này, dễ như trở bàn tay.Xianyun: Còn nếu leo từ dưới đáy vực thì chỉ cần vài bước chân là bay được lên đây thôi. Có gì đâu mà vất vả chứ.Paimon: Đúng nhỉ. Tôi quên mất cô ấy là một tiên cò to bự...Xianyun: Hỗn xược! Tai của bổn tiên vẫn đang hoạt động tốt đấy nhé!Paimon: À ừm... Ý của tôi là cô thần thông quảng đại, chúng tôi chắc chắn không thể so được rồi...Paimon: Nhà Lữ Hành có thể làm chứng. Chúng tôi lần đầu tiên leo lên đây cũng phải tốn rất nhiều sức đó...► Nhà Lữ Hành: Khi đó đúng là không dễ dàng gì mà.Xianyun: Hứ, cũng không cần phải khiêm tốn như vậy. Trước kia là trước kia, bây giờ là bây giờ.Xianyun: Bổn tiên chưa bao giờ nhìn nhầm, năng khiếu của ngươi không gì sánh được. Giờ ngươi có leo trèo chạy nhảy cũng không còn vất vả gì mà phải không?Paimon: Hình như là vậy thật...Paimon: Kể ra thì... Sao chỉ có mỗi Xianyun nhỉ? Tôi còn tưởng là sẽ có Ganyu Shenhe cùng đi chơi với cô chứ.Xianyun: Có gì lạ chứ? Các đệ tử đều có việc bận cả. Đến cả Shuyu nhỏ tuổi như vậy cũng đã biết không nên lãng phí thời gian mà phải tranh thủ luyện công...Xianyun: Thôi bỏ đi, như vậy ta lại càng thấy nhàn rỗi hơn. Bổn tiên trước giờ luôn không có trói buộc, một thân một mình rất thoải mái.Đúng là có phong thái của nữ hiệp đấy...Xianyun: Vậy sao? À đúng rồi, hai người biết cách dùng máy ảnh của Fontaine đúng không?Xianyun: Hiếm khi đi xa như vậy, giúp ta chụp vài tấm ảnh nhé?Xianyun: Ta đã thiết lập sẵn hết rồi. Ngươi chỉ cần đứng xa và nhấn vào thiết bị đó là được.Xianyun: Vấn đề duy nhất là nên tạo dáng như thế nào đây? Có gợi ý gì không?► Nhà Lữ Hành: Đương nhiên phải là tư thế siêu ngầu của nữ hiệp rồi!Xianyun: Sớm biết vậy thì ta đã mang theo dây lụa của Ganyu đến rồi... Vậy thì thế này trước nhé, tư thế đón gió...► Nhà Lữ Hành: Cứ thoải mái như ngày thường thôi.► Nhà Lữ Hành: Giữ nguyên nhé, tôi bấm máy đây!Xianyun: Ừm, bổn tiên chuẩn bị xong rồi.► Nhà Lữ Hành: Hay là thử làm điều gì đó bất ngờ nhé?Xianyun: Vậy thì thế này nhé. Thế nào? Tóc của bổn tiên không bị rối chứ?► Nhà Lữ Hành: Giữ nguyên nhé, tôi bấm máy đây!Xianyun: Ừm, bổn tiên chuẩn bị xong rồi.► Nhà Lữ Hành: Vẫn là tư thế siêu ngầu thích hợp hơn.Xianyun: Như vậy nhé?► Nhà Lữ Hành: Vẫn là tư thế thoải mái thích hợp hơn.► Nhà Lữ Hành: Vẫn là tư thế bất ngờ sẽ hay hơn.Xianyun: Hứ, đương nhiên rồi.Xianyun: Chụp xong rồi sao? Để bổn tiên xem thử... Hmm, không tệ.Xianyun: Vất vả cho ngươi rồi. Đến đây, bổn tiên chụp cho vài tấm.Paimon: Thật à? Tôi cũng có phần sao?Xianyun: Ban nãy nghe mọi người nói, nơi này chứa đựng vô số hồi ức. Hôm nay ghé thăm nơi cũ, chắc phải có nhiều cảm xúc đúng không?Xianyun: Vậy sao không nhân cơ hội ghi lại tâm trạng lúc này chứ? Về sau khi xem ảnh cũng có thể nhớ lại cảm xúc hôm nay.Paimon: Ừm, cũng có lý! Chúng ta cũng chụp ảnh đi! Vậy thì làm phiền Xianyun rồi!Xianyun: Ồ, máy ảnh này cũng khá tinh xảo, hình ảnh vô cùng sắc nét rõ ràng...Xianyun: Này, lau sạch khóe miệng rồi mới bắt đầu nào.Paimon: Ối! Chẳng lẽ sáng nay ăn bánh chưa lau sạch sao?Xianyun: Nào, đứng bên vách núi, nhớ tới chuyện gì? Tâm trạng lúc này như thế nào?► Nhà Lữ Hành: Rất vui!► Nhà Lữ Hành: Nghĩ đến việc leo tới khi không đủ thể lực thì bị ngã xuống vực...Xianyun: Nghĩ ra được nên thể hiện biểu cảm gì chưa? Ta bấm máy ngay đây.► Nhà Lữ Hành: Như thế nhé.Paimon: Đúng vậy đúng vậy, cảm giác đầu tiên rất quan trọng!► Nhà Lữ Hành: Thật ra vẫn rất vui.Paimon: Hihi, tôi cũng vậy!► Nhà Lữ Hành: Nhưng vẫn không quên được những lần ngã xuống.Paimon: Tôi hiểu mà!Xianyun: Được rồi. Ừm... Không khác gì so với tưởng tượng của bổn tiên, tốt lắm.Paimon: Ồ, tôi xem nào!Paimon: Ơ... cái này... nhìn xem...► Nhà Lữ Hành: Hình như hơi khác với tưởng tượng của tôi...► Nhà Lữ Hành: Này thì đâu thấy được phong cảnh nữa!Xianyun: Có gì không ổn sao?Xianyun: Ngươi thường xuyên bôn ba khắp nơi tại Teyvat, cảnh non nước mới lạ cũng đã gặp rất nhiều, tất cả đều trở thành điều quen thuộc rồi. Chỉ có mỗi cảm xúc trên hành trình, mới là điều quý giá nhất.Paimon: Nhưng ảnh của cô rõ ràng chụp được cả một mảng phong cảnh xinh đẹp, còn chúng tôi thì...Xianyun: Ôi, sao mà so sánh vậy được? Bổn tiên chuyến này đến đây để du sơn ngoạn thủy, dù sao cũng là lần đầu ghé thăm, lưu lại một số hình ảnh đẹp là lẽ đương nhiên.Xianyun: Hơn nữa, không chụp lại phong cảnh thì sao để hai lão già kia nhận ra ngay được chứ? Hừ, bổn tiên cũng có thể bỏ mặc họ một mình, vui vẻ ở chốn khác.Xianyun: Được rồi, hôm nay rất vui, sau này bổn tiên sẽ tiếp tục đi chơi theo sổ tay du lịch, không cần lo lắng đâu.Xianyun: Cũng vất vả cho hai người rồi, nếu có bận việc quan trọng thì cứ đi làm đi, không cần phải đi cùng bổn tiên đâu.

Xianyun: Ấn Tượng Mondstadt

Gợi ÝNgoài thành Mondstadt, một vị "nữ hiệp" đang chăm chú chờ đợi điều gì đó...Nhân Vật Tham GiaTóm TắtTrước cổng Thành Mondstadt, bạn gặp Xianyun đang quan sát chim chóc hoạt động, cô ấy có khiếu thẩm mỹ độc đáo về bố cục của những bức ảnh mà mình sắp chụp, điểm này đều được thể hiện trong tất cả những bức ảnh Mondstadt mà cô ấy đã chụp trước đó. Gu thẩm mỹ của tiên nhân quả thật không tầm thường.Hội ThoạiPaimon: Chào Xianyun! lại gặp nhau rồi!Xianyun: Nhỏ tiếng thôi!Paimon: Hả, sao thế?Xianyun: Đừng để đám bồ câu đó bay mất. Bổn tiên đã đợi ở đây nửa ngày rồi, lần này phải thành công...Paimon: Xianyun muốn ăn thịt nướng sao?Xianyun: Hoang đường! Bổn tiên chưa từng giết sinh linh vô tội, và cũng sẽ không làm! Ta chỉ là chờ thời cơ chụp ảnh thôi!Paimon: Xin lỗi xin lỗi, là do tôi nghĩ nhiều quá rồi!► Nhà Lữ Hành: Để tôi giúp nhé!Xianyun: Cũng được, trình độ của ngươi luôn đáng tin cậy.Xianyun: Nhớ là phải để cả cơ quan cánh quạt khổng lồ của kiến trúc phía sau và bồ câu trên cầu lọt vào khung hình, như vậy chắc không làm khó được ngươi đâu đúng không.► Nhà Lữ Hành: Không thành vấn đề, bắt đầu nào.Xianyun: Lần này phải tạo dáng như thế nào đây.► Nhà Lữ Hành: Tạo dáng khiến mọi người phải chấn động xem!► Nhà Lữ Hành: Có muốn thử thêm vào phong cách địa phương không?Xianyun: Vậy... thế này thì sao? Cơ quan cánh quạt và bồ câu đều có trong khung ảnh rồi chứ?► Nhà Lữ Hành: Tôi cảm thấy được lắm, chuẩn bị, chụp đây nhé!Xianyun: Được, chụp đi.► Nhà Lữ Hành: Vẫn là tư thế gây chấn động sẽ hay hơn.Xianyun: Nực cười, bổn tiên luôn oai phong lẫm liệt, có khi nào không gây chấn động chứ? Hừ... Như vậy thì sao?► Nhà Lữ Hành: Vẫn nên thêm vào phong cách địa phương sẽ thú vị hơn.Xianyun: Các binh sĩ ở cửa thành hình như tạo dáng như vậy...Xianyun: Xong chưa? Để bổn tiên xem nào, trình độ vẫn tốt như trước!Paimon: Xianyun dạo này thường đến những nơi nào chơi vậy?Xianyun: Cách đây không lâu, ta đã đến Phong Khởi Địa theo sổ tay của ngươi. Nơi đó cỏ cây xanh tốt, các cây to được những cơn gió trong lành vây quanh, chắc chắn là một vùng đất tốt được chúc phúc.Paimon: Hihi, trong sổ tay đều là những nơi chúng tôi đích thân đi qua, nơi đó rất mát mẻ, là nơi tuyệt vời để ngủ trưa!Xianyun: Còn nhiều điều nữa, đều được thể hiện trong bức ảnh, đây.Paimon: Để tôi xem nào...Paimon: Tôi hiểu phong cách này, nhưng mà... sao Cúc Cánh Quạt lại to như vậy?Xianyun: Vì đây là ảnh chụp cận cảnh.Paimon: ...Vậy bức ảnh mơ hồ này là gì vậy?Xianyun: Đây là ý tưởng nghệ thuật do bổn tiên đặc biệt thiết kế.Paimon: Được rồi... còn nữa không?Xianyun: Ta cũng đã thử ẩm thực địa phương của Thành Mondstadt.Paimon: Woa! Tôi thích nhất bức này! Mùi thơm sắp tràn ra khỏi bức ảnh luôn rồi!Xianyun: Đây là ảnh góc nhìn từ trên xuống.Paimon: Ôiiiii! Sao mà chụp được vậy?!Xianyun: Hừ, chỉ cần bay trên mây là được, dễ như trở bàn tay.Paimon: Đúng là nhìn từ trên cao thật...► Nhà Lữ Hành: Xem ra thu hoạch rất nhiều, cô vui là tốt rồi!Xianyun: Mấy ngày nay tuy ở nơi xa lạ, nhưng nhờ có sổ tay du lịch này, mà ta có thể du lịch không chút trở ngại, gặp hết bất ngờ này đến bất ngờ khác.Xianyun: Sắc trời vẫn còn sớm, bổn tiên định thong thả đi dạo, tìm kiếm những điều thú vị ở nơi hoang dã. Có sổ tay trong tay, ngươi không cần phải lo lắng.Xianyun: Vậy... thế này thì sao? Cơ quan cánh quạt và bồ câu đều có trong khung ảnh rồi chứ?

Xianyun: Cuộc Gặp Với Sói

Gợi ÝTrong Lang Lãnh, một vị "nữ hiệp" đang nhiệt tình lo lắng cho hậu bối...Nhân Vật Tham GiaTóm TắtGần Lang Lãnh, bạn bắt gặp một Xianyun đang lo lắng và một Razor đang bối rối. Xianyun nhiệt tình dường như không thể chịu được việc thiếu niên trẻ tuổi phải lang thang một mình ở nơi hoang dã, dù thế nào cũng không thể bỏ mặc được nhỉ?Hội ThoạiRazor: Con mồi, bỏ chạy, không có cơm tối rồi.Xianyun: Thật may quá, không bị dọa cho sợ chứ?Xianyun: Nhóc tên gì? Nhà ở nơi nào? Còn nhỏ tuổi như vậy sao có thể một mình dạo chơi ở nơi ngoài thành chứ? Nếu lỡ gặp phải dã thú chim muông rồi bị thương thì phải làm sao?Razor: Tôi tên Razor, nhà... nhà ở đây.Razor: Nhiều câu hỏi quá, thật khó, trả lời...Xianyun: ...Xianyun: Bộ dạng không còn là một đứa bé nữa, nhưng nói chuyện không lưu loát. Hay là do mang thân thế thê thảm mà không ai hay biết nhỉ... Haiz, thật đáng tiếc.Paimon: Lại gặp mặt rồi, chân quân! Thì ra cô đã đi dạo đến đây rồi à.Xianyun: Ồ, Razor cũng ở đây sao! Đã lâu không gặp, vị này là Xianyun, là bạn ở Liyue của chúng tôi.Xianyun: Hai người quen biết đứa trẻ này sao?Razor: Quen biết, là bạn bè.Paimon: Đúng vậy, chúng tôi đã quen biết nhau từ rất lâu rồi!Xianyun: Lúc nãy đứa trẻ này canh chừng bên đàn Heo Rừng, bên cạnh không có người lớn trông chừng, mà cách đó không xa lại đang có ma vật lang thang, trong rừng thỉnh thoảng còn truyền đến tiếng sói tru... Thật đáng lo ngại.Xianyun: Lỡ như có gì bất trắc... Bổn tiên... Khụ, ta thật không dám nghĩ tiếp...Paimon: Vậy là ban nãy Xianyun đã đuổi Heo Rừng đi mất sao? Chắc có chút hiểu lầm rồi...Paimon: Tôi đoán lúc nãy Razor chắc đang đi săn! Razor thường săn Heo Rừng Hoang Dã ở gần Lang Lãnh đó!Paimon: Đừng lo, Razor mạnh lắm! Sẽ không dễ dàng bị thương đâu. Phải không nào Razor?Razor: Ừm. Móng vuốt rất mạnh, đi săn rất giỏi.Xianyun: Sao cơ?! Đi săn?! Đúng là hoang đường!Xianyun: Đứa trẻ ở độ tuổi này đáng lẽ phải được trưởng thành trong sự bao bọc của gia đình, sao có thể...Paimon: Thực ra Razor được bầy sói nuôi lớn, nên sẽ học theo bầy sói đi săn, đi ngủ và sinh sống ở nơi hoang dã...Paimon: Nhưng không cần lo đâu, bầy sói đối xử tốt với Razor như gia đình vậy!Xianyun: Không những phải tự mình đi săn, mà còn phải dãi nắng dầm mưa ở bên ngoài... Đang là tuổi ăn tuổi lớn, đâu thể làm như vậy được...Xianyun: ...Sắp đến lúc quay về rồi. Thế này đi, nhóc hãy theo ta về Cảng Liyue nhé.Xianyun: Những thứ khác tạm không nói đến, nhưng đảm bảo sẽ ăn no mặc ấm... Thân thủ của nhóc cũng không tệ, sau này ta cũng có thể truyền thụ cho một số bí quyết bảo vệ bản thân...Razor: Không. Cứu với.Paimon: Tiêu rồi... Có phải tôi đã nói sai gì rồi không?Paimon: Nhà Lữ Hành mau nói gì đi chứ!► Nhà Lữ Hành: Thật ra mọi người ở Mondstadt đối xử với Razor rất tốt.► Nhà Lữ Hành: Razor cũng rất tận hưởng cuộc sống như vậy.Razor: Mondstadt, có nhiều thịt, bụng cũng căng tròn, no.Razor: Có bạn bè, có Lupical, rất ấm áp, rất quan trọng.Razor: Sư phụ từng nói, nơi cảm thấy ấm áp, chính là nhà.Xianyun: Sư phụ... Nhóc nói là nhóc cũng có sư phụ sao?Razor: Sư phụ, dạy tôi trò chuyện, mệt, khó, nhưng tôi đang cố gắng.Xianyun: Ồ? Sư phụ của nhóc còn dạy cả kỹ năng nói chuyện sao?Xianyun: ...Người dạy dỗ, mang ơn như cha mẹ. Buông tay để nhóc tự rèn luyện, chắc sư phụ của nhóc cũng đã tính toán kỹ lưỡng rồi.Xianyun: Đúng là chim non càng được bao bọc hay chăm sóc trong quá trình trưởng thành, sẽ càng khó để độc lập tự bay lượn được...Xianyun: Về điểm này, người làm sư phụ hầu như đều như nhau. Chỉ mong nhóc sớm hiểu được tấm lòng của sư phụ mình.Razor: ...Ừm.Xianyun: Lúc nãy ta hơi nóng vội, nhớ lại lúc nhỏ Ganyu và Shenhe cũng từng gặp không ít khó khăn, ví dụ như...Paimon: Chậc... Báo cáo! Razor đói rồi!Razor: Tôi đói rồi... sao?► Nhà Lữ Hành: Đúng vậy, Heo Rừng không phải bị dọa chạy mất rồi sao...Xianyun: Khụ! Chuyện nhỏ thôi!Xianyun: Mọi thứ cứ giao cho Cơ Quan Nấu Nướng Thần Kỳ Mới, hãy kiên nhẫn chờ đợi một lát. Hôm nay chúng ta có duyên gặp gỡ, chi bằng cùng ăn tối nhé? Cũng nhân cơ hội nếm thử hương vị của Liyue.Paimon: Razor, mau đồng ý đi! Món ăn do cơ quan gì đó làm ra là món ngon tuyệt vời mà chỉ có tiên nhân mới được ăn thôi đấy! Ừm... Ý tôi là rất rất rất rất rất ngon!Xianyun: Là Cơ Quan Nấu Nướng Thần Kỳ Mới! Tên khó nhớ vậy sao?Razor: Ăn tối cùng nhau, cảm ơn, tôi sẽ ăn hết. Cần gì, sẽ giúp.Xianyun: Haha, không cần khách sáo.Xianyun: Đứa trẻ này chân thành hiểu lễ nghĩa, đúng là có một sư phụ tốt dạy dỗ...Xianyun: Nếu thích, sau này có thể đến Cảng Liyue tìm ta bất cứ lúc nào, cũng có thể mời sư phụ đi cùng. Cơ quan nấu nướng thế hệ tiếp theo sắp hoàn thành, đến lúc đó có thể thưởng thức nhiều món ăn hơn.Xianyun: Nhà của ta ở gần Ngật Hổ Nham, nơi đó có thể nhận dạng bằng chậu cây lá đỏ nổi bật. Khúc ngã rẽ là nơi dễ đi lạc nhất... Nếu lạc đường, có thể nhờ Thiên Nham Quân tuần tra khắp nơi giúp đỡ, nhóc đã nhớ chưa nào?Razor: ...Razor: Khó.Paimon: Yên tâm, khi nào rảnh rỗi chúng tôi sẽ đưa Razor đến thăm cô ngay! Đánh hơi theo mùi thức ăn thơm lừng, cho dù nhắm mắt đi cũng không lạc được đâu!Xianyun: Hah, ta đã nghe được tâm tư nhỏ bé trong lòng ngươi rồi đấy.Xianyun: Thôi được rồi, nhân gian vốn là nơi náo nhiệt, ta cũng... Khụ! Shuyu thích náo nhiệt nhất rồi. Thế thì cứ quyết định vậy đi.

Xianyun: Tiếng Thơm Vang Xa

Gợi ÝBên ngoài nhà của Xianyun, được vây quanh bởi những người đến để cảm ơn...Nhân Vật Tham GiaTóm TắtBên ngoài nơi ở, Xianyun đang được vây quanh bởi đám đông kéo đến cảm ơn. Hóa ra Shenhe đã hành hiệp trượng nghĩa đánh bại đám người xấu nên đã giúp được rất nhiều người. Vị phụ huynh và cũng là tấm gương sáng như Xianyun vẫn đang bận rộn đáp lời một cách vui vẻ. Còn ở một góc yên tĩnh khác, Shenhe cũng có người cần phải cảm ơn...Hội ThoạiRuiqun: Quả nhiên vừa nhìn đã biết là một người lương thiện chính trực, chẳng trách có thể dạy dỗ được một nữ hiệp chính trực hiệp nghĩa như Shenhe!Xiaokang: May mà có Shenhe, nếu không có cô ấy giúp đỡ, thì tiền mà con tôi nộp e là đã sớm bị đoàn du lịch xấu xa lấy sạch mất!Lishan: Vốn định đăng ký cho cha tôi, ông ấy vất vả cả đời chưa từng được tận hưởng, ai mà ngờ được đây là một vụ lừa đảo chứ!Ruiqun: Đúng vậy, đúng vậy! Tôi còn nghe nói những gì ghi trong sổ tay tuyên truyền đều là giả! Phòng khách sạn gì đó, thật ra là lều cỏ dựng tạm, đồ ăn thì càng khỏi phải nói, không có được một mẩu thịt nào cả!Xianyun: Cái gì?! Dám mượn danh nghĩa báo hiếu để lừa đảo... Bổn tiên... Bổn tiên sẽ không tha cho hắn!Xiaokang: Bình, bình tĩnh đã... Ông chủ xấu xa đó đã chủ động đến chỗ Thiên Nham Quân đầu thú rồi, lúc trả Mora cho tôi, trên mặt anh ta cũng bầm dập vài chỗ...Ruiqun: Nếu không phải anh ta cứ van nài nhờ chúng tôi cầu xin nữ hiệp tóc trắng ở Vạn Dân Đường, thì chúng tôi còn không biết là Shenhe đã âm thầm giúp đỡ!Ruiqun: Cho nên hôm nay chúng tôi đến đây để cảm ơn!Xianyun: Ồ? Chẳng lẽ con bé Shenhe đã sớm phát hiện ra nội tình, cho nên mới...Xianyun: E hèm. Ra tay làm việc nghĩa không cần phải để lại tên tuổi, gia đình luôn dạy dỗ như thế, các vị đừng khách sáo quá.Xiaokang: Gia phong nghiêm chỉnh quá! Quả thật là biết cách dạy dỗ mà!Xianyun: Shenhe tuy trầm tĩnh ít nói, nhưng làm việc rất có nguyên tắc, nên ta rất tin tưởng và ủng hộ, ít khi can thiệp vào quyết định của con bé.Xianyun: Ban đầu Shenhe cũng đã thay ta đăng ký vào đoàn du lịch người già hay báo hiếu gì đó, rồi lại nhất quyết đưa ta đi du lịch nước ngoài. Giờ nghĩ lại chắc hẳn là con bé có dự định riêng.Xianyun: Haha, thôi vậy. Con trẻ cũng dần trưởng thành, là bậc trưởng bối cũng nên để cho chúng tự mình đi xông pha, còn mình thì cứ thoải mái hưởng phúc là được rồi...Xiaokang: Du lịch nước ngoài sao? Shenhe thật là có hiếu!Ruiqun: Haiz... Cũng không biết lúc còn sống liệu tôi có phúc để đi ra ngoài thăm thú không nữa... Thế này phải tốn bao nhiêu tiền đây...Lishan: Tôi cũng muốn cùng cha đi ngắm nhìn thế giới này...Ruiqun: Nếu cô Xianyun không phiền thì có thể góp ý một chút không? Gu của cô rất độc đáo đó. Chọn theo cô chắc chắn sẽ không sai!Xianyun: Haha, đừng nói vậy chứ. Ta không phải là chuyên gia, không thể coi là hướng dẫn được.Xianyun: Nếu mọi người có hứng thú thì ở đây có một vài kiến thức du lịch và hình ảnh phong cảnh có thể chia sẻ đấy...Paimon: Đông người quá đi... Ối? Shenhe cũng ở đấy, Shenhe...Shenhe: Xin chào.Paimon: Tôi vừa đứng ở bên nghe chuyện, mọi người đến để cảm ơn Shenhe đã đánh bại đoàn du lịch xấu xa sao?Shenhe: Nghe có vẻ là thế đó.Paimon: Ồ... Không đúng lắm! Cảm ơn cô mà sao lại vây quanh Xianyun thế?Shenhe: Kỹ năng giao tiếp của sư phụ tuyệt vời quá, mọi người bị thu hút cũng là chuyện đương nhiên mà.Shenhe: Huống hồ, nếu không hủy đăng ký, sư phụ tham gia đoàn du lịch này cũng sẽ phát hiện ra điều kỳ lạ, thì cũng sẽ ra tay thôi.Shenhe: Cho nên mọi người cuối cùng vẫn vây quanh sư phụ, tôi cảm thấy... dù thế nào thì sư phụ cũng xứng đáng với sự tôn kính này.Paimon: Chẳng lẽ là Shenhe kiên quyết hủy bỏ việc đăng ký là vì đã sớm phát hiện ra đoàn du lịch đó có gì bất ổn sao?Paimon: Hihi... Đúng là đệ tử tiên gia, suy nghĩ vừa xa lại vừa chu đáo...Shenhe: Ồ... Không phải đâu.Shenhe: Khi tôi đi tìm ông chủ để hoàn tiền cọc thì anh ta vừa từ chối, vừa mượn rượu nói ra hết nội tình. Thấy anh ta không chịu phối hợp, tôi đành phải dùng nắm đấm để giải quyết vấn đề.Paimon: Ồ... Thì ra là thế... Thế, thế thì anh ta đáng đời rồi! Đây đúng là làm nhiều việc xấu cũng tự hại chính mình!Paimon: Dù sao thì cũng coi như là kết thúc tốt đẹp rồi! Kẻ xấu đã bị trừng phạt, mọi người cũng đã cứu vãn được tổn thất, Xianyun cũng có được niềm vui!Shenhe: Nói đến kết thúc, hành trình của sư phụ đúng là rất vui vẻ. Cảm ơn nhé.Shenhe: Sư phụ đã mua cho tôi và các sư tỷ sư muội rất nhiều quà đặc sản, khẩu vị đều không giống nhau... Tôi cũng may mắn được nếm thử hương vị của Mondstadt.Paimon: Woa, toàn là đồ ăn hết à? Có những gì thế? Nếu một mình cô mà ăn không hết thì tôi có thể giúp cho, hihi...Shenhe: Cúc Cánh Quạt, Cecilia, Hoa Calla Lily... Ăn ngon hơn Thanh Tâm đấy, Paimon có muốn ăn không?Paimon: Hả? Ăn sống luôn sao... Tôi không ăn đâu. Cô có thấy không khỏe chỗ nào không?Shenhe: Không có, không ăn được à? Tôi tưởng là giống như Thanh Tâm chứ.Paimon: Kể cả là Thanh Tâm thì chúng tôi cũng không ăn sống đâu. Nếu là thực vật thì thường dùng để nấu ăn...Shenhe: Thì ra là vậy... Vậy lát nữa tôi sẽ đến Vạn Dân Đường, nhờ Thầy Mao nghiên cứu vậy.► Nhà Lữ Hành: Nghiên cứu xong thì lần sau chúng ta cùng ăn nhé.Shenhe: Ừm, quyết định vậy đi.Shenhe: Tôi cũng còn vài điều muốn nói với cô/cậu.Shenhe: Lần này cô/cậu quay lại Cảng Liyue, không chỉ sư phụ rất vui, mà cũng là một bất ngờ đối với tôi... Vì vậy, tôi cũng rất cảm ơn cô/cậu.Shenhe: Mong sớm được gặp lại.► Nhà Lữ Hành: Sớm được gặp lại? Vội tạm biệt thế sao...Shenhe: Nghe nói, ý nghĩa của "tạm biệt" chính là được gặp lại lần nữa. Khách trong quán sau khi ăn đều mỉm cười nói với đối phương là "tạm biệt"...Shenhe: Ý tôi là tôi cũng rất mong sớm được gặp lại.► Nhà Lữ Hành: Đúng thế, chúng ta nhất định sẽ sớm gặp lại!

Câu hỏi thường gặp

Nhiệm vụ Ghi Chép: Xianyun mở như thế nào?

Xem khối "Thông tin nhiệm vụ" phía trên — điều kiện mở và chuỗi nhiệm vụ theo đúng công bố chính hãng.

Tiếp theo bạn nên…
Chạm vào ô đang sai…